Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

*

Xe ngựa chạy ròng rã ba ngày hành cung, băng giám mà Sở Tịnh Quân chuẩn bị cho tan gần hết rồi, hoa quả bên cũng không còn chút nào. Từ bắt đầu khởi hành Tiểu khuyên ta nên ít lại, sau khi bị ta lôi kéo vào con đường chế tác nước ép thì muội ấy còn nhiệt hơn cả ta nữa.

Hành cung và Hoàng thành không , nơi đây từ đình đài lầu gác đến thủy tạ đều mang nét nhẹ nhàng duyên dáng rất riêng của Giang Nam.

Ta được phân vào một tiểu viện có một hồ nước xanh mát, nhìn thấy làn trước veo ta không nhịn được nữa liền gấp gáp nhảy vào.

“Vương phi, người nhanh lên nhé, một lát nữa còn đi vấn an Hoàng hậu, buổi tối còn có cung yến nữa.”

Tiểu cho người đi dọn dẹp phòng ốc, còn ta đi thay đồ, cởi bộ bộ ngắn tay gò bó suốt đoạn đường vừa qua, hôm nay ta chọn một chiếc váy tay lỡ màu bột củ sen, tóc thì b.úi đơn giản rồi dùng một chiếc kẹp hoa T.ử Kim để cố định lại, rửa mặt xong thì trang điểm qua một chút. Đến khi Tiểu xong việc của muội ấy thì cũng xong rồi, muội ấy cũng sớm quen với phong cách có phần tùy ý này của ta nên cũng không nói gì thêm, liền cùng ta đi đến Hoàng hậu để vấn an.

Hành cung nằm ở vùng ngoại ô phía Bắc, mát mẻ hơn Thành Tân An rất nhiều, tứ phía đều có màu xanh của thiên nhiên, non nước hữu , là một nơi tâm trạng con người ta trở nên vô cùng dễ chịu.

Từ ngày bước chân vào Vương phủ, ta gặp Hoàng hậu hai lần, lần nào cũng bộ dạng của một chính phi hiền lương thục đức, nên khi trông thấy ta vận như vậy, người có đôi chút sững sờ.

Hoàng hậu thân thiết cười nói, “Cẩm Sắc mặc như vậy nhìn khác nào một tiểu nha đầu còn chưa xuất giá, hoạt bát, đáng yêu bao nhiêu.”

Không hổ là mẫu thân của Vương gia, chỉ nói câu đơn giản mặt ta nóng cả lên rồi.

“Con xin thỉnh an Mẫu hậu.”

“Lại đây nào.”

Hoàng hậu dịu dàng vẫy tay, ta đến còn khá sớm nên chưa có ai, thấy Hoàng hậu gọi mình như vậy thì bèn nâng váy nhanh chân bước qua, có tỳ nữ mang một chiếc bằng kỷ phía trước, ta ngoan ngoãn xuống, vừa cười ngốc vừa ngắm người.

Hoàng hậu thật đấy ~

Có lẽ là vì sao mắt ta sáng quá nên Hoàng hậu không nhịn được mà xoa đầu ta, dịu giọng hỏi, “ ngày qua ở Vương phi con thấy thế nào?”

“Tốt lắm , no ngủ kĩ .”

“Quân nhi đối xử với con như thế nào?”

“CŨng rất tốt , khi rảnh rỗi chúng con còn tâm sự nữa.”

“Thế phòng the thì sao?”

“7 lần một đêm không trùng tư thế .”

*

Ta đang nói cái gì vậy…!!!!!

*

Thấy xấu hổ quay đầu đi lẩm bẩm một mình, Hoàng hậu cười tủm tỉm rồi trêu chọc, “Mặc dù tân hôn đáng giá cũng chú ý thân .”

“Vâng , vâng .”

“Chỉ là không ngờ rằng Quân nhi bình thường nhã nhặn, hiền lành lại trở nên dũng mãnh như thế.”

Mẫu hậu ơi con sai rồi! Xin người đừng hiểu lầm chàng ấy!

Ngại c.hết mất thôi!

*

ta đang cười cũng được mà khóc cũng không xong thì có thêm một người nữa thỉnh an, ta kích nhìn ngoài cửa, muốn xem là thần tiên tỷ tỷ phương nào cứu mình một phen.

Người là Đức phi và cháu gái của bà ấy, trái ngược với Hoàng hậu dịu dàng, nhân ái, Đức phi lại mang nét của một người phụ nữ mạnh mẽ, quyết đoán, có sự cao quý bức người.

Cô cháu gái đi cùng chắc cũng tầm tuổi ta, mặc một chiếc váy thắt n.g.ự.c màu hồng nhạt, tóc dài buộc đuôi ngựa, điểm xuyết một hạt ngọc đầy trang nhã, vốn dĩ xinh lòng người rung động lại trang điểm như vậy nàng ta càng trở nên quyến rũ đến mức như không người của cõi trần nữa rồi.

“Thần thiếp Trần Uyển Quân thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”

Ta vốn dĩ chỉ nhìn thoáng qua rồi quay người đi thế khi nghe đến cái tên này thì liền vô thức quay đầu lại, nữ hài t.ử Sở Tịnh Thâm và Sở Tịnh Quân thổn thức là đây sao? Quả thực, nhan sắc như vậy gánh vác được trọng trách của nữ chính câu tay ba đầy bi thương được chứ.

Chỉ có điều…

“Lần này ngoài nghỉ mát, không cần câu nệ quá.”

Hoàng hậu lại trở về thái độ vừa hiền hậu vừa xa cách như mọi ngày, Đức phi và Trần Uyển Quân tạ ơn xong thì cũng xuống, tầm mắt của ta rơi trên người Trần Uyển Quân, hình như nàng ta cũng nhận được nên xoay người lại.

4 mắt nhìn .

Trần Uyển Quân nhìn ta cười nhạt, ta cũng nở nụ cười để đáp trả lại nàng.

Chỉ có điều, dung mạo này, khí chất này, hình như có 5, 6 phần với ta khi còn niên thiếu.

*

Thú vị đây.

*

Khi còn nhỏ, ta là người với mẫu thân nhất số các tỷ muội, mắt to tròn như quả hạnh nhân, môi đỏ mọng, đại ca nói rằng chỉ cần yên một rồi cười nhẹ nhìn ta khác nào một tiên nữ đi lạc vào chốn trần gian.

tiên nữ cánh hoa, uống sương mai, còn ta xương sườn ninh đường phèn thì làm mà lớn thì sao có giấu diếm cốt cách của một người phàm cơ chứ.

Theo năm tháng, dung mạo ta cũng có nhiều thay đổi lớn, mắt nhỏ hơn lại có đuôi, gương mặt cũng trở nên sắc gọn, tiểu cô nương tinh nghịch ngày nào giờ còn có thêm phần lạnh lùng sắc sảo.

Cũng bởi vì lẽ đó, bây giờ ta và Trần Uyển Quân chỉ có nói là có phần hao hao cũng không chỉ rõ là như thế nào.

*

Hoàng hậu và Đức phi đang tâm sự với về vặt vãnh hàng ngày thì các Phi tần nữ quyến khác cũng lần lượt thỉnh an, Trần Uyển Quân im lặng yên một , cách nâng ly trà chứng tỏ ngày tháng qua nàng ấy sống rất tốt, ta thầm hoài nghi nếu như cuộc sống của ta không xuất hiện bước ngoặt lớn, liệu bây giờ ta có như họ không, có người khác thấy không thoải mái vì sự gượng ép đó hay không?

ta hạt dẻ, hồng đậu nhiều đến mức hai mắt sắp dính vào thì đột nhiên có nữ quyến nhà ai cười hỏi, “Thần thiếp trí nhớ không tốt, không cô nương bên cạnh Hoàng hậu nương nương là tiểu thư nhà ai, thật sự xinh quá.”

“Tương Công phu nhân từ nhà mẫu thân trở về, không cũng là thường , đây là chính thê vừa về phủ Hiền Vương vào tháng trước, Tứ tiểu thư của Tô gia Tô Cẩm Sắc.”

Sau khi Hoàng hậu giới thiệu một lượt, gương mặt vừa tươi tắn vừa tự hào, ta đứng dậy hành lễ.

“Thì là Hiền Vương phi! Thất lễ thất lễ rồi! Hiền Vương Phi xinh yêu kiều lại nhanh nhẹn, hoạt bát, trở thành chính thê của Hiền Vương đúng là duyên trời tác hợp.”

Lại là một màn “diễn thuyết” đỉnh cao, kể từ sau khi thành hôn nay ta trở nên vô với lời nói như thế này rồi, chỉ cười nhạt rồi khách sáo đáp lại vào câu sau đó vô thức đ.á.n.h mắt qua Trần Uyển Quân, ngón tay trắng trẻo mảnh khảnh của nàng ta đang nâng ly trà khẽ động, lòng chắc chắn là đang có vô vàn biến đổi rồi.

Xem Sở Tịnh Quân và nàng ta thật sự là có có ý.

Lẽ nào là Thái t.ử tự mình đa rồi cố làm lỡ mối nhân duyên tốt này?

Ta nhìn Tiểu đứng ở bên cạnh, nở nụ cười thật tươi, Tiểu rõ ràng run sợ, ánh mắt như viết hai chữ “kinh hoàng”.

*

Sợ cái gì không , ta đâu có ă.n th.ịt ng.ười.

Tủi thân quá mà.

*

Các mỹ nữ tâm sự một hồi thì cũng lục tục tản đi, dù sao mọi người cũng xe ngựa mấy ngày liền, mệt mỏi là không tránh khỏi, tối nay còn có cung yến, bây giờ chắc là về tranh thủ nghỉ ngơi rồi.

Rời khỏi Hoàng hậu ta liền kéo tay Tiểu trở về để tán gẫu thu thập được vào ngày hôm nay, chưa đi được mấy bước nghe thấy tiếng người gọi lại từ phía sau, là Đức phi và Trần Uyển Quân.

Đức phi nheo mắt, nhìn ta bằng ánh mắt đầy sự soi mói.

“Vương phi xinh , quả thực có nét rất với mẫu thân mình, chỉ có điều so sánh với bản gốc khác nào cóc đi guốc, khỉ đeo hoa cả.”

“Đức phi quen mẫu thân ta?”

Ta đến cả kính ngữ cũng lười dùng, bị hỏi Đức phi rõ ràng có phần sửng sốt.

“Nghĩ kỹ thì việc ta mẫu thân là đạo lý hiển nhiên sao, hơn nữa ai dùng thành ngữ này để nói về việc con gái mà mẫu thân đâu Đức phi .”

“Ngươi!”

“Đức phi nếu có thời gian đến ta để thị uy chi bằng hãy quay về đọc thêm cuốn sách, ta gả cho Hiền Vương chứ không An Vương con trai bà, Hoàng hậu nương nương không chê trách ta nửa lời, bà lấy tư cách gì?”

Ta nở nụ cười nhạt nhẽo, kéo Tiểu rời khỏi, trước đi còn nhìn Trần Uyển Quân thêm một cái.

Không nhiễm bụi trần? Đừng đùa nữa, cũng đâu cánh hoa uống sương mai mà lớn, qua chỉ là một người phàm mà thôi.

*

Ta đột nhiên thấy không muốn tác hợp cho Sở Tịnh Quân và nàng ta nữa.

Ấn tượng đầu tiên kém quá.

Hơn nữa ta nhận được rằng Hoàng hậu hình như cũng không thích nàng ta cho lắm.

Tùy chỉnh
Danh sách chương