Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

tai vang lên giọng của Sở Mạt, giọng nói mềm mại pha lẫn khóc nức nở: “Anh ơi anh ơi, chạy nhanh lên, chạy nhanh lên đi, hu hu hu hu…”

Người cõng tôi chắc là Sở Duy.

Tôi hé mắt nhìn, mới nhận ra: có lẽ sợ tôi rơi xuống, nên có một tôi vào cổ Sở Duy, eo tôi có một tương tự vào eo cậu .

Trên còn thắt mấy nơ bướm rất xinh.

Tôi chợt nhớ ra, hẳn là xé từ của Sở Mạt.

Trước ra chơi nước, Sở Mạt còn mặc đứng trước mặt tôi khoe khoang, nói đó là mẫu mới dì nhỏ mang từ Bắc Kinh về.

Sở Duy chỉ đưa tay sờ thử một chút đã nó đ.á.n.h vào mu bàn tay, sợ cậu bẩn .

đó Sở Mạt còn đắc ý khoe với tôi: “Tôi có, cậu không có, hừ hừ~ ghen tị chưa?”

Vậy mà bây giờ, nó lại khóc chạy theo cạnh Sở Duy: “Anh ơi anh ơi, anh chậm quá , chạy nhanh hơn chút nữa đi, chân Phó Tuyết Hàn vẫn đang chảy m.á.u…”

thở của Sở Duy nặng hơn hẳn, bước chân nhanh lên.

Tôi khóc của Sở Mạt đau , gục trên vai Sở Duy, cậu : “Cậu có em gái cậu ồn quá không?”

Sở Duy đáp: “Ừm?”

Ngay giây sau, những giọt nước to như hạt đậu theo gió rơi lên mặt tôi.

Tôi liếc nhìn Sở Duy, mắt cậu đỏ hoe, khóe mắt còn treo nước.

Thôi xong.

Hóa ra ở đây còn có thêm một đứa hay khóc nữa.

Vì sốt quá nặng, tôi lại ngất đi lần nữa.

tỉnh lại lần nữa, tôi đã được truyền nước.

Mẹ của Sở Duy và Sở Mạt ngồi canh giường tôi, còn Sở Mạt gà gật ngủ gục.

tôi tỉnh, Sở Mạt tỉnh táo hơn đôi chút.

Nó nắm tay tôi : “Cậu có muốn ăn socola không?”

Mẹ Sở Mạt ngắt lời: “Bạn đang ốm, không ăn đồ ngọt được. đi rửa mặt đi, đừng phiền bạn nghỉ ngơi.”

Nó lẩm bẩm vài câu đi vào nhà vệ sinh.

Mẹ Sở Mạt gọt tôi một quả táo: “Tuyết Hàn, dì nghe Duy kể hết , cảm ơn đã cứu Mạt nhé. Mẹ nói tan sẽ qua ngay. Mấy ngày nằm viện cứ coi như ở nhà mình, đừng khách sáo với dì.”

Tôi : “ Mạt?”

Sở Mạt còn trong bụng dì, mỗi lần dì nghe bài “Hoa Nhài” là bé lại đạp bụng dì. Nên bọn dì nói nếu sinh gái đặt biệt danh là Mạt. đừng nói là dì kể nhé, mỗi lần gọi biệt danh là nó lại đỏ mặt.”

Tôi gật .

Đúng đó Sở Mạt quay lại.

Nó thuận thế ngồi lên giường tôi, nằm sát cạnh.

“Những ngày cậu nằm viện, ngày nào tôi sẽ tới thăm cậu.” Sở Mạt nói vậy.

Tôi cười cong cả mắt: “Được thôi, cảm ơn cậu, Mạt.”

Mặt Sở Mạt lập tức đỏ bừng.

Mùa hè rực nắng như thiêu đốt ấy, kết thúc trong hét ch.ói tai của Sở Mạt.

Cuối cùng chủ nhiệm vẫn nghe theo đề nghị của Sở Mạt, bổ nhiệm tôi MC buổi diễn.

Chiều cao của tôi và Sở Mạt không chênh nhau là mấy, nó đưa bộ lễ phục đã đặt sẵn tôi.

xanh chàm, dây , dài ngang gối, mặc lên trông người cao ráo trắng trẻo.

“Gu thẩm mỹ của tôi đỉnh lắm, cậu mặc cái đảm bảo đúng bài.”

Ngày diễn, Sở Mạt tìm một cùng tông màu , quanh bắp chân tôi.

Những nơ bướm cầu kỳ khéo che đi vết sẹo ngoằn ngoèo kia.

Sở Mạt lẩm bẩm: “Tôi đã nói gu thẩm mỹ của tôi rất ổn mà, đẹp chưa?”

Nhưng đúng lên sân khấu xảy ra sự cố.

MC nam sơ ý giẫm phải một .

nơ tuột ra, để lộ vết sẹo đáng sợ.

Ống kính máy quay bắt trọn khoảnh khắc đó.

Tôi cầm micro, cười đùa nói: “Mấy năm trước tôi từng cứu một nàng công chúa, đây là huân chương danh dự tượng trưng lòng dũng cảm để lại từ đó.”

Sở Mạt ngồi hàng ghế thứ ba dưới khán đài, tôi nó lại khóc.

Anh em nhà họ Sở hồi nhỏ đều là mấy đứa hay khóc.

Sở Duy lớn lên đã đỡ hơn nhiều, còn Sở Mạt thỉnh thoảng vẫn tôi chọc khóc.

, Sở Duy giơ máy ảnh lên, chụp tôi một tấm.

Sau buổi diễn kết thúc, tôi đi tìm Sở Duy đòi ảnh.

Nhưng cậu lại nói: “Tôi đâu có chụp cậu, tôi chụp lãnh đạo mà.”

Tôi cười khẩy một quay người rời đi.

Tấm ảnh đó, về sau lại xuất hiện trong đám cưới của chúng tôi.

Vì buổi diễn, việc học của tôi chậm lại không ít.

Là đối thủ học tập mạnh nhất của tôi, tôi vốn định tìm Sở Duy mượn vở ghi, nhưng lại không kéo được cái mặt mũi đó xuống.

Không ngờ cuối tuần, Sở Duy lại gõ cửa nhà tôi. “Đi thư viện không?”

Tôi đồng ý.

Đến thư viện , Sở Duy lấy từ trong cặp ra mấy quyển sổ, trải hết trước mặt tôi.

Vì phải tập luyện, tôi đã nghỉ mấy tiết, đang đau không biết bù lại thế nào.

Ghi chép của Sở Duy cực kỳ chi tiết, đặc biệt là đúng mấy tiết tôi lỡ, thậm chí còn bổ sung cẩn thận cả những điểm kiến thức mà sách giáo khoa không hề đề cập tới.

sắc mặt tôi có gì đó khác lạ, Sở Duy tôi: “Có chuyện gì vậy? Mấy cái đều là tôi ghi âm lại tự tổng hợp, chỗ nào viết chưa kỹ cậu cứ tôi.”

Tôi nhìn Sở Duy, nói: “Sở Duy, cậu đừng có nương tay với tôi.”

Cậu hừ một , khó chịu đáp: “Tôi mới không thèm.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương