Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
*
Trở tiểu viện, Tiểu Trúc cho người mang băng giám đến chuẩn bị làm cho ta một cốc nước ép trái cây mát lạnh, ta vừa bánh vừa hậm hực nói, “Ánh của Vương gia nhà ngươi không phải có vấn đề đấy , tưởng là bạch nguyệt quang hóa ra chỉ là một bạch liên , chàng ấy vì một người như thế mà bị ép cưới phi là không đáng.”
Tiểu Trúc mang ly nước đến, ta chuyển lại bánh cho muội ấy, “Không cần phải giấu ta, chuyện của chàng ấy và Trần tiểu thư, còn có Thái t.ử nữa, cái thành Tân An có là không biết.”
Nói đến đây ta lại càng thấy nóng m.áu, “, ta nói với muội , ba người họ rốt cuộc là người thứ 3? Ta cảm thấy là Thái t.ử, nhìn bộ dạng của Đức phi, rõ ràng là coi ta như một con hồ ly tinh phá hoại mối duyên tốt đẹp của cháu gái bà ấy, có lẽ Hiền vương và Trần Uyển Quân sự thích nhau, Thái t.ử là kẻ thọc gậy bánh xe.”
“Nói càn nói bậy!”
Sở Tịnh Thâm nổi giận đùng đùng đẩy cửa bước , Tiểu Trúc vội vã nuốt cố miếng bánh xuống rồi ra hành lễ, “Thái t.ử điện hạ.”
“Đường đường là một đại nam nhân, không có chuyện gì sao lại tự do phòng của em dâu như thế?”
Ta xua tay bảo Tiểu Trúc ra ngoài trước, ngộ nhỡ lát nữa có động tay động chân lại ảnh hướng đến muội ấy thì phải làm sao.
“Ta không bước thì làm sao nghe được ngươi sau lưng ta nói xằng bậy?”
Thái t.ử tự nhiên lấy một đào trong băng giám ra c.ắ.n một miếng, hùng hùng hổ hổ đi đến chiếc ghế bên cạnh ta rồi ngồi xuống.
“Ngài cũng không khách sáo nhỉ, cầm lên liền ngay được?”
Ta đẩy món ra xa một .
“Có chuyện gì mau nói, nếu như không có thì phiền ngài đến đâu trở chỗ đó.”
“Ngươi không muốn biết chuyện giữa ta và Quân nhi, còn có Sở Tịnh Quân hay sao?”
Ta quay sang nhìn, Thái t.ử đắc chí cười lớn, lại c.ắ.n thêm một miếng đào nữa.
“Nhưng phải đáp ứng ta một điều kiện ta nói cho ngươi biết.”
“ thì không cần, ta cũng có thể tự tìm hiểu được.”
Ta trở tư thế cũ, uống một ngụm nước ép.
“ chuyện ngươi không hỏi người trong cuộc thì tìm hiểu như thế , ngươi chắc chắn rằng thứ mà tra được là ư?”
“Ta cũng không thể chắc chắn rằng mà ngài nói với ta cũng là sự .”
Thái t.ử bị ta phản bác thì trợn , “Tại sao ta phải lừa ngươi?”
“ tại sao người có thể không lừa ta?”
—–
Im lặng một hồi lâu, Thái t.ử nghiến răng nghiến lợi hỏi, “Tô Cẩm Sắc, ngươi là yêu quái ư?”
*
“Cũng có thể lắm.”
Ta nghiêm túc đáp lại.
*
Thái t.ử mặc dù hơi cáu nhưng cũng không động thủ với ta, có lẽ là cảm thấy một nam t.ử hán đi đ.ánh một người phụ nữ, lại còn là em dâu của không được hay cho lắm, có điều chàng ấy […], kể hết cho ta nghe câu chuyện tình cẩu huyết của ba người.
Kì thực gặp gỡ đêm hội đăng đó chỉ là tình cờ, dung mạo thanh tân diễm lệ và nụ cười ngọt ngào của tiểu cô nương đã khiến đắm say, khi đó trái tim niên thiếu của Sở Tịnh Thâm đã đập rất nhanh, mặt còn đỏ hồng lên nữa, cảm thấy bản đã gặp được chân mệnh thiên t.ử rồi. Chàng ta thăm dò danh tính rồi gia thế của cô nương nọ, kể đó trở thành khách quen đây, hai người thường xuyên cùng nhau dạo phố, thả diều,… chàng ngắt cánh cài lên mái tóc nàng, cảm giác như đang đi cùng một tiên nữ…
Nụ cười của Trần Uyển Quân rất xinh đẹp, giọng nói lại dễ nghe, là kiểu không mảy may bị trần thế phàm tục làm vấy bẩn .
Cho tới khi Sở Tịnh Quân xuất hiện.
Sở Tịnh Thâm thấy tiểu tiên nữ của chàng ấy càng cười xán lạn hơn nữa, bên ngũ đệ của chẳng khác một đôi hồ điệp. Chàng kinh ngạc, lo lắng, hoài nghi, buồn bã, sau đó vội vàng cho người đi dò hỏi thì biết được sau gặp gỡ đầu tiên ấy với nàng, Sở Tịnh Quân đã một đưa Trần Uyển Quân và tì nữ của nàng ấy đi ngắm đèn đăng, sau đó còn đưa người tận nhà.
“Vì sao tối hôm đó, ta không đi cùng với nàng ấy đến hết đoạn đường ?”
Thái t.ử bắt đầu hối hận.
Rõ ràng chàng ta là người đến trước.
“Trời ạ, đây là tình tiết của cuốn truyện nhỉ?”
Ta vừa nhấm hạt dưa vừa bổ sung, tinh thần của Thái t.ử đang lên cao thì bị ngắt quãng, khó chịu quay sang nhìn ta.
“Ngài cứ tiếp tục.”
Ta ngoan ngoãn đưa tay ra tỏ ý “xin mời”, mà Thái t.ử vẫn không kể tiếp mà còn càm ràm ta thêm mấy câu nữa.
Có lẽ bị ta làm đứt mất mạch cảm xúc đang dâng trào, Thái t.ử bực bội bốc một nắm hạt dưa lên, vừa nhấm vừa nói, “Tiếp tục cái gì mà tiếp tục! Sở Tịnh Quân của nhà ngươi là một tên đốn mạt, đệ ấy thích Quân nhi nhưng lại không dám nói ra, làm lỡ dở nàng ấy mấy năm thanh xuân liền, ta ép đệ ấy lập thê đệ ấy cũng chịu, lại còn tìm ngươi làm người thế , cũng không biết là phải thứ gì rồi nữa?”
“Người đừng được đằng chân lân đằng đầu, rõ ràng là người không cho chàng ấy lấy người mà chàng ấy thích, giờ tìm một người đồng hành để vơi bớt nỗi nhớ mong cũng không được là sao?”
Ta thản nhiên nói đỡ cho Sở Tịnh Quân, Thái t.ử thấy thì không giấu được sự kinh ngạc, “Ngươi biết là thế của Quân nhi mà không cảm thấy đau sao?!”
“Đau gì ? Trước kia ta cũng không quen biết chàng ấy, có điều mà nói thì cũng hơi tức giận.”
“Tức giận?”
“Sống dưới cái bóng của đó thì làm sao mà không tức giận cho được?”, hơn nữa lại còn là cái bóng của bạch liên .
Nửa câu sau ta không nói ra, dù sao trước mặt ta cũng là một kẻ mến mộ nàng ta đến mất đi lý trí, nếu như tỏ ý động chạm người trong của chàng ấy, e là sẽ có ẩ.u đ.ả mất.
“Ngươi không thích ngũ đệ sao?”
Thái t.ử dùng ánh tò mò hỏi ta, “Đừng tưởng như thế thì người trong thiên hạ đều như thế, ta làm sao có thể yêu thích một người chỉ quen biết chưa được hai tháng trời?”
Thái t.ử định nói điều gì nhưng chưa kịp mở miệng đã bị ta chặn lại, “Bởi vì chàng ấy vô duyên vô cớ lấy ta ư? Nực cười.”
Thái t.ử tỏ vẻ khó chịu không muốn nói chuyện với ta nữa, ta đoán rằng chàng ấy đang nghĩ đến .
*
Nếu như đã không còn gì nói nữa thì Thái T.ử đi rồi .
Đừng nhấm hạt dưa, của ta nữa!
nữa thì phải nộp tiền!!!
*
Chàng ta vừa đi thì Tiểu Trúc cũng vội vàng chạy , rối rít hỏi, “Vương phi, Thái t.ử không làm gì người ?”
“Một nam t.ử trói gà cũng không c.h.ặ.t như thế thì có thể làm gì được ta?”
Ta đẩy băng giám phía Tiểu Trúc, bảo muội ấy tiếp tục làm nước ép, vừa làm Tiểu Trúc vừa lén nhìn ta thêm mấy .
“Thế… Thái t.ử nói gì với người rồi?”
“Không có gì , chỉ là tâm sự với ta chuyện tình ngược luyến tàn tâm của 3 người họ mà thôi.”
Ta không dám điểm tâm nữa vì sợ lát nữa không nổi cơm, lấy con d.a.o nhỏ gọt để g.iết thời gian.
“Vương phi đừng hiểu lầm, Vương gia của chúng ta và Trần tiểu thư đó không có gì , chỉ là một vô tình gặp gỡ, Vương gia vốn dĩ bản tính lương thiện đã giúp tiểu thư kia một , không ngờ lại gây cớ sự như ngày hôm nay.”
Dứt , đôi linh hoạt của muội ấy lộ ra sự phẫn nộ không dễ gì giấu diếm, “Sao ta lại cảm thấy Hoàng hậu, muội, còn có người trong Vương phủ, không có cảm tình với Trần Uyển Quân ?”
“Mẫu của Thái t.ử sau khi hạ sinh người đã không qua khỏi, người lớn lên nhờ dòng sữa của Hoàng hậu nương nương hiện giờ, Vương gia và Thái t.ử cách nhau chỉ 6 tháng tuổi, bé đã thiết. Nhưng kể khi Trần tiểu thư kia xuất hiện, tình cảm của hai huynh đệ dần trở xa cách, thậm chí có độ còn chẳng khác k.ẻ th.ù.”
“Không nói đến Hoàng hậu, chỉ tính nguyên người lớn tuổi bên cạnh người cũng cực kì không thích Trần tiểu thư, cho rằng nàng ấy là nguyên nhân khiến hai huynh để trở bất hòa.”
“Không thể nói như thế được, là Thái t.ử và Vương gia tự nguyện quý mến nàng ấy, làm sao lại trách tiểu thư nhà người ta được?”
“Không phải như , tuyệt đối không phải! Vương gia không thích Trần tiểu thư, chỉ là thấy Thái t.ử yếu mến nàng ấy đối xử tốt một thôi.”
Nhìn bộ dạng gấp gáp của Tiểu Trúc ta chợt cảm thấy tò mò.
“Vương gia nói rất rõ ràng rằng chỉ coi Trần tiểu thư như muội muội, thường ngày cư xử đều xuất phát sự lịch sự mà thôi, không biết vì sao lại bị cuốn chuyện tình éo le . Hơn nữa Trần tiểu thư kia trước đến giờ đều không chối thịnh tình của Thái t.ử, hết đến khác Thái t.ử nhắc đến chuyện hôn sự thì đều im lặng không đáp , cuối cùng khiến mọi thứ rối tung lên như bây giờ.”
Tiểu cô nương càng nói càng ấm ức, vàng cũng đỏ hồng, tủi nói, “Nô tì nhỏ đã bên cạnh Vương gia, người thích Vương Phi, đối xử tốt với Vương phi nô tì đều có thể nhìn thấy được, chỉ cầu xin Vương phi đừng nghe xằng bậy mà hiểu lầm người.”
“Aiz, đã nói là không được xưng là nô tì rồi cơ mà, sao lại quên rồi?
Ta lấy khăn tay lau nước cho muội ấy, cảm thấy đứa trẻ là đáng yêu quá đi.
“Muội hết vì Vương gia như thế, không phải là thích chàng ấy rồi ? Hay là để ta bảo chàng nạp muội làm thiếp nhé.”
Tiểu Trúc mặt mũi trắng bệch, vội vàng quỳ xuống, ta thấy cũng vội vàng không kém, chạy tới đỡ muội ấy đứng lên, “Vương… Vương phi… nô tì… nô tì đối với Vương gia tuyệt đối không có nửa phần tâm tư bất , nếu không nô tỳ sẽ bị s.ét đ.ánh c.hết…”
“Im miệng.”
Ta quyết ngắt muội ấy, Tiểu Trúc lại càng sợ hãi hơn, run rẩy nhìn ta, đúng là đau đầu quá mà.
“Ta không có ý đó, muội không phải sợ, ta sự mong muội và người mà muội thích có thể danh ngôn thuận bên nhau, với tính cách của ta, cần gì phải vòng vèo như thế, trực tiếp đ.ánh m.uội một trận rồi đuổi đi chẳng phải là xong rồi sao?”
“Vương phi, nô tì… nô tì và Tiểu Mai, Tiểu Lan, Tiểu Cúc đều là đứa trẻ năm đó được Vương gia cứu , Vương gia trong chúng nô tì vừa là chủ t.ử cũng là người , tuyệt không có thứ tình cảm nam nữ đây .”
Nhìn ánh vừa chân thành của Tiểu Trúc, ta khom người xuống đỡ muội ấy lên, “Không có thì không có, cũng phải, hoàng thất phức tạp, không dính dáng cũng là chuyện tốt.”
“Mau đi rửa mặt đi, khóc đến mức mặt mũi tèm lem rồi, còn nữa, tuổi đầu đừng động một là thề thốt, nghe rõ chưa?”
“Dạ.”
Nhìn bóng lưng của Tiểu Trúc xa dần, ta dựa người khung giường, thở dài.
Trần Uyển Quân cũng không được mà Tiểu Trúc cũng không xong.
rốt cuộc giao Sở Tịnh Quân cho đây?