Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 2
Máy giặt ré lên một tiếng ch.ói tai chế độ giặt nhanh kết thúc.
Mẹ giật tung cửa máy, hơi ẩm phả tôi.
“Em gái nhỏ là đứa hiểu …” – mẹ lắc mạnh đống đồ, nước văng lên tôi:
“…không như cái gì cũng đòi hỏi, cái gì cũng tính toán từng đồng từng chữ!”
…
Tôi lau một cái, đột nhiên nhớ tới hồi đại học.
Năm đó tôi làm thêm, vừa học vừa kiếm , dành dụm mãi mới được cho mẹ một chiếc áo len cashmere.
Mẹ chưa thèm thử chê ngay: màu tối quá.
Sau đó tôi lại thấy áo ấy xuất hiện trên WeChat của em gái, dòng chữ đính kèm là:
“Quà mẹ mới tặng.”
“Tính toán từng đồng từng chữ?”
Tôi bật cười, rút điện thoại gọi cho bác thu đồ cũ:
“Chào chú Lý ạ, phiền chú đem cái máy giặt hôm đó lại cho cháu… đúng, cái năm chục đó… thêm ? Bao nhiêu?… Được, một trăm thì một trăm.”
Mẹ quay phắt lại:
“ làm cái gì đấy?!”
“Con chuộc lại máy giặt của em gái .”
Tôi cúp máy, nhẹ tênh đến lạ:
“Dù sao cũng năm chục tệ lận, không thể để con ôm trọn được.”
mẹ đỏ bừng:
“ điên rồi ?! Lại phí mấy vớ vẩn làm cái gì?!”
“Phí ?” – Tôi gật nhẹ.
“Cái máy giặt mới là con bỏ bốn ngàn tệ thưởng dự án con làm tới còng lưng mới có được.”
“Mẹ có biết tôi đang dùng cái máy giặc không? Là cái máy giặt đời cũ ông chủ nhà trước để lại, mỗi chạy là nó kêu ầm ầm như cái máy cày. Giờ con mang cái dùng, vậy mới là công bằng chứ, mẹ cứ dùng cái máy giặt của em gái .”
Mẹ há miệng không phát tiếng hết.
trước đến giờ tôi luôn lời mẹ, chưa từng cãi nửa câu.
Bà dù tức đến nghẹn đứng một hồi lâu vẫn không nói được gì.
Tôi lại gọi cú nữa, đặt lịch buổi chiều đến chuyển máy .
Cúp máy rồi, căn nhà im phăng phắc chỉ tiếng mẹ thở hổn hển.
“Mẹ…” – tôi khẽ nói – “…mẹ nhớ năm lúc con thi đại học không?”
Bà tôi dịu xuống, tưởng tôi sắp xin lỗi, dáng vẻ lập tức cao ngạo trở lại rồi hừ lạnh.
“Con đó sốt 39 độ, mẹ lại bảo lo cho em gái vì mai em ấy có kiểm tra giữa kỳ, không thể làm nó mất ngủ.”
Móng tay tôi bấm sâu lòng bàn tay.
“Thế là con một mình truyền nước trong phòng khám đến ba giờ sáng.”
mẹ sa sầm, cơn giận bùng lên bà vung móc áo trong tay quật mạnh lưng tôi:
“Giờ lôi mấy lặt vặt đó làm gì!”
Lưng tôi đau rát.
Cảnh cũ kéo : mỗi trời mưa, mẹ đứng cổng trường chỉ mang một cái ô, và ô đó thuộc em gái.
Mẹ luôn nói:
“Con lớn hơn, chạy nhanh là được chứ gì.”
“Đê con nói mẹ cái …” – tôi xách túi cửa:
“Có những lúc con ước mẹ nói . Nói rằng mẹ thương em hơn. Nói là cả cái nhà vốn dĩ là của em ấy.”
cánh cửa vừa đóng lại sau lưng tôi, trong nhà vang lên một tiếng ầm… chắc lại cái chậu vừa bị ném.
…
Đám thợ tôi thuê làm việc cực nhanh, máy giặt mới được chuyển sang nhà tôi vô cùng nhanh ch.óng.
Lúc qua lấy, mẹ đứng chắn ngang cửa, sống c.h.ế.t không cho bọn họ mang .
Cuối cùng tôi gọi bên quản lý tòa nhà xuống hỗ trợ, mới khiêng được máy ngoài.
cái máy giặt cũ, được họ đem đúng chỗ ban đầu.
Tối hôm đó, tôi đang lắp máy mới, thì điện thoại của em gái réo tới.
Vừa bấm , the thé của nó đ.â.m tai:
“Chị điên ? Chỉ vì cái máy giặt rách làm um sùm lên như thế sao?!”
Tôi ngồi thụp xuống đất, tay cầm cái tua vít:
“Là chị làm ầm, hay là mẹ làm? Em biết rõ đầu đến cuối chưa?”
“ nhỏ đến lớn chị như vậy rồi!”
Nó chẳng thèm lời tôi, tiếp tục dồn ép:
“Thấy em có cái gì, chị cũng chạy tìm mẹ đòi phần của mình. Giờ đến cả máy giặt cũng tranh cướp. Mẹ nói đúng quá , chị chả khác gì con ăn xin cả!”
Tua vít trong tay tôi run lên.
Tôi chợt nhớ đến nhà năm trước.
Căn hộ tôi đó tôi nhắm lâu, vốn có thể một .
em gái nói muốn chương trình trao đổi ở nước ngoài, thế nên mẹ ở nhà khóc cả tháng, bảo trường nghệ thuật đó đắt quá mẹ không có đủ , mẹ áy náy với nó.
Thấy mắt bà sưng đỏ vì khóc, tôi liền mềm lòng rút 20 vạn tệ đưa nó, rồi tự mình vay 20 vạn nhà.
Đến giờ khoản nợ ấy tôi vẫn chưa xong.
“Con ăn xin ?” – tôi nói, bình tĩnh đến lạ:
“Thế 20 vạn chị cho em mượn, em định ?”
Đầu dây bên kia im bặt.
“Chị… chị nói gì vậy…”
nó run hẳn lên:
“Lương em hiện giờ được bao nhiêu chị cũng biết …”
“Năm ngoái nước, em bảo có việc là sẽ …”
Tôi cắm mạnh tua vít trở lại hộp đồ nghề:
“Đến giờ hơn một năm rồi. Hai đổi việc, xách chiếc túi hơn hai vạn, lại không có ?”
“Chị!” – nó bỗng hét lên:
“Mẹ nói không sai , chị đúng là đồ m.á.u lạnh! Mẹ không thương chị là đúng rồi!”
Điện thoại ngắt máy.
Âm thanh tút tút vang lên giữa căn phòng thật rợn người.
Tôi ngồi xổm cạnh máy giặt mới và phì cười.
rồi… mẹ không thương tôi.
ai ai cũng biết, chỉ có mình tôi là không tin.
Tôi mở điện thoại, nhắn cho em gái:
“Tuần sau chuyển tài khoản. Không thì chị sẽ đến công ty của em.”
Hồi nhỏ, mẹ váy mới cho em gái, váy của tôi là váy của em gái cắt sửa lại.
Tôi chê xấu, mẹ liền dỗ:
“Váy của Tiểu Vũ là đồ chất lượng tốt.”
Giờ tôi sẽ không nhường nữa, cũng không để bản thân chịu thiệt thêm nữa.
Vì người tôi khổ sở tìm cách lấy lòng suốt bao năm, sẽ vĩnh viễn không yêu thương tôi.
…