Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Đồ ăn ở đây hợp khẩu vị ta, có vẻ không hợp ý Trường Lạc lắm.

Ta tay trái cầm thìa xúc cơm trộn chân giò, tay cầm đùi ngỗng nướng mật ong.

Cái miệng dính đầy dầu mỡ hỏi: “Sao thế? Không hợp khẩu vị Điện hạ à?”

Trường Lạc nhìn bàn ăn bĩu môi lắc đầu, chớp mắt nhìn ta.

Hiểu rồi, ý người là đồ ăn Phàn Lâu không ngon bằng ta nấu.

Tâng bốc, đây là sự tâng bốc trắng trợn, muốn ta nấu cơm cho ăn nhiều chứ gì.

nói cũng nói lại, một người đẹp trai ngời ngời thế khen cơm ngươi nấu ngon vô địch thiên hạ, ngươi nỡ lòng nào không nấu cho người ta ăn sao?

Triển thôi!

Tối về cung, ta nấu cho Trường Lạc món chè trôi rượu nếp sở trường, người ăn xong vui vẻ dựa vào người ta.

Được rồi, thế là ta cũng thấy vui vẻ lây.

11

Thoáng chốc cuối năm, dưới sự nỗ lực vỗ béo không ngừng nghỉ của ta.

Trường Lạc có da có thịt , ta hài lòng, chứ cái bộ dạng liễu yếu đào tơ trước kia nhìn mà xót cả ruột.

thì tốt rồi, người ngợm cũng có chút thịt.

Chỉ là cái chiều cao , sao lại có xu hướng tăng vọt thế nhỉ?

Vốn dĩ người chỉ cao ta nửa cái đầu, sao cảm giác sắp cao ta một cái đầu rưỡi rồi?

Là do ta ăn chưa đủ nhiều sao?

Hỉ Thước giật lấy túi mứt quả trên tay ta: “Đừng ăn , lát ăn cơm tất niên lại nuốt không trôi.”

Ta làm nũng Hỉ Thước: “Cô cô còn lạ gì thực lực của ?”

Hỉ Thước dí trán ta: “Chỉ có cái nha đầu ngươi là ăn khỏe, nhìn lại thịt trên người mình xem, so lúc mới vào béo lên mấy cân rồi? Người thì bảo là thư đồng, kẻ không lại tưởng ngươi vào cung Trường Lạc ăn chực đấy.”

Ngoài ta giả vờ giận dỗi không thèm để ý, thực tế lại cúi đầu lén lút ăn trộm quả táo tàu giấu tay áo.

12

Buổi tối, Trường Lạc trốn khỏi yến tiệc cung đình sớm, trở về cùng chúng ta ăn lẩu náo nhiệt.

Uống vài chén rượu vào, ta hì hì sáp lại gần Trường Lạc, nghiêng đầu chìa tay đòi lì xì, Trường Lạc cũng phát cho từng người chúng ta.

Khung cảnh một mảnh vui vầy, đỏ rực ấm áp.

chúng ta cùng nhau ra ngoài đốt pháo hoa, tiếng nổ đì đùng làm màng nhĩ ta đau nhói.

Trường Lạc liền bịt tai giúp ta, cả người ta rúc vào lòng người.

Ta ngẩng nhìn người, hơi ấm từ người hòa quyện cùng mùi khói pháo, tạo nên ký ức mùi hương độc bản của riêng ta.

Náo nhiệt một hồi, đám cung nữ tụm năm tụm ba cắt giấy hoặc đ.á.n.h bài, phút chốc tản hết.

Trường Lạc cũng trước bài vị của mẫu phi người để dâng hương và túc trực.

Chỉ còn lại mình ta ngồi giữa sân viện cung Trường Lạc trống trải.

Hâm nóng một bầu rượu , bầu trời bỗng lất phất tuyết rơi.

Thực ra, nỗi len lỏi lòng ta từ sáng sớm, đây là lần đầu tiên ta không ăn tết ở , phụ mẫu và các huynh chắc chắn ta.

Chỉ là sợ ảnh hưởng tâm trạng mọi người nên ta cứ cố nhịn mãi.

phút chỉ còn lại một mình, nỗi nhung ấy lập tức nhấn chìm ta.

Sợ bị người ta phát hiện, ta chỉ dám thút thít khẽ khàng.

chưa được bao lâu, ta nghe thấy tiếng bước chân phía , vội vàng lau khô mắt, quay đầu lại phát hiện ra là Trường Lạc.

Thật kỳ lạ, nỗi ủy khuất của ta khi nhìn thấy Trường Lạc liền không thể kìm nén được , ta òa lên nức nở.

13

Trường Lạc đau lòng, đôi lông mày đẹp đẽ nhíu c.h.ặ.t lại.

Ta bất chấp tất cả nhào vào lòng người, mắt mũi quệt hết lên y phục của người.

Trường Lạc vốn ưa sạch sẽ vậy mà không đẩy ta ra, ngược lại còn ôm ta c.h.ặ.t .

“Điện hạ, ta phụ mẫu và các huynh trưởng quá, không họ sống có tốt không, .”

“Điện hạ, người đừng buồn, ta thích họ không có nghĩa là ta không thích người.”

“Ta thích Điện hạ lắm, ta chỉ là hơi thôi.”

Nói đây, ta còn nấc lên một cái rõ to.

Trường Lạc bị ta chọc , dùng khăn tay lau mắt cho ta.

Ánh mắt người nhìn ta thật dịu dàng, không từ đâu lấy ra một phong bao lì xì.

Ta nắn thử thấy nó dày cái vừa nãy nhiều.

“Cho riêng ta à?” Ta vừa vừa hỏi.

Trường Lạc gật đầu đang dỗ trẻ .

Ta không nhịn được lại nhào vào lòng người một trận đời.

Giày vò một hồi cũng qua Tý, ta buồn ngủ rũ rượi, lại có chút hơi men, mi mắt sắp không mở nổi , tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay Trường Lạc không chịu buông.

Trường Lạc gọi người dìu ta rửa , rồi đưa về thiên điện nghỉ ngơi.

ta cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y người sống c.h.ế.t không chịu buông.

Tình thế cấp bách, ta quỳ ngồi dưới đất ôm chân người gào : “Ta muốn ngủ Điện hạ! Ta không muốn xa Điện hạ!”

Hết cách, Trường Lạc đành bế ngang ta lên, chậm rãi đưa về chính điện.

Thấy ta mơ màng, người cũng không gọi ai hầu hạ, đặt ta lên giường rồi tự mình tắm rửa thay y phục.

Sáng hôm , ta bị tiếng hít khí lạnh làm cho tỉnh giấc.

Mở mắt ra thấy khuôn Trường Lạc đầy vẻ kinh hoàng, ta không khỏi cảm thán mỹ nhân đúng là mỹ nhân, ngay cả lúc mới ngủ dậy cũng đẹp thế.

Chưa đợi ta mở miệng, người nhanh chớp kéo chăn trùm lên người ta, đỏ cúi đầu không dám nhìn.

Lúc ta mới phát hiện, hóa ra đêm qua nửa đêm thấy khó chịu, chẳng từ lúc nào ta cởi bỏ áo ngoài, nửa thân trên chỉ còn mỗi cái yếm.

Ta thấy buồn , đều là nữ nhi nhau có gì mà xấu hổ.

Vung tay một cái đẩy chăn sang một bên.

Ta ngồi dậy nhìn Trường Lạc: “Điện hạ, ta tò mò nha. Ngày nào chúng ta cũng ăn uống giống nhau, tại sao người thì đầy đặn yểu điệu, còn lượt ta thì chỉ là ngọn đồi nho nhỏ thế ?”

Nhìn Trường Lạc đỏ bừng sắp rỉ m.á.u, lòng ta cảm thấy thú vị, càng muốn trêu chọc người thêm một phen.

Thế là ta đưa tay sờ lên n.g.ự.c người, nhẹ nhàng bóp hai cái.

“Cảm giác tay cũng quá tốt rồi.”

lại tự nhiên cầm tay người đặt lên n.g.ự.c mình.

“Điện hạ, người xem xem, có chênh lệch lớn không.”

Trường Lạc bị sét đ.á.n.h trúng, hoảng loạn rút tay về, tức tối đuổi ta ra khỏi chính điện.

Ta thấy thật khó hiểu, đây chẳng là thứ ai cũng có sao, có gì đâu mà xấu hổ.

14

Hoàng thượng khai ân, vào mùa xuân năm thứ ba nhập cung, cho phép mẫu thân vào cung thăm ta.

Mẫu thân mang theo bao lớn bao nhỏ, nhìn ta đầy vẻ thương xót.

“Oản Oản ta gầy rồi, cao lên rồi, xinh đẹp rồi.”

Ta rưng rưng mắt nhìn mẫu thân: “Hai tháng Điện hạ lại cho người gửi bức họa của về một lần, sao mẫu thân còn thấy lạ lẫm thế ạ?”

Mẫu thân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta: “Tranh vẽ sao bằng người thật được, Oản Oản ngoan của mẫu thân, ở cung mọi chuyện đều tốt chứ?”

Ta vội gật đầu: “Điện hạ đối xử cực tốt, mẫu thân về bảo phụ thân cứ yên tâm.”

“Phụ thân và các huynh đều khỏe, chỉ là lắm.”

Cuối cùng, ta không kìm nược , sà vào lòng mẫu thân òa lên.

Mẫu thân cũng ôm c.h.ặ.t lấy ta, đứt từng khúc ruột.

Khi mẫu thân về, Trường Lạc đặc biệt đưa ta ra tận cổng cung tiễn biệt, điều xét về lễ chế thực ra là không hợp.

Trường Lạc vẫn làm vậy, thậm chí còn cung kính hành lễ vãn bối mẫu thân ta.

Tùy chỉnh
Danh sách chương