Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Nhìn thân xác và linh hồn chút một vỡ vụn, tan biến, ta nhìn Linh Ôn lần cuối.
Biểu của chàng đờ đẫn, dường như không dám tin một chưởng nhẹ nhàng, đã đánh ta hồn phi phách tán.
Linh Miểu luôn trốn sau lưng chàng cũng kinh ngạc trong chốc lát nhưng ngay sau đó, trong mắt nàng ta lóe lên một tia vui mừng.
Biến cố xảy ra quá nhanh, xung quanh ồn ào náo động.
Linh Ôn xông tới, muốn nắm lấy tay ta.
Nhưng bàn tay đầy máu của ta, trước khi chàng chạm tới, đã hóa thành tro bụi.
Chàng không biết, ngay từ lần mặt, ta đã biết có một chàng sẽ giết ta.
2
Linh Ôn là phu quân của ta.
Chúng ta là đôi thần tiên quyến lữ nổi tiếng khắp tiên môn.
Chúng ta quen biết nhau khi còn chưa có , cùng nhau nương tựa nhiều năm, mới có được thành tựu như hôm nay.
Trước đây, ta chưa bao giờ tin rằng một người đột xuất hiện, có thể dễ dàng lật đổ tình mấy trăm năm của người khác.
Cho đến khi Linh Miểu xuất hiện.
Nàng và ta hoàn toàn khác nhau.
Ta lạnh lùng ít nói, nàng hoạt bát hiếu động.
Nếu không cần thiết, ta không muốn phiền người khác, chuyện cân nhắc lợi hại.
Linh Miểu thì tính tình ngây thơ đáng yêu, nũng nịu nũng là chiêu thức dùng nhất, tỏ ra yếu đuối là cách sinh tồn cốt lõi của nàng ta.
Thành thật nói, ta không ưa cách hành xử đó.
Nhưng chính người nữ tử ta không ưa lại bước chiếm lấy phu quân của ta, khiến ta buồn nôn như ăn phải ruồi.
3
Trước đây, mặc dù ta không thích tính cách của Linh Miểu nhưng cũng không có ác ý nàng ta.
Con đường tu luyện, bước nan, mỗi người đều có xuất thân, có cách sinh tồn khác nhau, đó là điều hiển .
Chính vậy, ta không để ý đến mối hệ giữa Linh Ôn và Linh Miểu càng thân thiết.
Trong lúc tránh mặt ta, họ đã đến mức không thể tách rời.
Trưởng tử Tâm của ta sau khi trở về từ nơi xa đã bóng gió nhắc nhở: “Mẫu thân, phụ thân dường như luôn rất bận.”
Ta gật , rót cho nhi tử một tách trà, nhắc nó về thay quần áo rồi hãy đi Linh Ôn, tránh để cả người bụi bặm Linh Ôn lo lắng.
Tâm nhíu mày, giọng điệu có chút uất ức: “Năm xưa, yêu binh đột kích nhân , mẫu thân và phụ thân trấn giữ Bắc cương, đánh nhiều trận lớn nhỏ suốt mấy năm, cũng không phụ thân bận rộn như bây giờ, sao đến thái bình thịnh thế, con muốn ông ấy một lần, lại càng khó hơn.”
Ta định trêu ghẹo nhi tử tựa như một đứa trẻ chưa lớn.
Mới phát hiện ra, trong ta, ký ức về việc trấn giữ Bắc cương cùng Linh Ôn, đã trở nên mơ hồ không rõ.
chi tiết trong đó, ta không nhớ được chút nào.
Nghĩ đến hành tung gần đây của Linh Ôn, lòng ta lạnh ngắt.
Khi thành hôn, ta đã tự hạ vong tình chú cho chính , trong chú thuật có pha máu của Linh Ôn, khi chàng thay lòng đổi dạ, ta sẽ chút một quên hết mọi chuyện về chàng.
Người tu tiên, tai mắt sáng suốt.
chuyện đã quên, là do vọng tình chú phát huy tác dụng.
Ta vốn tưởng, sẽ mãi mãi không dùng đến vong tình chú.
4
Đợi Linh Ôn trở về đã là ba sau.
Khi chàng trở về, tâm trạng rất tốt, không phải đứa nhi tử trở về từ nơi xa.
là tiểu sư muội Linh Miểu của chàng, cuối cùng cũng thu được một món pháp khí vừa tay.
Ta hỏi chàng gần đây đang , chàng cười nắm tay ta.
“Chuyện tông môn bận rộn, ta và Kinh Hồng đã lâu không , Kinh Hồng có giận không.”
Giọng điệu chàng dịu dàng, dỗ dành nói ra không để lại chút dấu vết.
Không biết là cố ý hay vô tình, chàng tránh né câu hỏi của ta.
Ta mặc chàng nắm tay ta kéo ta vào lòng, tiếp tục hỏi: “Gần đây chàng bận rộn chuyện ?”
Động tác của chàng khựng lại nhưng rất nhanh lại trở lại bình .
“ là một số chuyện vụn vặt trong tông môn thôi, không có thú vị.”
chàng còn trốn tránh, ta nhẹ nhàng đẩy chàng ra.
“Ta nghe nói chàng và Linh Miểu…”
“Ta giúp muội ấy thu một món pháp khí, nàng lại nghe ai nói linh tinh.”
Ta còn chưa nói hết , đã bị chàng cau mày ngắt .
Đây là lần tiên ta hỏi về chuyện của chàng và Linh Miểu nhưng trong miệng chàng lại là “Lại.”
Cho dù cái nồi đen đã úp lên ta, chàng chột dạ.
5
Chàng cũng nhận ra thái độ của có vấn đề, vội vàng giải thích ta.
“Linh Miểu tiên thiên không đủ, tu vi khó có thể tiến triển, nếu không có pháp khí mạnh mẽ bên , chuyện dễ bị thiệt, ta là sư huynh, giúp đỡ một chút cũng là nên.”
Ta lùi lại một bước, nhìn vào mắt chàng nói: “Đã tiên thiên không đủ, sao không sống cả đời như một người bình ? Chàng là sư huynh của nàng ta nhưng trên ngọn núi có hàng nghìn hàng vạn người gọi chàng là sư huynh, chàng tận tâm giúp đỡ được mấy người?”
Biểu của Linh Ôn trở nên cứng đờ, không nói nên .
Sống chung nhiều năm, ta hiểu tính tình của Linh Ôn, chàng không phải là người biết đến tình yêu riêng tư.
Cho nên cho dù vong tình chú đã chứng minh chàng đối người khác có hứng thú, ta muốn cho chàng một cơ hội.
Tính tình ta quá lạnh lùng, chàng bị Linh Miểu hoạt bát linh động tạm hấp dẫn, cũng là chuyện bình .
Đang ở trong đó, có lẽ chàng chưa nhận ra tình đối Linh Miểu đã thay đổi.
Ta nghĩ, cần ta điểm tỉnh chàng, chàng nhất định sẽ không sai lầm thêm nữa.
Quả , sau khi ta hỏi ra câu hỏi , chàng cũng phát hiện ra và Linh Miểu đã quá thân thiết.
Nhân lúc mọi chuyện chưa thực sự bắt , để chàng và Linh Miểu tạm xa nhau một , đối chúng ta ai cũng tốt.
vậy, ta hẹn chàng cùng đi ngắm : “ Tâm đã trở về, thằng bé nói bên bờ Gia Nhược đã nở, mai chúng ta đi ngắm nhé.”
Ta và Linh Ôn sống bên bờ Gia Nhược nhiều năm, Tâm chính là sinh ra ở đó.
6
Linh Ôn không đi ngắm bên bờ Gia Nhược cùng ta, chàng đến thạch thất sau núi bế .
Khi thay đổi chủ ý muốn bế , Linh Ôn mang theo vẻ mặt áy náy.
Ta không khó chàng, chàng là người có trách nhiệm, có đảm đương, biết sai sẽ sửa.
Sau mới phát hiện ra, cần thật tốt nũng nịu đáng thương thì trách nhiệm và đảm đương đều vô dụng.
Linh Miểu bị bệnh, nghe nói bệnh rất nặng, khi con tiên hạc nàng ta nuôi đến tìm Linh Ôn truyền , giọng điệu vội vàng đến nỗi không thể chờ nổi.
Dù sao cũng là một mạng người, ta không thể chết không cứu, liền đến tặng linh đan, lại viết thư, để con tiên hạc đó đi tìm thần y Liễu Phu tử đến chữa bệnh cho nàng ta.
Không được Linh Ôn, trong mắt Linh Miểu có chút thất vọng.
Khi ta định rời đi, nàng lại kéo lấy vạt áo ta gọi ta lại, trong mắt chứa đầy nước mắt hỏi: “Sư huynh Linh Ôn sao không đến thăm ta.”
Câu hỏi khiến ta ghê tởm, lập tức hối hận đã cho nàng ta linh dược để kéo dài mạng sống.
Để lại một câu “Đang bế ”, ta quay người bỏ đi, nhìn người nữ tử khóc lóc sướt mướt kia nhiều một chút, ta đều tổn thương đến mắt.
7
Tâm nghe chuyện Linh Miểu bị bệnh nặng, cũng biết được nguyên nhân Linh Ôn đột bế , nhất quyết muốn cùng ta đi ngắm bên bờ Gia Nhược.
Ta biết, nhi tử không muốn ta chuyện của Linh Miểu tức giận, trong lòng rất ấm áp.
Dù sao cũng là đứa con sinh ra, vừa chu đáo vừa biết tâm.
dại bên bờ Gia Nhược quả nở rất đẹp, dọc theo dòng nước đi ngược lên, ta hiếm khi nói nhiều như vậy Tâm về chuyện ta và Linh Ôn ẩn cư ở đây vào năm trước.
Lúc đó ta và Linh Ôn đã cùng nhau tu luyện được trăm năm, lại đều là người khổ luyện, cảnh giới tự tiến triển nhanh chóng.
Tu vi tinh tiến, người yêu ở bên, khoảng đó ta và Linh Ôn đều rất vui vẻ.
Một lần nữa đột phá bình cảnh, Linh Ôn vui mừng như một đứa trẻ ngốc, kéo ta chạy xuống , nói nếu không bình tĩnh lại thì sẽ vui đến mức nhập ma mất.
Ta cũng vui mừng chàng, mặc chàng nắm tay ta kéo ta xuống nước.
“Đây là một nơi tốt, đợi chúng ta già rồi, hoặc chán cuộc sống bên ngoài thì sẽ quay lại, ở lại đây mãi mãi cho đến khi chết.”
Khi nói , lông mày chàng cong cong, trong mắt có tình yêu nồng nàn, khiến ta mặt đỏ tim đập.
Để ăn mừng, chàng đi ra ngoài núi mua rượu, cùng ta ngồi dưới mái hiên uống suốt một đêm.
Trong lúc đó chúng ta đã nói rất nhiều chuyện, về tháng vất vả hay thỏa mãn trong quá khứ, về thành tựu muốn đạt được trong tương lai, về tháng bình chúng ta sẽ cùng nhau trải qua.
một đêm trôi qua trong chớp mắt, khi trời sáng chúng ta chưa nói hết nhưng đều có chút say.
Chàng đặt tay ta vào lòng bàn tay xoa xoa: “Chúng ta còn rất nhiều bên nhau, bây giờ ngủ một giấc trước đã.”
Chúng ta chìm vào giấc ngủ say trong sương sớm nhưng sau không còn cơ hội nào nữa để tiếp tục chủ đề chưa nói hết trong cuộc trò chuyện đêm đó.