Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
*
này mới giải quyết xong của Hiền , kia đã có người tới gõ cửa hỏi thăm, Châu Ngọc 7 phần anh tuấn 3 phần nho nhã, trên mình bận một bộ y phục thắt eo màu xanh đậm, khí chất của một bậc quân t.ử cứ gọi là ngút ngàn, nom chẳng giống người của Vũ Đức ty chút nào.
ấy hành lễ với Quân, lúc đối với ta thì lại hơi có đôi chút lúng túng, ta thấy ấy thì cũng có đôi chút ngại ngùng, hai chúng ta rốt cuộc là phẩm cấp của ai cao ai?
“Châu đại , có việc gì xin cứ nói.”
Ta mạnh dạn bỏ qua những bước rườm rà, quyết định này hình như đã giúp ta được hảo cảm của Châu Ngọc thì , ánh của trở nên ôn hòa nhiều, vẫn nói bằng giọng điệu đầy nghiêm túc.
“Vũ Đức ty đã bắt tay điều tra hoa văn trên con d.ao g.ăm đó rồi, những người ở chỗ ta chắc phi cũng đều biết rất rõ.”
“Chỉ chào hỏi qua mà thôi.”
“Đến đây gặp riêng phi như vậy, về sau sẽ dễ dàng hành động , đây là lệnh tiêu của ta.”
Châu Ngọc đưa cho ta một cây tiêu trúc và một chiếc lệnh bài.
“Đa tạ Châu đại .”
“Đúng rồi, đây là trâm ngọc của người, d.ao g.ăm ta sợ là hỏng rồi, mong phi thứ lỗi.”
Trâm ngọc được bao bọc cẩn thận trong một chiếc khăn tay, ta không ngờ ấy lại tinh tế như , cười hiền đưa tay ra đón , “Ta còn tưởng là không về được nữa, không ngờ Châu đại còn nhớ cả những nhỏ nhặt như vậy.”
“ phi quá lời rồi, vậy ta xin phép cáo từ.”
Tiễn Châu Ngọc rời đi, ta đem món đồ quay vào phòng, lúc đi qua Quân, chàng đột nói, “Nàng rất kích động.”
“Dạ?”
“… Chú ý an toàn?”
Quân nói xong thì đi vào phòng trước ta, lúc này ta mới nhận ra lòng bàn tay mình đã đổ đầy mồ hôi…
*
Kích động ư?
Đương , đáp án ta tìm kiếm suốt 10 sắp được công bố rồi, nói ta kích động còn có phần khiêm tốn.
*
Gả cho Hiền quả là một vô cùng tốt đẹp!
*
Từ lúc bắt đầu ta đã biết một trong những nguyên quan trọng khiến Quân thượng ta gả cho Quân chính là ta rời xa Tây Vực, người hy vọng ta sẽ không nhúng tay vào đó nữa, cơ hội này để ta ra khỏi Vũ Đức ty.
*
CHính xác, trước khi thành hôn, ta là chỉ huy của Vũ Đức ty, ta không ở kinh đô Tân An mà đảm nhiệm chức vụ ở Tây Vực, một trong những mục tiêu lớn nhất chính là, vén màn vụ á.m s.át Quân thượng đó.
đó, đoàn vi hành của Quân thượng bị phục kích ở Thành Trúc, mẫu thân của ta là biểu tỷ ngoại của Quân thượng cũng có ở đó, không may bị chúng t.ấn c.ông, cuối cùng b.ỏ m.ạng nơi xứ người. Khi đó ta mới chỉ 7 tuổi, thường xuyên đóng giả cung để đi theo mẫu thân, lúc đoàn người của Quân thượng đuổi đến thì chỉ kịp cứu ta đang bị hôn mê, còn mẫu thân thì đến th.i th.ể cũng không tìm thấy. Quân thượng trong lúc tức giận đã điều động chỉ huy của Vũ Đức ty lúc bấy giờ là Triệu Húc tự mình điều tra từ Dinh Đại Lý, QUang Lọc ty, hình bộ, đến cả những vị cốt cán của Đô Sát Viện cũng bị bắt tới điều tra, chỉ đáng tiếc là không chút manh mối.
này như một mũi kim độc ghim vào trái tim ta, theo thời gian nó trở nên mưng mủ, xâm chiếm cả tâm trí của ta rồi.
Tận thấy ta một trở nên đ.iên d.ại, phụ thân và cữu cữu đã bắt tay để dựng lên một màn kịch không thể nào vụng về , quyền lực mất rồi có thể lại, gả cho người mà ta không thích có thể ra đi, chỉ cần người còn thì mọi thứ vẫn còn. Ta cảm thấy mình cần sống một cuộc sống t.ử tế một chút, nếu đến lúc ngũ muội xuất giá mà vẫn chưa tìm ra h.ung th.ủ vậy thì thôi đi, đến Giang Nam mở một quán trà, một bà chủ nhàn nhã, tận hưởng những tháng vô tư lự.
không ngờ rằng, ta mới về kinh được hai tháng đã tìm được manh mối liên quan đến đám người kia rồi.
Ý trời!
*
cớ hồi phủ dưỡng thương, ta đổi đồng phục của Vũ Đức ty, che rồi vào vai một chỉ huy lùng, sắt đá. Không ai hoài nghi thân phận của ta cả, thậm chí cũng chẳng có ai hoài nghi giới tính của ta.
Ta bằng phẳng như sao??
Ta không vui đưa tay lên kiểm tra vòng một của mình, cũng đâu đến nỗi nào đâu chứ.
lùng đi tới nhà giam, kẻ bị bắt lúc trước quả rất cứng đầu, bị Vũ ĐỨc ty thẩm ẫn một một đêm mà vẫn không chịu khai ra, […]
c.hết? Đâu có dễ dàng như /
“Châu đại , ở đây giao cho ta, thời gian này đặc biệt chú ý sự an toàn của Quân thượng.”
Châu Ngọc do dự ta, cuối cùng không nói gì, gật đầu rồi rời đi, ta ôm gối thích thú người đàn ông trước , không nhịn được mà nhoẻn miệng cười.
“Đưa ra khỏi đây.”
*
Ta ở trong nhà giam , lúc trở ra thì đã có được kết quả mà mình , đồng thời cũng có được sự hoài nghi một lớn của mọi người:>
Châu Ngọc vẫn giống như trước, không có gì thay đổi, ta thậm chí còn đưa ta đến tiểu viện của mình để ta tắm rửa rồi nghỉ ngơi, sau đó tờ giấy ghi những nội dung ta tự mình ghi chép được đi trước.
Tiểu viện này chỉ có một phòng ngủ và một phòng tắm, nếu như không đồ dùng trong này đều thuộc hàng chất lượng, người ngoài chắc chắn sẽ tưởng rằng triều đình quá mức hà khắc với quan tam phẩm của Vũ Đức ty mất. Trong phòng còn có đồ mới đã chuẩn bị sẵn cho ta, nước tắm cũng nóng đến độ , tắm còn rải sẵn cánh hoa.
Châu Ngọc quả tinh tế.
Ta ngồi lên ghế đẩu gội đầu và phần bụi bẩn ỏ trên người trước rồi mới bước vào tắm. Nước nóng mọi mệt mỏi tan biến đi đâu hết, hương thơm nhè nhẹ của cánh hoa còn có tác dụng an thần, ta thầm cảm thán người đàn ông chu đáo như Châu Ngọc mà 30 tuổi rồi vẫn còn độc thân thì quá sức vô lý, nghĩ ta tựa người vào thành , mí nhăm nghiền.
Thì ra là , kẻ đã gi.ày v.ò ta 10 trời, cuối cùng cũng lộ diện rồi, vào khoảnh khắc biết được đáp án, ta hận không thể không màng tất cả mà m.ột đ.ao kết liễu luôn!
ta không thể, g.iết đ.ược cũng không thể giải quyết được gốc rễ của vấn đề.
ngoài đột truyền đến tiếng động lạ cắt đứt dòng suy nghĩ của ta, hình như có người đột nhập vào tiểu viện rồi, tiếng bước chân còn tương đối gấp gáp.
Châu Ngọc sao lại hoang mang như .
Nhận ra sự tình không đơn giản như , ta vội nhảy ra khỏi tắm, không kịp lau khô thân thể liền khoác vội tấm áo mỏng lên. Người kia loạng choạng chạy vào, đến lúc quay lại thì đối diện với ta.
*
***! Ban nãy ta tắm mà quên đóng cửa???
*
“Chàng sao ?”
Ta khôi phục ý thức vội vàng chạy qua, bộ dạng của Quân hình như không được ổn cho lắm, có điều không kịp hỏi han gì thì ngoài lại truyền đến tiếng người hỗn độn.
“Chàng trốn trước đi.”
Đỡ Quân vào trong tắm, mấy cánh hoa mà Châu Ngọc chuẩn bị quả thật rất hữu dụng, đợi đến lúc ta kịp ăn vận kín đáo trở lại thì cánh cửa lại bị đẩy ra một lần nữa.
Quân sao mà cũng không khóa cửa cơ chứ?
Ta nhặt thanh đao lên, tháo vỏ, ánh sáng lẽo của nó lóe lên thì ngoài cửa bắt đầu rào rào tiếng hô hét, ta lùng bộ dạng hoảng hốt của đám cung , khó chịu hỏi, “Các ngươi là ai?”
Đám cung lắp bắp nửa chẳng hết câu, một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên, “Kẻ d.âm đ.ãng đó chắc chắn đang lẩn trốn ở đây!”
Ồ, người quen!
Đức phi cao quý bước tới, cũng bị cảnh tượng trước dọa cho một trận. Ta s.át kh.í đùng đùng, tư sẵn sàng đ.ộng th.ủ bất cứ lúc nào, một tỳ cả gan cất lời mắng nhiếc, “To… to gan! Đây là Đức Phi nương nương, không được càn!”
“Phi tần hậu cung cả gan xông vào nội viện của Vũ Đức ty, rốt cuộc, ai mới là kẻ càn?”
Ánh lùng của ta lướt qua thì tỳ lúc nãy mũi trắng bệch, tứ chi bắt đầu run rẩy. Sắc của Đức phi giờ đây cũng không được tốt cho lắm, vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, chất vấn, “Vậy ngươi là ai?”
“Chỉ huy thân sự của Vũ Đức ty.”
Ta giơ lệnh bài của Châu Ngọc ra, lúc này, cả Đức phi cũng bắt đầu run sợ, ta để ý đầu ngón tay của bà ấy đã run lẩy bẩy rồi.
Vũ Đức ty là cánh tay của Quân thượng, không ai có thể mảy may động chạm, đừng nói là phi tần, đến cả Thái hậu cũng không được.
“Thì ra là là chỉ huy, mạo phạm rồi, không biết người có thấy một nam t.ử chạy vào tiểu viện hay không?”
Thái độ của Đức phi mềm mỏng thấy rõ.
“Không thấy.”
“Chúng ta rõ ràng đã trông thấy… trông thấy chạy về phía này…”
Lại là tỳ nhiều đó.
Ta khẽ rút đao, một nửa b.úi tóc của ả ta nhẹ nhàng rơi xuống đất, ả ta ôm đầu, cả người tê liệt như người mất hồn, trông cũng có chút tội nghiệp.
Cho nên nói, họa từ miệng mà ra, sống lâu thì nên ít lời một chút.
Ta một tay thu đao về, hất cằm lên, mặc dù dung mạo đã bị nạ che đi hết vẫn toát ra sự khí tức lùng không dễ động chạm, “Nếu như có nam xông vào đây thì thứ hiện tại rơi xuống đất, chính là đầu của !”
*
Có một số người chính là, không b.ạo l.ực thì không chịu hợp tác mà!
*
Đợi đến khi đám người kia đi hết, ta vội vàng trở vào khóa cửa, nữa còn khóa thật cẩn thận, thiếu chút nữa thì bê hết đồ đạc ra để chặn cửa rồi. Xong xuôi thì lật đật chạy đến tắm, nhẹ giọng hỏi, “Hiền điện hạ, điện hạ còn ổn không? Điện …”