Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
Ta đặt một lượng bạc lên bàn của binh đầu nhà bếp, hắn ngẩng lên nhìn ta đầy hiếu kỳ:
“Ba tháng nay chẳng có tới, vụ đầu tiên lại là một ả đàn bà. Ngươi là con tiện trong doanh quân kỹ đang mang thai kia à? Chọn sẵn ma làm trượng phu rồi sao?”
họ vốn làm đầu bếp, việc thiêu xác chỉ là nghề tay trái kiếm thêm chút bạc vụn. Trong doanh trại, chỉ có huynh đệ chết có nhau mới chịu đem tro cốt binh sĩ đã hi sinh về quê an táng, cả năm chẳng được vụ như vậy.
Xưa nay toàn đàn ông đến tìm hắn, ta là nữ nhân đầu tiên.
Trên đường đi, rất người lặng lẽ nhìn ta, có người còn đến sau núi. Không lấy một xu, cũng giúp ta tìm xác.
Lật tới lật lui, có người bật khóc:
“Hắn coi như cũng có phúc, có đàn bà sinh con cho hắn, còn chịu bỏ tiền đem hắn về nhà. Không biết sau này lão chết rồi còn sót lại được khúc xương, có được chôn trong phần mộ tổ tiên không .”
“Phì, khóc khỉ gì, chết rồi nằm đâu chẳng là nằm, có chí thì mong mình toàn thây đứng thẳng trở về.”
“Ta chết cũng chẳng quay về, ta vốn chẳng thương ta. Chôn sau núi còn có huynh đệ bầu bạn tám chuyện.”
“Hu hu hu… Nhưng ta về, ta còn đang đợi ta cưới vợ cho bà …”
…
Sau đại chiến, doanh trại là nơi trầm uất, tang thương, hoang mang. Có người phát tiết nơi võ trường, có người phát tiết lên thân thể ta.
Binh đầu đã quá quen cảnh , vừa tiếng khóc, vừa thuần thục lật tìm thi thể. Chẳng bao lâu, hắn đã tìm được một xác người máu thịt lẫn lộn.
Ta vốn biết binh tiên phong chết thảm, nhưng đến khi thật sự thấy mắt, mới hiểu thế nào là đao kiếm vô .
Trần Thạch Đầu mất tai trái, thật ra đa phần binh sĩ nằm đây đều không còn tai trái — nói bị người Bắc Nhung cắt đi, làm chiến công dâng lên trên giấy.
Mắt trái của hắn cũng không còn, trước kia từng bị một mũi tên cắm vào, nay chỉ còn một lỗ trống hoác.
Ngực phải, bắp chân, đều có những vết thủng như vậy. Nhưng vết trí mạng chính là một nhát đao đâm thẳng vào bụng, lại một vết chém sâu hoắm.
Binh đầu xoay hắn về phía ta:
“Nhìn cho kỹ, đúng như hình vẽ, ta không nhận sai người cho ngươi đâu.”
Ta khẽ gật đầu, dùng khăn tay nhúng nước, nhẹ nhàng lau sạch gương cho Trần Thạch Đầu, lại thay cho hắn một bộ quần áo sạch.
Giáp trong doanh có hạn, mặc trên người người chết đều bị lột đi. Hắn chỉ mặc áo lót bị thiêu thì chẳng ra thể thống gì.
Tiếng sụt sùi phía sau càng lúc càng rõ, có người thì thầm:
“Sau này vào trướng, ta cũng phải đối tốt cô nàng một chút, cũng thật có có .”
Ta thầm phì một tiếng trong lòng.
Ta có Trần Thạch Đầu là vì hắn chưa từng chạm vào ta.
Đổi lại là người khác, lấy bạc xong là ta quay đi ngay.
Binh lính khổ, chẳng lẽ ta không đáng thương sao?
6
Ta sắp rời đi, An Đại cũng sắp chết.
Ta dúi cho quản sự trăm văn tiền, cầu hắn cho ta đưa An Đại ra ngoài chết.
An Đại là tù binh, không cần lo chuyện xóa tên phiền phức, hắn cân nhắc tiền trong túi rồi gật đầu đồng ý.
Ta lại bỏ thêm chục văn thuê một cỗ xe, An Đại đã yếu lắm rồi, chẳng còn sức đi .
Chúng ta tránh nắng gắt giữa trưa, hiếm hoi được bước đi dưới ánh trời.
Ta đưa nàng đến phía bắc của thành Đồng, nơi gần quê nàng nhất, nàng có thể ngắm nhìn từ xa.
Gió xuân mang hương hoa thoảng qua, như xoa dịu những nếp nhăn nơi mi tâm An Đại.
Nàng quay sang cười ta:
“Đại Ny tỷ, tốt thật đấy. Muội sắp chết rồi.”
Chúng ta dừng lại một gò đất nhỏ, nơi này đã được đào sẵn hố — là do Doanh Chi thu xếp.
Nàng không thể rời doanh trại, chỉ đành bỏ tiền sắm cho An Đại món quà cuối .
Đây là địa gần Bắc Nhung nhất.
An Đại ngắm hoàng hôn, cuối hỏi ta một câu:
“Đại Ny tỷ, tỷ nói xem đánh trận là vì gì? Chẳng lẽ chỉ chết mãi không ngừng?”
Ta không trả lời được.
Có lẽ Doanh Chi sẽ trả lời được — nàng từng đọc sách, đâu như ta chỉ là một đứa nha đầu nhà quê không dạy dỗ.
Nhưng An Đại không cần câu trả lời .
Nàng lặng lẽ, vĩnh viễn nhắm lại đôi mắt đẹp của mình.
7
Lấp nắm đất cuối lên mộ An Đại, ta quay về doanh trại thu dọn đạc.
Doanh Chi đã chờ sẵn ngoài trướng, nàng nhét một bọc quần áo vào tay ta:
“Sáng mai muội đi rồi, ta phải hầu hạ tướng quân, không tiễn được.
Đã có duyên gặp nhau, bộ này coi như chút lòng thành, chúc muội sau này bình an thuận lợi.”
là bộ y phục nàng tự tay làm.
Phần lưng và ống quần đều được nàng may cẩn thận từng mảnh kim tuyến.
Nàng từng nói, ta dựng nhà mua ruộng, một đời như người bình thường.
Sáng hôm sau, ta mang quần áo và tro cốt di vật của Trần Thạch Đầu, đi hai binh sĩ áp giải tiền tuất.
Bình thường, binh sĩ chết trận phải đợi chiến tranh kết thúc mới được phát tiền tuất cho gia quyến, lắm cũng chỉ vài lượng bạc.
Nhưng tiên phong doanh thì khác.
là những người gần như chắc chắn sẽ chết.
Tiền tuất của họ là hai mươi lượng, và chỉ nửa tháng sau khi hi sinh, doanh trại sẽ cử người đem di vật tiền bạc về tay người nhà.
Tất cả là những kẻ còn thấy — vào doanh tiên phong, dù có chết, ít ra người thân cũng được hưởng phần tốt nhất.
Ta là một nữ nhân mang thai, tất nhiên đi đội phát tiền tuất về nhà Trần Thạch Đầu là an toàn nhất.
Người áp giải không , chỉ có hai.
Kẻ dẫn đầu đưa cho ta bản hộ tịch, nói:
“Đây là do Lý đại nhân dặn, đã sửa lại lý lịch của ngươi trong doanh.
Giờ ngươi là tạp vụ giúp việc trong bếp, Trần Thạch Đầu nảy sinh cảm, rồi mới mang thai.”
Lý đại nhân, chính là vị quân quan từng mang đống di vật cho ta lựa chọn.
Hắn nói, bản hộ tịch được chỉnh sửa này là phần thù lao cho việc ta chịu bỏ một lượng bạc đem Trần Thạch Đầu về nhà.
Ta thở phào một hơi.
Phần thù lao … sẽ khiến quãng đời còn lại của ta dễ hơn rất .
8
Thôn Đào Lý là một nơi không tốt cũng chẳng xấu, nhưng cha mẹ của Trần Thạch Đầu lại giống hệt như ta tưởng — họ dạy được người con như vậy, là vì chính họ vốn đã là người tốt.
là một đôi phu phụ gương hằn lên dấu vết sương gió.
tin nhi trận, họ chỉ lặng lẽ ngồi nhìn hũ tro cốt.
Không khóc, nhưng bi thương cứ thế rỉ ra từ từng nét , đôi mắt, khóe môi.
Ngồi thật lâu, đến nửa đêm vang lên tiếng côn trùng, hắn mới đứng dậy, khẽ nói:
“Cô , đói rồi nhỉ, ngươi còn đang mang thai . Ta hồ quá, lẽ ra phải nấu cơm cho ngươi mới phải.”
Ta vốn chẳng yếu ớt gì, tự nấu cũng được.
Nhưng nơi này hoàn toàn xa lạ, ta không thể tự ý đụng vào đạc của người khác.
Trần Thạch Đầu nấu ba bát trứng đường, bát của ta là nhất — bốn quả trứng.
Bà đẩy một bát đến trước trượng phu, dịu giọng:
“Ăn đi, ăn chút gì ngon vào, mai còn có sức đào mộ cho nhi .
Con chúng ta phải nằm cả đời, chúng ta phải lo cho nó một nơi an ổn.”
Nước đường ngọt ngào trôi vào miệng, như thể tiếp thêm sức lực cho họ.
Có sức rồi, nước mắt mới trào ra khỏi hốc mắt, từng giọt, từng giọt, rơi xuống bát cơm.
Họ mang họ Trần, là dòng họ lớn thôn Đào Lý.
Họ lớn đều có địa riêng của tộc.
Ngay cạnh chỗ chôn Trần Thạch Đầu là phần mộ của đại ca hắn, người mới mất nửa năm trước.
Nhà nào có con nặng, là nhà chẳng còn bao nhiêu tiền, thậm chí còn đang ngập trong nợ nần.
Lúc Trần Thạch Đầu nhập ngũ, đại ca hắn còn .
Dù trầm trọng, nhưng trong mắt quan binh vẫn là nam đinh khỏe mạnh.
Chỉ cần không phải con một, vẫn có thể bị bắt lính.
Đến khi hắn nhận được tin nhà báo, mình đã thành độc đinh, có rút cũng đã không còn kịp.
9
Một nhà từng có người nặng, là gia cảnh khốn khó, chỉ còn nợ nần chồng chất.
Ta không tham tiền đổi mạng, chỉ cầu có được hộ tịch, nên đưa hết hai mươi mốt lượng bạc cho đôi vợ chồng .
hắn nhìn đống bạc thật lâu, cẩn thận cân ra mười lượng, đẩy phần còn lại về phía ta:
“Ngươi mang thai, lẽ ra một lượng ta cũng không nên lấy.
Nhưng những người sẵn lòng cho ta vay tiền tiễn đại lang đi cho đàng hoàng, họ cũng chẳng khấm khá gì.
Số bạc này, ta cha ngươi sẽ cố gắng làm lụng, nhất định kiếm lại cho ngươi và đứa bé.”
Bà gọi họ là “ta cha ngươi” rất tự nhiên, như thể họ chính là cha mẹ ruột của ta.
Thế nhưng ta, “cha mẹ” chưa bao giờ là từ dễ .
Bà nhìn ra được sự khó xử trong mắt ta, bèn vỗ nhẹ tay ta, nói:
“Không quen cũng chẳng sao, vậy thì gọi chúng ta là Trần thúc và thím Trần đi.”
nhà này, bạc không gây ra tranh chấp gì.
Nhưng một nhà khác, của kẻ tên Trần Nhị Cẩu, thì lại chẳng yên ổn chút nào.
Nhi nhà cũng được chọn vào doanh tiên phong và hi sinh, khác chăng là hắn đã có thê nhà, và còn có một nữ nhi.
Bé con mới ba tuổi, gầy đến đáng thương.
suốt ngày, mẹ nó cầu xin cha mẹ chồng mời thầy thuốc, thì chỉ nhận lại tiếng mắng chửi.
“ đàn bà khắc phu!”
“Khắc chết con ta, lại còn đẻ cho nó một đứa con gái chẳng truyền nổi tông đường!”
Nàng họ Ngô, thấy nữ nhi càng lúc càng yếu, liền nóng ruột trộm ít tiền tuất trong nhà, mua thuốc sắc cho con.
Nào ngờ nồi thuốc còn chưa kịp nguội, nàng đã bị cha mẹ chồng bắt gặp, lôi ra giữa sân mắng mỏ, còn dọa đưa lên quan.
Trần thúc và thím Trần tin, liền xỏ dép chạy sang nơi.
Ta đứng trong sân, rõ rành rọt tiếng quát vang vọng khắp xóm:
“Trần Nhị Cẩu, ngươi làm trò gì thế hả?
Còn đòi đem dâu nhà ngươi lên quan, ta thấy quan phủ đến còn đánh cho ngươi roi trước đấy!
là tiền bán mạng của trượng phu nó, chữa cho con gái nó chẳng phải chuyện nên làm à?”
“Tiểu nha đầu kia là máu mủ duy nhất đứa con út nhà ngươi lại!
Ngươi nhẫn tâm lắm, ôm hết tiền cho thằng cả?
Ngươi cẩn thận hồn phách thằng út về bóp cổ đấy!”
Lúc , tộc trưởng cũng đến, Trần thúc lớn tiếng nói:
“Đại bá, chuyện này nhất định phải quản.
Bằng không, lần sau tới đợt tuyển binh, còn dám đi ?”
Trần thúc thím Trần cố nói thật lớn.
Nhà nông con, lần nào tới hồi bắt lính cũng cãi nhau loạn lên xem đi .
Nếu người ngã xuống chiến trường, tiền tuất lại rơi vào tay người , còn vợ con kẻ chết chẳng có nổi một xu cứu mạng, thì dù cha mẹ có ép, sau này cũng chẳng nguyện làm người bị chọn .
Tộc trưởng hiểu ý, bèn lấy gia quy xử phạt Trần Nhị Cẩu, lại bắt hắn chia một nửa tiền tuất cho Ngô tỷ.