Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
À, có một chút không giống lắm.
Chân tay của ta bây không chút sức lực, hiển nhiên là đã trúng Nhuyễn Gân Tán rồi.
Không tệ, biết rút ra kinh nghiệm thất bại lần rồi đấy!
Thái t.ử đột nhiên thở mạnh, chàng ta ôm đầu ngồi dậy, mặt mày đỏ phừng, xem ra cũng không ổn cho lắm, thấy ta nằm ở cạnh thì không khỏi sững sờ, “Sao ngươi lại ở trong phòng của ta?”
“Bị h.ại như còn sao nữa?”
“B.ị h.ại…?”, ánh mắt của Thái t.ử tiêu cự, chàng ta vô thức đưa tay lên giằng cổ áo mình, “Sao… lại nóng như thế này…”
Ta nhìn thấy lư hương đang nghi ngút khói cạnh thì cố gắng bò dậy rồi đổ nước trong ấm trà vào đó, nhưng nhiệt độ cơ thể thì vẫn không ngừng tăng lên, ta biết mọi vô ích rồi, cửa thì bị khóa ngoài, ta lại không có chút sức lực nào để phá cửa nữa. Quay đầu lại định nhờ Thái t.ử giúp đỡ nhưng nhìn thấy ánh mắt nguy hiểm đang nhìn hướng này, miệng còn không ngừng lẩm bẩm điều gì đó, ta ý thức được chuyện chẳng lành liền muốn tránh nhưng không kịp đã bị chàng ta đè xuống. Ta giơ tay lên đẩy chàng ấy ra, gắng sức cất tiếng gọi nhưng vô hiệu.
Bàn tay nóng bỏng bắt đầu đưa vào trong váy sờ soạng chân ta, ta dùng chút sự tỉnh táo cuối cùng tự c.ắ.n lưỡi mình để tự nhắc nhở bản thân sau đó hít thở thật sâu đạp cho Thái t.ử một cái, cuối cùng rút kẹp tóc tự đ.âm v.ào người mình.
*
Lúc cửa phòng được mở ra thì trong phòng đã nồng nặc mùi m.áu t.anh rồi, QUân thượng, hậu hay kể cả Đức phi cũng nhất thời không nói lời. Bởi mục đích mà bọn họ tới đây là bắt gian chứ đâu phải chứng kiến h.iện tr.ường một v.ụ á.n m.ạng.
Thái t.ử nằm lăn lóc trên nền nhà, bởi vì t.h.u.ố.c vẫn đang phát huy tác dụng chẳng ý thức được điều gì cả, còn ta, không cần soi gương cũng biết mặt mình lúc này trông dọa người như thế nào.
M.áu t.ươi cổ và cánh tay ròng ròng chảy xuống ướt đẫm váy áo, ta tựa người vào chiếc bàn nhỏ, trong tay vẫn còn cầm lư hương.
“Không ai… nói cho ngươi biết… dùng một kế lần không còn tác dụng …nữa… “
Lúc gần ý thức, ta nhìn thấy Sở Tịnh Quân kinh hãi lao vào, không màng tất cả mà chạy phía ta.
*
Một ngày lần, quá đủ rồi!
*
Cũng chính vì lần này, ta đã lỡ một màn kịch vô cùng đặc .
10 năm đó!
Ta khổ sở tìm kiếm 10 năm, cuối cùng bọn họ lại lúc ta mà giải quyết xong rồi!
*
Tức n.ổ ph.ổi !
*
10 năm , kế hoạch á.m s.át là nhằm vào Thái t.ử, Đại t.ử và Nhị t.ử đều hết lòng vì biên cương, Tứ t.ử thì đam bói toan, còn lại Sở Tịnh Thâm và Sở Tịnh Quân mà .
Đức phi cấu kết với nhà mẹ đẻ định thủ tiêu Sở Tịnh Thâm, không ngờ lại bị mẫu thân ta phát hiện, thế là chúng nảy ra một kế khác, sắp đặt Trần Uyển Quân để chia rẽ tình huynh đệ giữa người.
là giúp Sở Tịnh Thâm giải câu đố để tiếp cận chàng ấy, sau là giả vờ lạc đường để gặp Sở Tịnh Quân. Đức phi lợi dụng thân phận phi mua chuộc Lan Thấm, biết được Sở Tịnh Quân yêu mến một tiểu thư biết đ.á.n.h đàn, còn bán trộm bức vẽ của chàng ấy để Trần Uyển Quân cố ý mô phỏng, quả nhiên thu hút được sự chú ý của Sở Tịnh Quân.
Đức phi tự nhận kế ly gián của mình đã thành công xuất .
Mà nguyên khiến bà ta cảm thấy như vậy có lẽ là sự tự tin đến thần kì của Trần Uyển Quân, không biết ta dựa vào cái gì mà cho rằng huynh đệ nhà họ Sở đều yêu mình sâu đậm, Trần Uyển Quân còn tự đắc vì một mặt khiến Thái t.ử c.ắ.n câu, một mặt lại khiến Sở Tịnh Quân mệt, thậm chí còn buồn phiền vì không biết phải chọn ai.
điểm này, ta thực sự cạn lời.
Theo năm tháng, chuyện sự của Thái t.ử và Trân Trân cũng đến ngày chín muồi, con gấu trúc ngu ngốc không phụ sự hi vọng của quần chúng xem kịch, mặt Trần Uyển Quân tuyên bố, “Hiền Vương không lập thê, ta cũng không lập thê!”
Ai không biết còn tưởng chàng ấy yêu thầm đệ đệ của mình . Đức phi vui mừng khôn xiết, tưởng rằng phen này ăn chắc rồi, không ngờ Hiền Vương không những không giận không dỗi, mà còn vô cùng phối hợp mà cưới ta , kết xong thì tình cảm còn sâu đến độ khiến người người “xấu hổ”.
Đức phi không ngồi yên được nữa, lúc Quân thượng đưa theo mọi người đến hành cung tránh nóng thì cũng đưa Trần Uyển Quân theo cùng để đối phó với ta, vừa nhìn thấy ta Đức phi liền đắc ý, còn tưởng rằng Sở Tịnh Quân chọn ta vì Trần Uyển Quân có vài phần giống ta, Hiền Vương chọn ta người thế thân. Nhưng thực tế, người cố ý bắt chước ta là Trần Uyển Quân, ta mới là kẻ thế thân.
Cũng không đúng, tiểu thư của Trần gia không xứng với cách gọi này, bởi vì Sở Tịnh Quân đến đều không thích ấy, theo phép lịch sự mà đối xử với ấy như một muội muội mà .
Còn là kiểu muội muội không thân thiết cho lắm.
*
Cuộc tạo phản ngày hội săn diễn ra vô cùng đặc , nhưng ta lại có thể hình dung mọi qua lời kể của Tiểu Trúc mà .
Chờ đợi bao năm cuối cùng lỡ cơ hội tự tay g.iết đ.ịch, sự tình phát triển quá sức gọn lẹ mà.
Tiểu Cúc bị đưa đến chỗ hậu viện của hậu nha hoàn cấp thấp, Tiểu Lan do Ngọc xử lý, Trần thị của Đức phi, kẻ bị ch.ặt đ.ầu, người bị lưu đày, người trở thành n.ô l.ệ, tóm lại là xử lý vô cùng thỏa đáng.
Còn Sở Tịnh Quân, lúc ta tỉnh dậy đến đã là 3 ngày vẫn chưa thấy bóng dáng chàng ấy đâu.
Đến ngày 4 thì Thái T.ử vội vã xông vào, vì m.áu quá nhiều đầu óc của ta không được tốt cho lắm, có thể dựa vào đầu giường nhắm mắt nghỉ ngơi mà , nhìn thấy ta chầm chậm mở mắt, chàng đột nhiên không còn khí thế lúc đầu nữa rồi.
“Ngươi, ngươi còn khó chịu chỗ nào không?”
“Nhìn mặt hơi đáng sợ một chút nhưng kì thực chẳng có gì to tát cả.”
Ta không muốn dọa chàng ấy cũng bình tĩnh nói ra sự thật, Thái t.ử thở phào một hơi, nhăn nhó lẩm bẩm, “Ngày hôm đó phải đa tạ ngươi rồi, vì ta mà ngươi phải tự m.ất m.áu để giải độc, ta thật không ngờ Trần Uyển Quân lại là một kẻ dối trá như thế, ta rõ ràng nhìn như một tiên t.ử… tiên t.ử sao mà…”
Chàng ta nói đến đây thì dừng lại rồi nhìn ta, hít một hơi thật sâu, “Tô Cẩm , ngươi là một người tốt! nay sau chúng ta là huynh đệ có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu!”
??? Quân thượng giao ngôi vị cho tên ngốc này thật sự không có vấn đề gì chứ?
“Ờm, được .”
Ta thật sự không biết phản ứng thế nào, đành miễn cưỡng ừ à.
“Nếu như đã là huynh đệ rồi thì ta cũng không lòng vòng nữa, ngươi có thích lão ngũ không?”
Tình huynh đệ lại khăng khít như xưa luôn rồi?
“Thích chứ.”
“Vậy sao ngươi không hỏi xem đệ ấy đâu?”
“Hỏi gì? Để nghe người kể cho ta câu chuyện mà các người đã khổ tâm tưởng tượng ra ư?”
Thái độ bình tĩnh của ta khiến Thái t.ử có phần kinh ngạc.
“Không phải… ta… lão ngũ thật sự có việc cần phải xử lý…”
“Lúc ngươi , đệ ấy vẫn luôn ở cạnh , nhưng sự việc thật sự rất cấp bách…”
“Vài ngày nữa đệ ấy trở , ngươi đừng lo lắng, nghỉ ngơi cho tốt…”
“… đừng cười nữa.”
Nụ cười gượng gạo của Thái t.ử đã bán đứng tất cả.
Đúng là đồng đội heo mà.
*
Ta tưởng rằng bản thân đã xông pha tr.ận m.ạc đủ nhiều thì có một tâm lý thật vững vàng, nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy Sở Tịnh Quân an tĩnh nằm đó, đầu óc ta chợt trở trống rỗng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp của chàng đang nhắm c.h.ặ.t, hô hấp yếu ớt tựa như có thể ta lại bất cứ lúc nào.
Để tìm được tên h.ung th.ủ đã khiến mẫu thân ta phải ch.ết, chàng ấy đã tr.úng đ.ộc, Quân thượng đã tìm hết các danh y nhưng vẫn vô dụng, Sở Tịnh Quân gần như không thể tỉnh lại nữa rồi. hậu mấy ngày nay đều ở cạnh chăm sóc chàng, đút cho chàng từng thìa canh nhỏ, mặc dù phần lớn đều không thể nuốt xuống được nhưng vẫn không . Nếu như chàng không thể tỉnh dậy, thì có dùng t.h.u.ố.c tiên vào miệng cũng không thể sống được 3 tháng.
“Tứ cô nương, là ta vô năng!”
vẫn luôn chạy chạy lại, đến lúc ta tỉnh dậy thì mới chuyển sang hẳn này, thanh niên nho nhã anh tuấn ngày nào nhếch nhác đến tội nghiệp, đôi mắt đỏ au tràn ngập sự day dứt.
“ cũng không phải là ngọc đại đế.”
Ta vỗ vai , khoác áo choàng. Không cần ta hỏi cũng đem tình trạng của Hiền Vương hiện kể chi tiết cho ta một lượt, bây ngoài việc tìm ra kẻ hạ độc thì không còn cách nào khác. Ta bảo chàng ấy trở nghỉ ngơi sốc lại tinh thần, mang theo đồ nghề rồi gọi cả Kiều Nương nữa. Ta trang điểm để thần tươi tỉnh hơn một chút rồi ba người cùng nhau đến chỗ nhà lao đang giam giữ tên thợ rèn kia.
Ngọc lần này cung kính hành lễ, còn gọi ta một tiếng Vương phi, ấy nói nhà lao ẩm mốc mời ta ra ngoài uống trà nhưng ta xua tay ngồi đại xuống một chiếc ghế gần đó, nhìn tên thợ rèn mặt mặt tím tái, người đầy v.ết t.hương, vừa cười vừa hỏi, “ đại thẩm vấn đến đâu rồi?”
“Hạ quan vô dụng, cách nào cũng không thể khiến hắn mở miệng.”
“ đại chắc cũng biết, phàm là người sẵn sàng b.ỏ m.ạng có khả năng. Một là, trên thế gian này chẳng còn vương vấn gì nữa, nản chí ngã lòng, muốn c.hết mà , là, hắn ta còn có một người mà mình vô cùng bận lòng, muốn dùng cái ch.ết để bảo vệ đối phương.”
Ta bê chén trà lên, gạt bọt, để ý thấy ngón tay của thợ rèn khẽ run, thì liền dịu dàng nói tiếp, “ nói xem, người mắt chúng ta thuộc trường hợp nào?”
“Hạ quan bất tài, đây là những thông tin mà Vũ Đức ty đã điều tra được trong ba ngày qua, mời Vương phi xem qua.”
Ngọc trình lên một bản ghi chép hết sức tỉ mỉ, ta vừa xem thì liền hiểu ra vấn đề.
“Còn lại giao cho ta là được rồi, đại trông coi giúp cửa lớn, xin đừng để vị khách quý
nào trông thấy.
Trên đời này, chưa có cái miệng nào mà ta không cạy được cả.
*
Ta dùng những khổ hình khắc nghiệt nhất tr.a t.ấn hắn, lại tận tâm tận lực chữa trị cho hắn, khiến hắn s.ống không bằng ch.ết trong lòng bàn tay ta. Cho hắn dùng t.h.u.ố.c mà bọn chúng yêu thích nhất, Lãnh Hương Túy, sau đó tìm vài thanh niên tráng kiện tới.
Hắn ta dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất ch.ửi r/ủa ta, ta nhìn đôi mắt đục ngầu tuyệt vọng của hắn thì bình tĩnh nói với , “Ta cảm thấy tên của hắn ta thực không thuận tai chút nào, người chế tác đao mà lại tên “Quyến Nhận”, nghe không được may mắn cho lắm.”
nói gì đó nhưng ta nghe không rõ, tiếng nước sôi ồn quá, ta nhay thái dương ra hiệu cho dừng lại.
“Tiền Quyến Nhận, An Vương – người bị tước đoạt phong hiệu và đang bị g.iam l.ỏng trong Vương phủ, ngươi nói nếu như ấy nhìn thấy bộ dạng này của ngươi thì còn sống tiếp được không?”
Hắn ta trợn mắt, dùng ánh mắt “không thể tin được” nhìn ta, cuối cùng đã tìm được điểm yếu của đối phương rồi.
“Xin đừng… xin đừng… ấy không biết gì cả… ta cầu xin ngươi!”
“Ngươi cầu xin ta chi bằng cầu xin chính mình.”
Ta nở nụ cười đầy ẩn ý.