Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Mẫu thân định quỳ xuống đáp lễ nhưng bị Trường Lạc ngăn lại.

Trường Lạc dấu một hồi, ta dịch lại cho mẫu thân nghe.

“Điện hạ nói, cảm ơn phu nhân cho Oản Oản vào bầu bạn, nếu không có Oản Oản, người sẽ có được nửa phần vui vẻ.”

Mẫu thân cảm kích khôn , lại lấy lá bùa bình xin được ở chùa tặng cho Trường Lạc một cái.

Ta che miệng cười trộm, mẫu thân vừa thì thầm với ta, bà vốn xin hai cái, bà bảo nếu Trường Lạc đối tốt với ta thì tặng người cái lại, nếu đối xử không tốt, khỏi bà sẽ vứt đi ngay.

15

Mẫu thân đi rồi, ta thấy Trường Lạc có vẻ buồn bã không vui.

Ta sán lại hỏi nguyên do, người thở dài thườn thượt, tay khua khoắng trong không trung.

Ta lập tức dựa vào người : “Điện hạ, không trách người đâu, tuy phải xa nhà nhưng Điện hạ đối với ta cực tốt, lúc đúng là có chút oán trách, nhưng giờ thì nửa phần cũng không rồi.”

Trường Lạc ủi xoa ta.

Khung cảnh này ngược lại gợi lên trong ta nỗi sầu muộn thương cảm.

Trường Lạc chớp nhìn ta, hỏi ta làm sao vậy?

Ta thở hắt một hơi rồi nói: “Vừa rồi mẫu thân bảo với ta, ở ngoài họ nhắm cho ta một mối hôn sự, là đích trưởng t.ử của thư, tuổi tác tương đương với ta, định là sẽ đính hôn trước, đợi vài nữa ta xuất rồi thành thân cũng chưa muộn.”

Ta không nhận thấy người Trường Lạc cứng đờ lại, cứ thao thao bất tuyệt.

“Nhưng cứ nghĩ đến việc phải xa Điện hạ, trong lòng ta lại thấy rất khó chịu.”

Trường Lạc hồi lâu không phản ứng, ta nhìn người, phát hiện ánh người bỗng nhiên có chút lạnh lẽo.

“Điện hạ?” Ta gọi.

Người sực tỉnh, nhìn ta rồi hỏi.

“Vậy ngươi có gả cho nhi t.ử thư không?”

Mẫu thân mang bức họa của Thắng vào cho ta xem, tuy không tuấn tú bằng Điện hạ, nhưng cũng là một nam t.ử khí chất sáng láng.

Thêm nữa hắn là bạn thân của đại ca, hai gia đình đều biết rõ gốc rễ, hẳn là người có nhân phẩm quý trọng, nếu hợp nhau thì gả cũng có sao đâu?

Hơn nữa mẫu thân nói, phu nhân của thư rất thích ta, hứa rằng sau khi ta xuất nếu thấy tính tình không hợp với Thắng thì có hủy hôn vô điều kiện.

Mối hôn sự tốt có đường lui vậy, ta có do để không đồng ý chứ.

Nhưng hiểu vì sao, nghe ta nói xong, cả ngày đó Trường Lạc đều rầu rĩ không vui.

Dù ta dỗ dành thế nào cũng thua, khuôn mặt xinh đẹp kia nhất quyết không nở một nụ cười.

Buổi tối ta ôm gối sang chính điện, mấy nay ta thường xuyên đòi ngủ Trường Lạc, chỉ là số lần bị từ chối rất nhiều.

Thấy người không vui, ta lại lên giường dỗ dành người một chút.

Cứ tưởng người sẽ từ chối, không ngờ người lại đồng ý.

Ta cười hì hì ôm gối leo lên giường, hiếm hoi lắm được người chủ động ôm c.h.ặ.t vào lòng.

Hả? lẽ người bị đ.á.n.h tráo rồi? Sao nay chủ động thế? Bình thường chạm vào một cái cũng không cho cơ mà? Sao nay ôm ta c.h.ặ.t vậy?

Người không nói , ngược lại càng ôm c.h.ặ.t hơn, cằm tựa lên đỉnh ta.

Ngửi mùi hương dễ chịu trên người, được bao bọc bởi hơi ấm của người, mấy chốc ta chìm vào giấc ngủ sâu.

16

Sáng sớm sau, ta bị thứ đó cộm làm cho tỉnh giấc, mơ màng mở đối diện với đôi con ngươi xinh đẹp nhưng chứa đựng những cảm xúc mà ta không hiểu nổi của công .

Ta hoảng hốt hỏi: “Điện hạ, dưới có cái đang cộm vào người ta vậy?”

Trường Lạc cất khàn đặc: “ miệng.”

Ta lập tức tỉnh ngủ hoàn toàn.

không ?! nói này sao lại thô lỗ, trầm thấp đến thế?!

Ta bật dậy ngồi phắt, nhéo má người nhìn trái ngó phải một lượt.

Xác định đúng là Trường Lạc rồi ta dám rụt rè mở miệng.

“Điện hạ, người không phải bị sao?”

Người chống tay lên má: “Ai nói với ngươi Bản điện hạ bị ?”

Ta càng hoảng sợ hơn, theo kinh nghiệm bao nay của ta thì nói này không là của nữ nhân được.

Ta quỳ ngồi cạnh yếu ớt hỏi: “Vậy sao người lại thế này? Họng bị hỏng rồi ạ?”

Người bỗng nhiên ghé sát lại, nắm lấy cằm ta bắt ta phải nhìn thẳng vào người.

“Ai nói với ngươi Bản điện hạ là nữ nhân.”

Ồ ồ, Trường Lạc là nam nhân à, thảo nào nói lại vậy.

Cái !? Trường Lạc là nam nhân!?

Ta lập tức nằm vật xuống trùm chăn kín mít: “Điện hạ, chắc là ta chưa tỉnh ngủ, hoặc là tư thế thức dậy không đúng, để ta ngủ lại một giấc .”

Hắn ghé sát vào tai ta, thì thầm ác ma: “Ngươi không phải đang nằm mơ đâu, Bản điện hạ chính là nam nhân.”

Ta vắt chân lên cổ chạy biến khỏi chính điện, phụ mẫu ơi mau tới cứu con với!

17

Buổi trưa đó Trường Lạc sai Ngự thiện phòng chuẩn bị một bàn đầy cao lương mỹ vị.

Có chân giò hầm ta thích, đùi cừu nướng, gà mày, vịt hoa sen.

chuẩn bị cả chè trôi nước rượu nếp, trà sữa bò táo đỏ, quả thực là nắm thóp ta rồi.

Các loại bánh ngọt, trái cây tươi, thịt khô, ngon đến mức không nhìn xuể.

Hỉ Thước đến gọi ta, ta quả quyết từ chối: “Ta tự nấu bát mì là được.”

Hỉ Thước cũng không ép, chỉ đứng đó đọc tên các món .

Thành công câu ta lên bờ.

Trường Lạc ngồi bàn , thấy ta đến, hắn cho lui hết người hầu, rồi rót một chén trà sữa bò đẩy về phía ta.

Phải công nhận rằng, sau khi biết hắn là nam nhân, ta thấy ông trời thật bất công, sao lại có người giả gái thì đẹp tiên, làm nam nhân thì soái ca ngời ngời thế chứ.

Tuy nhìn cái mặt đẹp trai này tâm trạng cũng khá lên, nhưng trong lòng ta vẫn giận, ta thấy hắn lừa ta, hắn không coi ta là người mình.

Thế là ta dỗi hờn đứng một lạnh lùng nói: “Điện hạ thân ngàn vàng, ta không xứng ngồi bàn với Điện hạ.”

Trường Lạc đặt chén xuống: “ bao nhiêu rồi, giờ lại nói với ta những lời này.”

Người làm sai là hắn, sao hắn lại cứng cỏi hơn cả ta vậy?

“Trước kia tưởng Điện hạ là công nên không giữ khoảng cách, giờ Điện hạ là hoàng t.ử, giới hạn cần có vẫn nên phân rõ ràng thì hơn.”

Hắn có vẻ bất lực: “Không phải ta giấu , trong ngoài triều đình hiếm có ai biết thân phận nam nhi của ta.”

Triều đình? Ta bỗng nghĩ đến chuyện này Hoàng có biết không?

Nếu Hoàng không biết thì là khi quân, c.h.é.m chơi.

Cho dù là huyết mạch của Hoàng , e rằng c.h.ế.t có miễn nhưng sống khó tha.

Nghĩ đến đây, ta không kìm được nắm lấy cổ tay Trường Lạc, lo lắng hỏi: “Bệ hạ có biết người thực là hoàng t.ử không?”

“Biết thì sao? Mà không biết thì sao?”

Đến nước này rồi mà hắn tâm trí trêu đùa ta.

Ta mất kiên nhẫn quát: “Nếu biết thì tự nhiên không sao, lắm là bí mật đình, không đến nỗi rơi , nhưng nếu không biết…”

“Không biết thì sao?”

Vốn đang giận, hắn lại cứ chọc tức ta, ta lớn tiếng: “Không biết thì mau nghiên cứu đường tẩu thoát đi! Người thật sự c.h.ế.t ở đây hay sao!”

Trường Lạc sáng rực nhìn ta: “ nguyện ý vì ta mà gánh vác danh khi quân phạm không?”

Nghe hắn nói vậy, một nỗi ủy khuất bỗng dâng lên trong lòng ta.

Rõ ràng bị hắn lừa gạt bao nay, giờ ta bị hắn liên lụy, nghĩ thôi đ.ấ.m cho hắn một trận, nhưng ta lại không trơ nhìn hắn bị kết .

Ta lau nước nói: “Nếu người thực sự phạm khi quân, ta sẽ cáo cáo thiên hạ cắt đứt quan hệ với Thôi gia trước, rồi tìm cách cứu người.”

Có lẽ thấy ta khóc, Trường Lạc bắt hoảng, hắn từ trong túi lấy một cây trâm vàng đính hồng ngọc.

“Đây là cống phẩm của Tiên Ti, ta thấy rất hợp với nên xin Phụ hoàng ban cho.”

Nhận lấy cây trâm vàng tâm trạng ta tốt lên không ít, nấc lên một cái rồi ta hỏi tiếp: “Điện hạ, rốt cuộc người có khi quân hay không?”

18

Trường Lạc nhìn ta, nói dịu dàng: “Ta tên Kỳ Trấn , tự Trường Lạc, là nhi t.ử thứ bảy của Phụ hoàng.”

Mẫu thân của Kỳ Trấn là người Tiên Ti, tuy là dị tộc nhưng Bệ hạ lại sủng ái vô .

Thậm chí có nói bà là người nữ nhân Bệ hạ yêu nhất đời cũng không ngoa.

Khi Nhu phi m.a.n.g t.h.a.i Kỳ Trấn , Quốc sư từng tiên đoán, nếu t.h.a.i này là nam thì vận nước Đại triều khó giữ, nếu là nữ thì quốc vận hưng thịnh.

Trớ trêu thay trong bụng Nhu phi lại là hắn – một hoàng t.ử, Bệ hạ không nỡ g.i.ế.c hắn, cũng không làm Nhu phi đau lòng.

Thế là Quốc sư hiến kế, nuôi nấng hắn một công để qua ông trời.

Nếu hắn sống được đến tuổi nhược quán (20 tuổi), quốc vận không lo, đến lúc đó có tuyên bố công Trường Lạc c.h.ế.t, rồi đón hắn trở về với thân phận hoàng t.ử.

Chính vì sợ thân phận hoàng t.ử bại lộ, công Trường Lạc giả vờ bị do t.a.i n.ạ.n vào mười tuổi.

“Vốn dĩ ta không định tìm thư đồng, nhưng các công khác đều có, Phụ hoàng sợ bại lộ nên kéo dài đến tuổi này, bất đắc dĩ tìm cho ta một thư đồng.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương