Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Cặp sinh đôi sống sát vách nhà tôi là những tôi trên đời.

Bố mẹ bên lại thân thiết vô , nên chúng tôi quen nhau từ bé.

Con gái tên Sở Mạt tôi đấu đá nhau từ nhỏ đến lớn.

Tôi học vẽ, nó đòi học vẽ.

Nó học ba-lê, tôi đã thành lớp trong lớp múa nó.

Hồi mẫu giáo, chỉ vì tranh vị trí múa chính trong buổi biểu diễn mà đứa đ.á.n.h nhau đến sứt đầu mẻ trán, mẹ nó mẹ tôi xin lỗi nhau cúi rạp đến đau lưng.

Lên cấp , vì suất dẫn chương trình lễ kỷ niệm trường, đứa lại túm tóc xé nhau, cuối ban lãnh đạo bất lực quyết định cho… MC song song.

trai nó, Sở , thì lại càng khó đối .

Từ tiểu học đến cấp ba, hạng hạng nhì toàn niên cấp đều bị tôi cậu ta chiếm trọn.

Tôi đoạt giải cuộc thi văn, cậu ta liền giành giải vật lý.

Để đ.á.n.h bại cậu ta, tôi ngày ngày thức khuya học bài, chưa từng dám lơ là việc học.

Cậu ta đứng thì nhìn tôi bằng nửa con mắt.

Đến lượt tôi đứng , kiểu gì mỉa mai cậu ta vài câu cho hả dạ.

Tôi cặp đó cứ đấu nhau như vậy hơn mười năm, cho đến khi lên cấp ba.

đó vừa tới lớp, tôi đã Sở Mạt đứng ở cửa lớp đám thân, thì thầm to nhỏ gì đó.

tôi, nó hừ một tiếng rồi quay ngoắt đầu đi.

Tôi chẳng buồn để ý, nhấc chân định bước vào lớp.

thân nó khẽ nói: “Mạt Mạt, kẹp tóc trên đầu qua cậu không mua được không?”

Tôi sờ sờ kẹp tóc hình dâu tây nhỏ trên đầu, đúng là tôi vừa mua qua.

Ánh mắt Sở Mạt lập tức dán c.h.ặ.t vào kẹp.

Một giây , nó bĩu môi: “Cậu mua được kiểu gì vậy?!”

Tôi lườm nó một : “May mắn hơn chứ , vận may hơn cậu đấy!”

Sở Mạt tức đến giậm chân: “ , cậu đáng quá đi!”

môi nó mấp máy không ngừng, tôi chợt nổi hứng trêu chọc: “Nói thêm nữa coi chừng tôi hôn cậu đấy!”

Sở Mạt lập tức im bặt.

Cả lớp lặng ngắt trong một giây.

Một lát nó mới kịp phản ứng, mắt đỏ hoe chỉ vào tôi mắng: “ , cậu… cậu đúng là đồ lưu manh!”

Nó đỏ mặt chạy đi, vừa hay đụng trai Sở nó.

Sở cúi đầu nghe nó nói gì đó kiểu “nó bảo nếu mắng thì nó sẽ hôn ”, ánh mắt cậu ta đột nhiên sáng rực lên.

Cậu ta sải bước về phía tôi.

Tôi ngẩng cổ lên, chờ cậu ta cãi nhau với tôi.

, cậu đáng thật đấy!”

Tôi giơ nắm đ.ấ.m lên: “Nói nữa coi chừng tôi đ.ấ.m cậu đấy!”

Sở sững .

Tôi quay đầu định bỏ đi thì cậu ta lại làm ầm lên: “Tại Sở Mạt mắng cậu thì cậu hôn nó, tôi mắng cậu thì cậu lại đòi đ.á.n.h tôi? , cậu đúng là phân biệt đối xử!”

màn phát ngôn ngông cuồng đó Sở , tôi cậu ta hiên ngang leo lên bảng xếp hạng CP trong trường.

thì chê bai, tôi lại phát hiện trong điện thoại cậu ta có lịch sử truy cập diễn đàn.

Là mấy bài fanfic do học trong lớp viết về tôi cậu ta.

Tôi tức giận cầm điện thoại định đi tìm cậu ta tính sổ.

lại Sở Mạt bị một nam sinh chặn trong góc, mắt ngấn lệ.

Tôi hỏi mấy đang đứng xem: “Chuyện gì vậy?”

Mấy đó ấp a ấp úng: “…Khương Vũ nói qua cậu ta Sở Mạt đi phòng với một nam sinh khác.”

Tôi nhìn về phía Sở Mạt, nó khóc nức nở giải thích: “ đó là họ tôi…”

Khương Vũ cười khẩy: “Ai biết vào đó đã làm gì.”

Tôi bước lên một bước, nắm lấy tay Sở Mạt.

Sở Mạt ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Sở Mạt là một cô gái rất xinh đẹp, xinh từ nhỏ đến lớn.

Nó kiêu kỳ, hiếu thắng, lòng tự tôn cao, chẳng ai có thể phủ nhận nhan sắc Sở Mạt.

Mỗi lần lớp bình chọn hoa khôi, dù ngoài tôi luôn nói là vô vị, tay vẫn rất thành thật mà bỏ cho Sở Mạt một phiếu.

Khương Vũ đã theo đuổi Sở Mạt từ năm lớp 10.

Sở Mạt từng nói rõ là không muốn yêu đương, lần nào thẳng thắn từ chối Khương Vũ.

Lúc này Khương Vũ đỏ bừng cả mặt vì tức giận, vẫn không chịu buông tha: “Từ chối tôi nhiều lần như vậy, tôi tưởng cậu trong sạch thế nào, hóa ra vẫn đi phòng với đàn ông thôi.”

Sở Mạt trốn lưng tôi, khẽ nức nở khóc.

Tôi lấy điện thoại ra, bật camera, chĩa thẳng về phía Khương Vũ: “Nào, nói lại lời vừa rồi thêm lần nữa xem.”

Khương Vũ nhận ra tôi đang quay, vội đưa tay che mặt: “Cậu làm gì vậy!”

Tôi chĩa camera sát mặt cậu ta: “Nói lại đi, nãy chẳng nói hăng lắm ?”

Khương Vũ nghẹn họng, quay đầu định bỏ đi.

Tôi nói: “Xin lỗi.”

“Xin lỗi Sở Mạt.”

Khương Vũ ấp úng, dường như do dự.

Tôi không thèm đôi co, trực tiếp màn hình gọi điện, nhập số 110.

Cuối Khương Vũ chịu : “Sở Mạt, xin lỗi.”

Sở Mạt chớp mắt, không nói gì.

Khương Vũ đi rồi, tôi mỉa nó: “Bình thường mồm cậu đấu tôi ghê lắm mà, gặp Khương Vũ lại câm như hến thế?”

Nó không nói gì, chỉ ôm lấy cánh tay tôi, dùng cổ áo tôi lau nước mắt.

Tôi nổi giận: “Sở Mạt! Buông tôi ra!”

Mọi chuyện vừa yên ổn thì đúng lúc chuông vào học vang lên.

bàn hỏi tôi: “Cậu không rất Sở Mạt ?”

Tôi cầm b.út, nguệch ngoạc vẽ trên giấy nháp: “Tôi với cậu ta trước giờ chỉ là cạnh tranh lành mạnh, không đến mức gọi là .”

Tùy chỉnh
Danh sách chương