Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
Ban đầu tôi đã chối.
Tôi nghĩ, khi xưa anh trai có dắt theo đứa em nhỏ tôi vượt qua ngày tháng khổ cực ấy, chắc chắn tôi cũng có gánh vác được cả gia đình .
Nhưng tôi không ngờ thủ đoạn của nhà họ Lăng lại tàn độc đến thế.
Trong tháng tiếp theo, đồn thất thiệt lan truyền khắp công ty, ở trường bị bạn bè cô lập và bắt nạt, cả việc thuê hộ lý cũng bị người ta gây khó dễ đủ đường, chẳng ai thèm nhận việc.
Tôi không trụ vững được nữa.
Tháng bảy sau khi anh trai gặp chuyện, tôi đầu hàng.
Tôi giằng co với Lăng Châu suốt tháng trời, quá trình đó thực rất đau lòng.
Để giữ tôi lại, ngày anh cũng ngồi xổm trước cửa nhà tôi, khóc đến mức mắt đỏ hoe, trông cứ người mất hồn vậy.
Trong khoảng thời gian đó, tình hình bên ngoài yên tĩnh hơn hẳn, không ai cố tình đến gây nữa.
Thậm chí tôi hơi lung lay, thầm nghĩ cứ tiếp tục cầm cự thế , đợi đến ngày anh trai tỉnh lại, biết đâu chúng tôi vẫn có có một cái kết tốt đẹp.
Thế nhưng, ngày hôm sau khi tôi nảy ra ý nghĩ đó, cảnh sát đã tìm đến tôi, rằng tôi bị nghi ngờ tham ô công quỹ của công ty.
Tuy rằng cuối cùng đã được làm sáng tỏ là hiểu lầm, tôi được thả ra, nhưng danh tiếng công ty đã thối nát thê t.h.ả.m.
Đến bước , cuối cùng Lăng Châu cũng chịu buông tay, đồng ý chia tay.
Sau ba , hôm nay tôi đã được gặp lại anh.
Tôi hoàn không ngờ anh lại vứt bỏ thân phận đại thiếu gia nhà họ Lăng để đến Trường THPT số 1 làm giáo.
11
là không bận tâm nhưng thật ra trong lòng tôi vẫn thấy có chút vướng mắc.
Dù việc đó đã qua lâu rồi nhưng hễ tối đến nhắm mắt lại, hình ảnh đó lại hiện lên trong đầu tôi.
Mấy ngày sau đó, đêm tôi cũng gặp ác mộng.
Trong mơ là cảnh mẹ của Lăng Chu đứng bên giường tôi, lạnh lùng : “Cháu gái, tốt nhất là cháu nên cẩn thận một chút.”
Nhưng Lăng Châu cứ đúng giờ mỗi tối lại nhắn tới, đều đặn không sót ngày .
tôi không trả , ngày hôm sau anh sẽ nhờ chuyển nhắn cho tôi.
thề thốt mình thực không hề nhìn trộm.
Nhưng nếp gấp nhăn nhúm ở các góc phong thư đã tố cáo cậu—
Ai nổi là cậu chưa lén lút mở ra xem chứ?
Cũng may, nội dung trong thư khá bình thường.
Anh kể chuyện cấp ba, là giải bóng rổ, đại hội thao, rồi cả chuyện tan học đi đường tắt để né giáo.
Nhưng đến ngày hôm sau, phong cách bỗng nhiên thay đổi hẳn.
Anh bắt đầu nhắc lại chuyện chúng tôi học đại học.
Tôi tự hiểu rõ mình ở học đại học thế .
tôi không nghĩ đến chuyện ôm hôn người ta thì cũng là dán mắt vào cơ bụng của người ta rồi phát ngốc.
Trong đầu tôi là nội dung không trên lớp được.
Thành thật , điều đó sắp được tính là dạy hư trẻ nhỏ rồi.
Tôi sợ, nhỡ một ngày đó anh lỡ miệng, phun hết đống chuyện lung tung beng đó ra thì khốn.
Thế nên đến ngày ba, cuối cùng tôi cũng trả nhắn của anh.
Tôi: [Làm giáo viên rảnh thế cơ à?]
Anh gửi lại một bức ảnh, được chụp cửa sau của lớp học.
Các học sinh trong phòng đều cúi đầu, giả vờ giả vịt đọc sách.
Nhưng với đôi mắt tinh tường luyện được thời trốn tiết xưa, tôi lập tức nhìn ra :
Tôi: [Tổ ba hàng , đứa nhỏ lén lút bánh mỳ đấy.]
Tôi: [Người ngồi giữa hàng tư, 80% là giấu điện thoại trong hộc bàn.]
Tôi: [ nhóc cuối tổ dính nhau sam thế kia, không phải yêu nhau, tôi đi đầu xuống đất ( luôn cái bàn học).]
phút sau, anh trả tôi.
: [Đã xử lý, tóm hết rồi.]
Tôi đặt điện thoại xuống, mặt không biểu cảm.
Đã từng phải dầm mưa thì cũng đừng trách tôi không để lại ô cho các người.
12
Sáng sớm Chủ nhật, tôi bị đ.á.n.h thức bởi rất nhiều tiếng ồn.
Tôi lờ đờ bước ra khỏi phòng, mí mắt vẫn nặng trĩu, đầu óc cũng quay cuồng.
Bỗng nhiên có người chạy vụt qua cơn gió.
Tôi lảo đảo suýt ngã, may có người kịp thời đỡ lấy.
“ ! Em c.h.ế.t chắc rồi! tôi sẽ kiểm tra bài tập của em đầu tiên..”
Tôi cố gắng mở mắt ra, đập vào mắt chính là một khuôn mặt quen thuộc.
Anh không mặc nghiêm túc mọi khi nữa.
Anh thay một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, phối với quần tây đen, tóc tai được chải chuốt gọn gàng, trên sống mũi là cặp kính gọng vàng.
Dường anh lại trở về với dáng vẻ làm bao người mê đắm đại học.
Trên người anh thoang thoảng mùi chanh, cả sữa tắm anh dùng cũng là loại anh đã dùng đó.
Rõ ràng anh cố ý .
Người ta mùi hương là dễ gợi nhớ kỷ niệm nhất, anh lại cố tình chọn mùi , dụng ý quá rõ ràng rồi gì.
“Sao anh lại ở đây?” Tôi nhíu mày hỏi.
Trên ghế sofa, chị dâu tôi lớn tiếng trả : “Chị mời ấy đến đấy. Trước đây Tiểu Lăng từng là giáo viên chủ nhiệm của , lẽ ra nhà mình phải mời ấy một bữa lâu rồi.”
Tôi nheo mắt, đ.á.n.h giá Lăng Châu đầu đến chân.
“Chẳng phải đến nhà học sinh cơm là vi phạm quy định sao? Có tôi gọi điện khiếu nại anh bây giờ không?”
“Đến nhà học sinh là vi phạm quy định, nhưng đến nhà bạn gái cũ cơm thì không vi phạm đâu.” Anh nhướng mày cười, quay sang hỏi chị dâu: “Phải không chị dâu?”
Chị dâu tôi gật đầu cười tươi.
Giỏi thật đấy, trong lúc tôi ngủ, anh đã bắt đầu gọi “chị dâu” ngọt xớt rồi.
Rõ ràng là đứng nhầm phe .
chui ra dưới cánh tay tôi, nháy mắt nheo mày, bộ dạng vô cùng hóng hớt.
Thế giới thực đảo lộn rồi.
Tôi thực không muốn dính líu vào mấy chuyện .
Tôi quay người đi thẳng vào phòng, đóng sầm cửa lại, ngăn bộ ồn ào bên ngoài.