Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Ta gật : “Hèn chi Hỉ Thước bảo người chọn ta vì ta trông không được thông minh cho lắm, hóa ra là sợ lộ bí mật người là nam nhân à.”

Kỳ Trấn An tỏ vẻ tự hào: “Ta giấu kỹ lắm đấy, có mấy người hầu cận thân tín như Hỉ Thước mới biết bí mật này thôi.”

Cũng chính vì sợ lớn quá nhanh quá cao sẽ bại lộ, nên đồ ăn ở Lạc mới kém như .

Nhưng hạ chung quy vẫn xót con, thấy mấy năm nay quốc vận không ảnh hưởng, nên cũng ngầm đồng ý cho những việc ta làm trong tiểu trượng.

“Nhưng …” ta hỏi: “ hạ phải mấy nữa mới đến lễ nhược quán sao, sao giờ đã nói cho ta biết ?”

“Không nói cho nàng biết thì nàng chạy theo người khác mất, ta không muốn mạo hiểm.”

Giọng hắn hơi nhỏ, ta nghe không , bèn hỏi lại lần nữa.

“Hả? Cái gì?”

Kỳ Trấn An nghiêng : “Không có gì, qua vài nữa nàng sẽ biết.”

19

Biết ngọn ngành câu , tảng đá trong lòng ta cuối cũng được bỏ xuống.

“Được …” ta thở phào nhẹ nhõm: “Đã như , hạ cho ta về nhà .”

“Về nhà? Tại sao phải về nhà?”

hạ là nam, ta là nữ, nam nữ thụ thụ bất thân.”

Hắn bỗng nhiên cười xấu xa bước tới: “Những hành động thân mật, chúng ta làm ít sao?”

Trong bỗng hiện những cử thân mật giữa hai người bao năm qua, thậm chí toàn là do ta chủ động, cả người ta như sét đ.á.n.h đứng chôn chân tại chỗ, mặt đỏ bừng không biết giấu vào đâu.

tại sao người không từ ta!?” Ta lắp bắp: “Ta không biết người là nam, nhưng bản thân người biết !”

Kỳ Trấn An hùng hồn đáp: “Lúc là do nàng quá nhiệt tình, ta không thể từ , về sau là căn bản không muốn từ .”

“Tại sao không muốn từ ?”

hiểu sao nghe ta hỏi , vành tai hắn lại đỏ .

“Không muốn từ thì cần gì lý do .”

Ta hừ lạnh: “Ta không biết, người mau cầu xin hạ thả ta về nhà!”

Hắn nhướng mày: “Thả nàng về nhà làm gì? lẽ nàng muốn thành thân với tên nhóc nhà họ Lý kia à?”

Sao hắn tự nhiên lại nhắc đến này? Nhưng sự đã , ta đành cứng miệng nói tiếp: “Phải thì đã sao?”

Kỳ Trấn An bỗng ngẩn ra, hai tay hắn khẽ nắm lấy vai ta.

“Tại sao nàng lại nguyện ý thành thân với hắn, nàng thậm chí chưa từng gặp mặt hắn!”

Ta nhìn hắn, hốc bỗng lại đỏ hoe: “Ít nhất thì huynh ấy không lừa gạt ta.”

Nghe ta nói , Kỳ Trấn An buông thõng hai tay.

Ta biết hắn không cố ý, hắn có nỗi khổ không thể nói, nhưng che suốt bao năm qua, ta cảm thấy mình như tên hề nhảy nhót.

Nhìn bóng lưng cô đơn của hắn, tim ta cũng nhói đau âm ỉ.

ràng là nam nhi, lại phải sống dưới thân phận nữ nhi, giả câm suốt mười năm, chắc hắn cũng đau khổ lắm.

Ta vừa định mở miệng an ủi, đã nghe thấy giọng nói mang theo chút cầu xin của hắn vang .

“Ít nhất hãy ta đón xong cái sinh thần này .”

20

sinh thần của Kỳ Trấn An, cũng như mọi năm, ta dậy sớm đặc biệt chuẩn cho hắn bát mì thọ.

Hắn dè dặt nhìn ta: “ , nàng giận không?”

Giận ư? Không hẳn, ta biết hắn có nỗi khổ riêng, nhưng ta cũng hiểu , đã biết thân phận thật của hắn thì ta không thể tiếp tục sống ở Lạc được nữa.

Thay vì nói là giận, chi bằng nói là có chút không nỡ.

Ta đưa món quà sinh thần đã chuẩn cho hắn, chiếc khóa mệnh bách tuế bằng vàng ròng.

“Vốn dĩ thứ này là để tặng cho trẻ con.” Ta giải thích: “Nhưng sinh thần này đối với người nói rất khác biệt, qua sinh thần này, hạ sẽ đón chào cuộc sống mới, nên ta tặng người chiếc khóa mệnh bách tuế này, mong người trăm tuổi vô lo.”

Kỳ Trấn An nắm lấy tay ta: “Ta nguyện nàng như đôi chim yến trên xà nhà, năm năm tháng tháng mãi được gặp nhau.”

Câu nói gần như là lời bộc bạch tình này khiến ta luống cuống tay chân, vội vàng tránh né ánh của hắn.

hạ, ta đã đính với Lý Thắng .”

Kỳ Trấn An lắc : “Nàng chưa về nhà, này không tính.”

“Lệnh của phụ mẫu, sao lại không tính được?”

Hắn giở thói vô lại như đứa trẻ: “Bản hạ nói không tính là không tính!”

Đêm đó, ta Kỳ Trấn An đứng trong Lạc, ngắm nhìn pháo hoa hắn cho người b.ắ.n .

hạ, sinh thần vui vẻ.”

Ta nhìn pháo hoa nhưng lại cảm nhận được ánh của Kỳ Trấn An đều dồn hết người ta.

, điều ước trong sinh thần có phải sẽ linh nghiệm hơn không?”

Ta gật : “Đó là đương nhiên.”

Hắn cười rạng rỡ, dường như rất hài lòng với câu trả lời của ta.

hạ đã ước điều gì ?” Ta hỏi.

“Vừa nãy nói .” Hắn đáp.

Ta cụp .

21

thứ hai sau sinh thần của Kỳ Trấn An, ta mang theo đống tặng phẩm ban thưởng trở về nhà, hạ thậm chí phong cho ta làm Vĩnh Ninh Quận chúa, khen thưởng ta có công bầu bạn.

xuất phát với ta đạo thánh , ban cho nhi t.ử Lý Thượng thư là Lý Thắng với trưởng nữ của Tống Thị lang.

Ta biết đây là trò quỷ của Kỳ Trấn An.

May ta đối với Lý Thắng cũng có chút tình ý nào, nên cũng buồn mấy.

là trong lòng rối bời, ta thực sự không nhìn ý của mình đối với Kỳ Trấn An.

Về nhà thứ ba là tiệc đầy tháng của cháu gái nhỏ, đại ca ta lấy tỷ tỷ của Trình Kiều Nhi, thế là ta lại chạm mặt oan gia ngõ hẹp.

Lúc này nàng ta đã đính với Tiểu Triệu tướng quân, kỳ định vào tháng mười năm nay, có lẽ cảm thấy mình trước ta bước nên nàng ta vênh váo tự đắc nói.

muội muội phải khẩn trương thôi, vốn nghe nói muội định đính với Lý Thắng ca ca, không ngờ hạ lại ban cho huynh ấy. Muội vốn đã lãng phí tuổi xuân trong , nếu không nhanh , e là thành bà cô già không ai rước đấy.”

Đại ca không biết xuất hiện từ lúc nào: “ của Thôi gia chúng ta không phiền Trình gia muội muội bận , muội muội ta dù cả đời không lấy chồng, ta cũng nuôi nó được cả đời.”

Đối mặt với đại ca, Trình Kiều Nhi không cãi lại được lý lẽ gì, đành hậm hực bỏ .

Ta nhìn đại ca với ánh đầy cảm kích, tình yêu thương của gia đình mãi mãi là chỗ dựa lớn nhất của ta.

“Sao cảm giác từ khi ở trong về muội cứ nặng trĩu sự thế?” Đại ca hỏi.

Ta cố tỏ ra thoải mái nhún vai: “Không có gì, là mấy năm nay hơi mệt thôi.”

Đại ca dí ngón tay vào trán ta: “Muội từ nhỏ đến lớn có giấu được đại ca, nói , có phải có người trong mộng không?”

Ta lập tức trợn tròn : “Không phải đại ca, huynh biết đọc thuật à?”

Không đúng, hắn ta tính là người trong mộng cái gì .

“Muội cả đứng ngồi không yên, lại cứ hay nhìn về hướng hoàng , bộ dạng thiếu nữ hoài xuân lại vì tương tư ăn không ngon, người trong nhà ai không nhìn ra .”

Ta ngại ngùng cười: “ ràng đến thế ạ?”

“Nói cho đại ca biết, muội thích ai? Thị vệ? Đại thần? Hay là Vương gia?”

Ta lắc như trống bỏi.

Vẻ mặt đại ca càng thêm nghiêm trọng: “Đừng bảo với đại ca là hạ nhé?”

“Sao có thể .”

Đại ca càng dò xét kỹ hơn: “ lẽ là thái giám?”

Nhất thời ta không biết phải nói gì.

“Đại ca, đừng đoán nữa, người muội nghĩ đến bây giờ thân phận vẫn chưa tiện nói cho mọi người biết, đợi thời cơ thích hợp, muội nhất định sẽ nói.”

Ta không thể nói với đại ca, người ta tương tư thực ra là công chúa Lạc được.

Tùy chỉnh
Danh sách chương