Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
hình máy tính nhảy múa gương mặt hốc hác của Quân, biến những đường nét mệt mỏi thành những mảng tối nhập nhằng. hai , cả khu chung cư cũ chìm trong một sự im đáng sợ, tiếng quạt tản nhiệt của laptop kêu rì rì như tiếng côn trùng rên rỉ trong đêm. Quân vươn vai, khớp xương kêu răng rắc. Anh định tắt máy, kết thúc một ngày việc kiệt sức thì một âm thanh lạ vang .
Ting.
Âm thanh ấy không phải tiếng báo tin nhắn thông thường. Nó đục ngầu, khô khốc, giống như tiếng ai đó gõ một xu cổ vào mặt kính. Một sổ email hình. Người gửi là một dãy ký tự hỗn loạn: X_000_X. Tiêu đề trống rỗng.
Quân nhíu mày, sự tò mò của một kẻ cô đơn giữa đêm khuya chiến thắng nỗi sợ hãi mơ . Anh click vào. hình bỗng chốc tối sầm lại trong vài giây trước một tấm hình đính kèm duy nhất. Tim Quân như ngừng đập, m.á.u trong huyết quản dường như đông cứng lại hình ảnh dần rõ nét.
Đó là một quả quýt bằng , mặt kính nứt một đường chéo sắc lẹm. Điều kinh khủng là, ấy chính là kỷ vật duy nhất mà cha anh mang theo vào đêm ông mất tích mười năm trước. mặt , những vết ố sẫm màu trông giống như những giọt m.á.u khô lâu. Kim kim phút đứng sững ở con số 3:00.
Bên dưới bức ảnh, những dòng chữ màu đỏ thẫm, run rẩy như được viết bởi một tay đang co giật, : “Thứ bạn mất không hề mất đi, nó đang chờ đợi ở một nơi không có . Hãy tọa độ này trước kim quay đủ một vòng tròn m.á.u. Đừng để chúng tôi phải đợi quá lâu.”
Kèm theo đó là một dãy tọa độ xa lạ, dẫn một vùng ngoại ô hẻo lánh mà Quân chưa bao nghe tên.
Một cơn gió lạnh bất ngờ lùa vào khe sổ khép hờ, những tờ giấy xào xạc. Quân rùng , anh ngước mắt nhìn ngoài sổ. Dưới đèn đường vàng vọt, mờ ảo vì sương muối, một người cao gầy đang đứng bất động. Người đó mặc một áo choàng đen dài chạm đất, đầu hơi nghiêng về phía sổ phòng Quân. Trong không gian tĩnh ấy, Quân thề rằng anh nghe thấy một tiếng cười khàn đặc lướt qua tai , dù anh đang ở tầng 5.
Quân dụi mắt, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. anh nhìn lại, chỗ đó là của cột đèn đổ dài vỉa hè vắng . Anh tự trấn an rằng đó là ảo giác do việc quá sức, nhưng sự lạnh lẽo lan tỏa lòng chân đỉnh đầu là thật.
Quân quyết định đi vào phòng tắm để rửa mặt cho tỉnh táo. anh vừa bước vào, hơi ẩm lạ lùng bao trùm lấy không gian. Vòi nước đang khóa c.h.ặ.t bỗng dưng nhỏ từng giọt đều đặn xuống bồn sứ: Tách… tách… tách… Mỗi giọt nước rơi xuống đều mang theo một sắc đỏ nhạt, rồi đậm dần thành màu m.á.u. Quân kinh hoàng lùi lại, lưng đập mạnh vào cánh . Anh nhìn vào gương, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh không thấy hình . Thay vào đó là một khuôn mặt xám xịt, đôi mắt trống rỗng đang nhìn anh trừng trừng, môi nó mấp máy như muốn nói: “ đây…”
Anh hét một tiếng nhỏ, vội vàng bật đèn. vàng vọt tràn ngập phòng tắm, nước trong bồn lại trở nên trong vắt, gương phản chiếu khuôn mặt tái mét của chính anh. Quân thở dốc, mồ hôi lạnh vã như tắm. Anh quay trở lại việc, định xóa email quái dị kia đi, nhưng hình máy tính đây là một màu đen ngóm.
Giữa hình đen ấy, một dòng chữ trắng nhỏ xíu , đếm ngược thời gian: 23:59:58…
Quân hiểu rằng, cuộc sống bình của anh chấm dứt giây phút này. Có một thế lực nào đó quá khứ, những hố sâu tâm linh mà con người không nên chạm tới, đang vẫy gọi anh. của cha, sự mất tích của ông, đen dưới cột đèn… tất cả đang kết lại thành một sợi dây thòng lọng chờ đợi anh bước vào.
Đêm đó, Quân không ngủ. Anh ngồi trong tối, tay nắm c.h.ặ.t lấy con d.a.o nhỏ gọt hoa quả, mắt không rời khỏi cánh phòng. Anh nghe thấy tiếng bước chân lê lết ngoài hành lang, tiếng móng tay cào vào gỗ sột soạt, cả tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn đang gọi tên .
bình minh đầu tiên vừa le lói, Quân thu dọn vài món đồ cần thiết, ghi lại tọa độ vào lòng tay. Anh biết không lựa chọn nào khác. Nếu anh không đi tìm chúng, chúng chắc chắn sẽ tìm anh.