Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta đứng dậy:
“Ca…”
Ca ca nhìn ta, chắp tay hành lễ.
Ta lại không dám gọi huynh ấy là “ca ca” nữa.
Huynh ấy nói ta rất ít lời, chỉ vài câu ngắn ngủi.
Ta liền hiểu, không phải huynh ấy gặp ta.
khi rời đi, ca ca dặn dò ta một câu cuối:
“Là thượng gặp muội, không rõ ý .”
“Lần này vào cung, không biết sẽ gặp chuyện , muội phải cẩn thận mọi việc.”
Ta gật đầu, lại nhìn huynh xoay người vào chùa, có chút ngẩn ngơ.
Người thân thiết ta nhất đời, rốt cuộc cũng như pháo hoa tan biến.
Nhưng ta luôn nhớ lời mẫu thân nói.
Chuyện đã xảy ra, và cả những chuyện chưa xảy ra.
Nếu không thể thay đổi được, thì đừng cố chấp nghĩ mãi làm .
Chỉ uổng công mà sinh thêm phiền não không đáng.
Mãi đến khi bóng lưng huynh ấy biến mất, ta mới rời đi.
“Tiểu thư.” Tử Nguyệt khó khăn thu lại ánh , thở dài một tiếng, “Ta cứ thấy mọi chuyện như đang trong mộng.”
“Sao lại nói ?”
“Tiểu thư không thấy sao? Mới năm mà bao người, bao chuyện thay đổi nhanh đến .”
Ta khẽ cười, gật đầu:
“Thay đổi, cũng là điều không thể tránh.”
như ta không thể một mình thay đổi Thẩm Dực.
Cũng không thể hy vọng một mình ta, khiến người đã khuất hay người quyết tâm rời khỏi hồng trần quay lại bên mình.
Đêm yến tiệc Nguyên Tiêu đến đúng hẹn.
vào cung chưa đi được , ta đã thấy một chiếc xe ngựa từ từ rời khỏi cung.
Vì ở gần, ta lờ mờ nghe thấy trong xe có tiếng khóc.
Nghe quen quen.
Đang nghĩ là ai, màn xe đã bị vén .
tử trong xe khóc đến hoa lê đẫm mưa, u sầu ngoảnh lại nhìn hoàng cung.
Ta suýt nữa không nhận ra đó là Tô Thiên Nhi.
đây ta thấy nàng ta lúc nào cũng kiêu ngạo, diễm lệ mà lạnh lùng.
Nàng ta cũng nhìn thấy ta.
Ngẩn người, sắc mặt lập tức thay đổi, không nhìn ta, vội kéo màn xe xuống.
Ta thấp giọng hỏi cung dẫn đường bên cạnh:
“Tô cô nương sao ?”
Cung thấy xung quanh không có ai, mới nhẹ giọng nói:
“ thượng sai người đưa Tô cô nương về nhà rồi.”
Ta hơi sững sờ.
Chẳng trách hôm nay chưa nghe tin phong hậu.
Nhưng Thẩm Dực chờ bao nhiêu năm, chẳng phải chỉ để sắc phong Tô Thiên Nhi làm hoàng hậu sao?
Ta chỉ nghĩ sơ , rồi không nghĩ nữa.
Từ lúc chân vào hoàng cung, hắn đã không còn là chàng trai dễ đoán trong quá khứ.
Lòng vua sâu như biển, biến hóa khó lường.
“Tử Nguyệt, đi thôi.”
Ta kéo Tử Nguyệt – người đang không che giấu được vẻ hả hê – “Yến tiệc sắp bắt đầu rồi.”
Tử Nguyệt lúc này mới thu lại nụ cười, nhưng vẫn không nhịn được châm chọc:
“Nhìn bộ dạng đắc ý kia của nàng ta, giờ thế này mới thấy thật hả dạ.”
“Tiểu thư, ta không nói vài câu thì chịu không nổi.”
Yến tiệc đêm đó náo nhiệt vô cùng.
Nhưng ta đã thấy quá cảnh như thế này, ngược lại thấy nhạt nhẽo.
Ta chọn một góc yên tĩnh ngồi xuống, chỉ mong yến tiệc sớm kết thúc.
Tiểu Hồ lười biếng nằm đùi ta.
Ta ngẩng đầu đếm sao giết thời gian, buồn chán vô cùng.
“Mạc tiểu thư, đây là thượng ban.”
Một cung bưng ăn đến, cung kính đặt bàn của ta.
Ta và Tử Nguyệt liếc nhìn nhau.
Lần này không ăn cũng phải ăn vài miếng.
mới cắn được hai miếng, lại có cung mang mới đến:
“ thượng ban .”
Một đĩa, hai đĩa thì thôi, đằng này gần như liên tục có được ban đến.
Khiến khách mời xung quanh đều liếc nhìn, trong mỗi người đều có suy nghĩ riêng, nhưng chẳng ai nói ra.
Chẳng chốc, bàn của ta chất đầy “ thượng ban ”.
Ta nhìn mà đau đầu, đành cúi đầu ăn, không để ý ánh của người khác.
Khó khăn lắm mới đợi được đến khi yến tiệc kết thúc, ta chuẩn bị rời đi, thì thấy Lâm Duyệt tới, khẽ nói ta:
“Tiểu thư, hoàng thượng nói lâu rồi không gặp Tiểu Hồ, mời tiểu thư đến ngự hoa viên một chuyến.”
Ta đành ôm Tiểu Hồ đi đến ngự hoa viên.
Từ xa đã thấy bóng dáng Thẩm Dực dưới ánh đèn cung.
Dù chỉ là một bóng lưng mơ hồ, ta cũng nhận ra hắn.
tháng không gặp, hắn gầy đi không ít.
“ .”
Thẩm Dực quay đầu lại, khẽ mỉm cười ta.
Ta phải mất một lúc mới chớp .
Ta đã không nhớ nổi lần cuối cùng hắn nhìn ta cười như là khi nào, chỉ thấy quen thuộc lại xa lạ.
Ta chậm rãi tới đứng bên cạnh Thẩm Dực.
im một lúc.
Thẩm Dực hỏi:
“Dạo này nàng sống tốt chứ?”
Ta gật đầu:
“Nhờ hồng phúc của bệ hạ, ta được về quê, không lo cơm áo, ngày ngày chăm hoa thưởng trà, đã là cuộc sống mà người thường khó có được.”
Thẩm Dực lại im thật lâu.
Hắn nói là gặp Tiểu Hồ, nhưng Tiểu Hồ đã tới, hắn lại chẳng hỏi lấy một câu.
Ta lẽ đợi hắn mở miệng.
Một lúc sau, Thẩm Dực mới tiếng:
“ , nàng thấy thành thế nào?”
Ta mỉm cười:
“ thành thì tất nhiên là phồn hoa rồi, nhưng người như ta, vẫn thấy nơi mộc mạc an tĩnh như Nam Cô sống dễ chịu hơn.”
“ đã gặp ca ca rồi chứ?”
“Gặp rồi.”
“Giờ nàng chỉ còn huynh ấy là thân thích, nếu nhớ huynh, sao không ở lại thành?”
“Ca ca nay đã quyết tâm rời khỏi hồng trần, ta không tiện làm phiền người mãi.”
“Nam Cô tuy là quê hương nàng, nhưng giờ cũng hoang vắng rồi, nàng cũng đã sống ở thành năm, chẳng lẽ không luyến tiếc nơi này sao?”
“Phụ mẫu tuy không còn, nhưng bạn bè vẫn có thể gặp nhau thường xuyên, còn thành…” Ta ngừng một chút, nhẹ giọng nói thêm, “Luôn khiến ta thấy chẳng thể yên lòng.”
Thẩm Dực dừng .
Ta cũng dừng lại theo.
Ta biết hắn quay đầu nhìn ta, nhưng ta chỉ khẽ cụp xuống.
Nói ra cũng thật kỳ lạ.
Vào cung bao nhiêu năm, tuy chúng ta chưa xung đột .
Nhưng như hôm nay, cùng tản bộ trong ngự hoa viên, trò chuyện chuyện thường ngày như , lại là lần đầu tiên.
“ .” Thẩm Dực hỏi, “Nếu ta giữ nàng ở lại trong cung, nàng có nguyện ý làm chủ hậu cung thêm lần nữa không?”
Ta im .
Gió đêm thổi tới mang theo hương mai thoang thoảng.
Ta lắc đầu:
“Tạ ơn bệ hạ, nay ta đã lười nhác quen rồi, ở trong cung chỉ sợ thêm phiền, cũng không còn năng lực như xưa nữa.”
Năm ấy cô thiếu ngây thơ kia đã rời xa ta từ lâu.
Tình có, những rung động có, cũng như cây quế vàng trong cung bị đốn ngã, đã chết một lần rồi, không thể trở lại như ban đầu nữa.
Chúng ta quen nhau từ thuở thiếu thời, khi ấy vô ưu vô lo, đối đãi chân thành, nhưng cũng đã tan biến như tro bụi.
Giờ như thuở ban đầu, chẳng khác nào mơ mộng viển vông.
Gánh nặng một khi còn gánh thì còn chịu được.
Đến khi buông xuống rồi, mới chợt nhận ra bản thân đã mệt mỏi đến kiệt quệ.
Giờ ta chỉ hiểu một điều.
Thời gian là con đường mãi mãi đi về phía , không thể quay đầu lại.
Ta và hắn sớm đã đi lệch hướng.
Dù ta có gượng ép thế nào, cũng không thể giả được sự yêu thích và lưu luyến như thuở ban đầu nữa rồi.
Nói xong, lại là một khoảng yên thật dài.
Ta chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve Tiểu Hồ trong lòng.
tháng không gặp, Tiểu Hồ dường như cũng đã xa lạ Thẩm Dực.
Không còn lần lúc rời đi, nhảy người hắn nữa.
Chỉ uể oải cuộn tròn lại, thỉnh thoảng động đậy tai mèo một chút.
Ta chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc bên tai.
Không rõ đã bao lâu.
“ .”
Ta ngẩng đầu .
Thẩm Dực nói:
“ , đêm nay ngoài thành rất náo nhiệt, cùng ta lầu thành ngắm cảnh một lần được không?”
“Tiểu thư, đây là quà thượng ban cho.”
khi rời thành, Lâm Duyệt lại đến.
Nói rằng hoàng thượng lại ban cho một ngàn lượng vàng, cùng một bức họa.
Tử Nguyệt cười tươi:
“Xem ra lần này đến đây cũng không uổng công.”
Nàng lại tò mò ghé :
“Tiểu thư, là tranh ?”
Ta nhận lấy bức tranh, chậm rãi mở ra.
Trong tranh là một thiếu ngồi cành cây cao, mỉm cười nhìn dòng người phía dưới lại.
cây treo đầy dải lụa đỏ bay phấp phới.
Tử Nguyệt nhìn người trong tranh, lại nhìn ta, nói:
“Bức họa này vẽ tiểu thư khi xưa quá.”
Ta chăm chú nhìn bức tranh.
Nửa cuộn là tranh cũ, nửa cuộn là tranh mới.
Người trong tranh, là ta.
Bỗng ta nhớ lại cảnh tượng đêm khi lầu thành, phố xá phía dưới vô cùng náo nhiệt.
Đèn kết rực rỡ, trẻ nhỏ cầm lồng đèn tung tăng chạy khắp ngõ phố.
trời sao sáng lấp lánh, dưới đất sáng như ban ngày.
Ta cũng thất thần nhìn rất lâu.
Sau đó quay đầu lại, thấy Thẩm Dực không biết đã nhìn ta từ bao giờ.
Có một thoáng ta thấy vẻ mặt hắn có chút cô đơn lạc lõng.
như năm xưa ở thành Nam Cô, chàng trai không nơi nương tựa kia.
Nhưng chỉ trong chốc lát, hắn lại trở về vẻ điềm tĩnh khó đoán, chỉ khẽ mỉm cười ta.
Ta bất giác đoán, lúc ấy hắn đang nghĩ ?
Có phải cũng đang hoài niệm?
Có phải nhớ đến lần thả hoa đăng cùng ta ở Nam Cô năm xưa?
Hay là nghĩ đến những năm tháng chông gai đã ?
Tối Thẩm Dực cũng ban thưởng lại một lượt cho những người có ơn hắn.
Nhưng người như Thẩm Dực, kiêu ngạo như thế, lời giữ lại sẽ không bao giờ nói đến lần thứ hai.
Cũng may là .
Ta cuộn bức tranh lại, ngẩng đầu, lờ mờ thấy có người đứng nơi góc tường xa xa, đang nhìn ta.
Trông Thẩm Dực.
Nhưng ta chớp một cái, thì chẳng thấy đâu nữa.
Chắc là ta nghĩ rồi.
“Tử Nguyệt.” Ta đưa tranh cho nàng, “Giữ lại đi.”
Tử Nguyệt đón lấy:
“Đặt ở đâu ạ, tiểu thư?”
Ta khựng lại một chút, nói:
“Để đáy rương đi.”
Vì nửa bức họa cũ ấy đã nằm đáy rương bao năm.
Thì nửa bức mới vẽ nối tiếp kia, cũng nên cùng nó nằm lại nơi ấy.
“Khởi hành đi, chúng ta về Nam Cô.”
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta thôi chứ chưa làm giàu được từ đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn 5k – mình cười hí hí cả buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ mới
🔸 50k – mình ra mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu 💖 — Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ 😎