Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

*

Con cháu của Quân thượng đương triều tuy không nhiều nhưng cũng không phải là ít, Hoàng t.ử có 8 vị, công chúa có 5 vị. Đại hoàng t.ử năm đó vì bảo vệ biên cương mà hi sinh trên chiến trường, nhị hoàng t.ử cùng mẫu thân nói kế thừa di nguyện của huynh trưởng, xin đóng quân ở phương bắc trấn thủ biên ải, một năm về không tới hai lần, tứ Hoàng t.ử đam mê bói toán nên phụ trách chức Thái ở Thư Ký Các, huynh đệ tỷ muội còn lại chưa đến tuổi trưởng thành, đó cũng là lý do mà hiện nay trong thành Tân An này, ta là Vương phi duy .

*

Cung yến tối hôm đó ta thành trung tâm thu hút sự chú ý của mọi người, là phiền não quá.

Mặc một yến phục rườm rà, kẹp kẹp tóc ngọc trai, trang điểm tương đối kĩ lương, ta ăn cũng không thoải mái, đến cả việc cười thôi cũng thấy lao lực. Mãi tìm được một cơ hội để chuồn ra ngoài hít thở không khí trong lành, ta tự nhéo má mình, thầm nghĩ, đúng là tạo nghiệp.

Đột tiếng bước chân vang lên khiến ta phải quay về hướng đó, mặc dù váy áo bất tiện nhưng rất nhanh phải đứng dậy hành lễ.

“Thần bái kiến Quân Thượng.”

Quân thượng khoát tay miễn lễ cho ta, giả vu vơ hỏi, “Sao lại một mình chạy ra đây?”

“Bẩm Quân Thượng, yến tiệc náo nhiệt quá, thần ra ngoài để hóng gió cho khuây khỏa, cũng để cho tỉnh rượu.”

Ta vẫn cung kính như thế, mực giữ lễ, mà Quân thượng lại bỏ đi sự uy nghiêm ngày, thân thiết hỏi ta như một trưởng bối không hơn, “Cẩm Sắc trang điểm như thế này cũng xinh đẹp lắm.”

“Quân thượng, Người khen thần như cũng không thể khiến thần quên được sự rằng người ép thần phải gả cho Sở Tịnh Quân đâu.”

Thấy ta cuối cùng cũng về dạng đanh đá ngày, Quân thượng tự lại thở phào, sau đó còn bày ra một tủi thân.

“Quân nhi không tốt ư?”

“Tốt! Nhưng chàng có tốt hơn nữa cũng không khiến thần vui vẻ bằng việc đ.uổi b.ắt bọn thổ phỉ ở Tây Vực được.”

“Chuyện năm đó, con vẫn chưa buông được ư?”

“Cho dù bọn có biến thành tro bụi, đợi đến khi thần về tới âm tào địa phủ cũng phải đ.ánh cho hồn bay phách lạc.”

Thấy ta bình tĩnh thổ lộ mong hết sức khác người của mình, ánh mắt của Quân thượng nên phức tạp, cuối cùng người vỗ vỗ vai ta, “Bà ấy chắc chắn không con nên như thế này.”

“… Có thể…”

Lần này, vành mắt ta đỏ hoe.

*

Hết cung yến, ngày sau đó nên tẻ nhạt, ta không chơi nổi các tiểu thư phu nhân kia, còn bọn họ cứ thích tìm đến chỗ ta, để được yên tĩnh, cả ngày ta trốn trong chỗ Hoàng hậu, nhưng không thể đi đây đi đó cũng là khó chịu.

*

Hoàng hậu thích yên tĩnh, ngoại trừ việc vấn an không thể bỏ được, bình rất ít người dám đến quấy rầy. Ta gục người trên bàn nhìn Hoàng hậu an tĩnh thêu hoa, không nhịn được mà hỏi,”Mẫu hậu, sao người lại thích tự mình thêu thùa như thế?”

“G.iết thời gian thôi”, người cười hiền từ.

“Người không cảm thấy ngày tháng trong cung là nhạt nhẽo sao?”

“Nhạt nhẽo ư? Ta lại cảm thấy hiếm khi được nhàn rỗi đấy.”

Nghĩ đến phi tần không chịu an phận kia, ta bắt tò mò Hoàng hậu rốt cuộc phải là người có bản lĩnh như thế có thể kiên trì được đến ngày hôm nay.

“Một may mắn, một hơn thua, còn có tình cảm sâu đậm Quân thượng của các con nữa.”

Hoàng hậu đặt kim xuống, bàn tay ngọc ngà khẽ đặt lên ta, lúc này ta phát hiện, người phụ nữ trước này, không hiền hậu nhân từ mà tâm tư cũng vô cùng thông minh sáng suốt, dù sao để trụ vững bao nhiêu năm như , định không thể là người tầm .

Lúc Hoàng hậu uống trà, ta liền tranh thủ bóc quả lệ chi, lệ chi để trong băng giám buốt lạnh, khiến ngon tay ta tê cứng.

“Cháu gái của Tào gia tính cách hoạt bát, linh động, ngày nay con bé tới thăm bản cung, bản cung cảm thấy hai đứa định sẽ rất hòa hợp.”

Nói rồi, Hoàng hậu lấy khăn ấm, nâng tay ta lên, cẩn thận lau từng một, “Lệ Chi dù ngon miệng nhưng không được ăn nhiều, sẽ nóng trong người đó.”

Ta chăm chú nhìn bàn tay mình rồi lại ngẩng lên nhìn Hoàng hậu, hồn đáp, “Con bóc cho người ăn.”

Hoàng hậu sững lại một lát rồi thân thiết ôm ta lòng, giọng nói tràn ngập ý cười, “Bản cung vẫn luôn mong có một đứa con gái, quả nữ nhi bao giờ cũng tinh tế, so đám tiểu t.ử thối kia hiểu chuyện hơn bao nhiêu.”

Ta nghe được tiếng nhịp tim của Hoàng hậu, cũng vòng tay qua ôm lấy eo người.

“Con còn gọt táo thành hình chú thỏ, khắc hoa văn lên quả dưa hấu nữa.”

“Ồ, Cẩm Sắc của ta đúng là đa tài đa nghệ.”

*

Ta không nhìn thấy gương của Hoàng hậu, nhưng ta nghĩ bà chắc chắn đang rất vui, ta cũng rất vui.

*

Nói đi cũng phải nói lại, Quân thượng thực sự rất bận bịu, ta đóng đô ở chỗ Hoàng hậu 7, 8 ngày liền không thấy bóng dáng của người, cũng không nghe chuyện người đến chỗ phi tần khác, rõ ràng mọi người tới đây để tiêu khiển, có Quân thượng là đổi một chỗ khác để tục làm việc mà thôi.

Cho nên nói, làm vua của một nước cũng chẳng có hay ho cả.

Trưa hôm đó khi ta đang xé miếng thịt gà nướng mật ong Quân thượng đen bước , Hoàng hậu chuẩn bị hành lễ đã được người đỡ dậy, còn ta đang dầu mỡ lênh láng quanh miệng, chẳng có hình tượng , cũng phải đành đặt cái đùi gà xuống rồi khuỵu gối.

“Nhi thần bái kiến phụ vương.”

“… Đứng dậy đi.”

Quân thượng thấy trong phòng nồng nặc mùi đồ ăn liền nhăn nhó, ta cũng chẳng sao người lại bày ra dạng đó, về chỗ ngồi tục việc chính.

“Trẫm nhớ là khẩu vị của Hoàng hậu trước nay rất thanh đạm mà.”

Người nói cau mày nhìn món ăn trên bàn, là thịt lợn quay, là thăn bò sốt cà chua, là trứng luộc hầm thịt heo bằm.

Hoàng hậu bê một bát súp đậu phụ hoa sen chuyển qua cho Quân thượng, cười nói, “Thi thoảng đổi khẩu vị cũng là chuyện tốt.”

“Nàng không cần phải nói đỡ cho nó, nhìn là rồi.”

nhận ánh mắt không thiện chí từ chỗ Quân thượng, ta cảm thấy vô cùng bất hợp lý.

“Phụ vương, người xem, món bắp cải luộc tim, còn có đậu ướp lạnh, nụ giá xào chay, còn có món súp đậu mà người uống nữa, không phải là món thanh đạm sao?”

Đừng làm như thể là ta không cho Hoàng hậu ăn như thế chứ.

“Tiểu cô nương à, ai mà ăn uống không có nguyên tắc như hả?”

Quân thượng khó chịu nhìn miếng thịt gà trong tay ta.

“Mẫu hậu nói rồi, người thích dạng hoạt bát, ngây thơ của nhi thần.”

“Ngây thơ???”

Quân thượng nở nụ cười đầy châm biếm.

Được rồi, người là , không ai qua người được.

Ta nhịn cơn tức xuống rồi ăn , Hoàng hậu cười hiền gắp thức ăn cho phu quân mình, mặc dù Quân thượng không vui vẻ, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn hết số cải chíp ở trên đĩa của mình.

Đúng là Hoàng hậu quản nghiêm!

Ta thầm cười nhạo Quân thượng như thế chứ không dám nói ra, một mạch ăn hết 3 bát cơm.

Đến khi ta đ.á.n.h chén no say, Quân thượng lại tục chất vấn, “Sao con còn ở đây?”

nhi thần nên ở đâu ạ?”

Câu hỏi của Quân thượng hơi đột xuất khiến ta thời quên dùng kính ngữ, nhưng người cũng không để ý chuyện này mà gọi tùy tùng kéo ta đi.

“Ta không quản nhiều như thế! Tóm lại là đừng suốt ngày bám lấy Hoàng hậu nữa!”

Quân thượng cũng quên xưng “Trẫm” luôn rồi.

*

Cho nên Quân thượng mãi không đến chỗ Hoàng hậu là không phải bởi vì công vụ bộn bề, mà là ta đã ngang chiếm chỗ của ngài ấy ư?

Ta còn chưa ăn điểm tâm cơ mà?

*

Trần Uyển Quân có lẽ là đã để mắt đến ta ngày nay rồi, nếu không vì sao ta bị tùy tùng kéo ra, nàng ta đã lập tức có .

Ta không có bất kì giao tình bạch liên qua, nhanh nhẹn rảo bước rời đi, mà nàng ta lại chặn trước ta, dịu dàng nói, “Tô cô nương, ta cùng đi dạo nhé.”

Tô cô nương? Thẳng thắn ghê đấy/

“Được thôi”, ta ngận ngự vài giây rồi đáp.

Mặc dù không dây dưa nàng ta, nhưng ta cũng rất xem, nàng ta rốt cuộc làm ?

*

Suốt chặng đường, Trần Uyển Quân liên miệng kể cho ta chuyện hồi nhỏ của Sở Tịnh Quân, giọng nàng ta nhỏ nhẹ, dễ nghe vô cùng, nhìn chẳng có bất cả. Nhưng đấy là nếu như ta ngốc 

Còn ở đây, cần dùng một lỗ tai để nghe cũng có thể nghe ra được nàng ta đang khoe khoang ta rằng mình hiểu Sở Tịnh Quân nhiều như thế .

*

Hiểu có tác dụng , dù sao “Hiền Vương phi” hiện tại cũng là ta.

Ta ừ ừ à à cho qua chuyện, đi mãi đi mãi ta đi đến gần trường đua ngựa, Trần Uyển Quân đọt đề nghị cưỡi ngựa hóng gió để thay đổi không khí.

Ta nàng ta dù là ái nữ của một quan văn nhưng từ nhỏ nhờ có Thái t.ử nên đã được học b.ắ.n cung cưỡi ngựa, không thể không thừa nhận một điều rằng Thái t.ử sự đối nàng ấy rât tốt, đáng một tấm chân thẳng không địch nổi nụ cười của Sở Tịnh Quân.

là đáng thương mà! Ta bắt cảm thấy thương cảm cho mối tình này của tiểu t.ử này rồi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương