Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1.

Ngày hôm sau, bá phụ và bá mẫu nhà họ Từ dẫn theo Từ Cảnh Văn đến cửa.

Khi phụ thân sai người gọi ta, ta cũng định đi tìm ông.

Còn chưa bước vào tiền sảnh, ta đã nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ của Từ phu nhân, cùng cơn dữ của phụ thân.

“Tống bá phụ, chỉ phúc vi hôn đã không phải là điều hợp . Khi muội muội còn nhỏ, ta chỉ muốn giữ thể diện muội ấy. Nhưng nay muội ấy đã cập kê, ắt phải có nhân duyên xứng đáng với mình. Cảnh Văn phúc mỏng, thực sự không dám trèo cao.”

“Nghịch tử! Nghịch tử!”

Từ bá phụ từ trước đến nay là kẻ giỏi đóng kịch.

Phụ thân ta ngồi im lặng hồi lâu, ánh mắt đầy đau xót.

Sĩ – nông – công – thương, mà thương gia như chúng ta ở kinh thành lại là tầng lớp thấp kém nhất.

Ta bước vào tiền sảnh, Từ phu nhân vội vàng chặt tay ta, nghẹn ngào nói:

“A Ngôn, là chúng ta có lỗi với con. Từ nay về sau, con chính là muội muội của Cảnh Văn, nó nhất định sẽ bảo vệ con.”

Ta chẳng bận tâm, chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Được.”

Thấy bà ta thở phào nhẹ nhõm, ta lại không nhịn được mà bật cười.

Phụ thân lạnh lùng nhìn ta, hỏi:

“Con đã nghĩ kỹ chưa?”

“Rồi ạ.”

2.

“Cảnh Văn ca ca, áo choàng này thật đẹp, ta muốn lấy nó.”

tay ta còn chưa chạm vào áo choàng, một tiếng gọi thanh thoát “Cảnh Văn ca ca” đã lòng ta khẽ dao động.

Ngẩng đầu lên, ta bắt gặp một tia kinh ngạc lóe qua trên mặt Từ Cảnh Văn.

“Tống nương.”

Ta không định để tâm, nhưng ánh mắt đánh giá của vị nương thực sự chói mắt vô cùng.

“Tham kiến công tử.”

“Đây chính là vị muội muội mà huynh vừa mới từ hôn sao?”

Giọng nàng ta không lớn không nhỏ, vừa vặn rơi vào tai cả những người có mặt trong Các.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của chưởng quầy, ta nhìn về phía Từ Cảnh Văn sau lưng nàng ta. Hắn tuy lộ vẻ không vui, nhưng lại chẳng hề mở miệng ngăn cản.

“Đúng vậy, ta và công tử đích thực đã giải trừ hôn ước. Nếu không, sao công tử có thể ngày ngày kề cận bên vị nương này?”

Ta chưa từng là người dễ bị bắt nạt.

“Ngươi…”

Bị ta chặn lời, nàng ta tức đến đỏ bừng cả mặt.

“Tống nương, thanh danh của nữ nhi quan trọng hơn thảy, lời nói cần thận trọng.”

Nếu như trước hôm nay, trong lòng ta vẫn còn giữ lại một phần chân tình, thì khoảnh khắc này, thảy đã hoàn toàn tan biến.

Ta không đáp, chỉ vén rèm vải của chưởng quầy để bước vào phòng trong.

Khi quay lại, ta cầm theo một chiếc ngọc bội chạm trổ hình phù dung, đến trước mặt Từ Cảnh Văn.

công tử, nhân duyên giữa hai nhà đã tận. Ngọc bội này là lễ vật sinh thần năm ta lên năm, do chính tay công tử trao tặng. Hôm nay, hoàn trả lại công tử.”

Miếng ngọc bội nằm yên trong lòng tay ta hồi lâu, nhưng Từ Cảnh Văn vẫn không tay nhận lấy.

Ngược lại, vị nương lại tỏ vẻ gấp gáp, trực tiếp đoạt lấy ngọc bội trong tay ta rồi hung hăng ném xuống đất.

“Choang!”

Âm thanh vỡ vụn vang lên giòn tan, viên ngọc phù dung tinh xảo nát thành ba mảnh.

“Nữ nhi thương gia như ngươi, chẳng qua chỉ nhờ vào giao tình giữa mẫu thân đã khuất và Từ phu nhân mới có được hôn ước này. Hôm nay từ hôn từ hôn, ngươi có tư cách gì mà bày ra dáng vẻ cao quý?”

Từ Cảnh Văn dĩ vẫn đang nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc bội vỡ vụn, nhưng sau khi nghe những lời , hắn không khỏi hít sâu một .

“Di Ninh, đừng nói nữa.”

Đúng vậy, đã mười năm trôi qua, ta chưa từng được nhìn thấy di thể của mẫu thân.

Phụ thân nói, mẫu thân mất nơi biên tái, thi thể cũng được chôn cất ở .

Nhưng biên tái quá xa, xa đến mức ta luôn nghĩ rằng phụ thân đã lừa ta.

Ta ngày ngày mong ngóng mẫu thân quay về.

Xuân Hạnh không nhịn được, ngay cả chưởng quầy Tề cũng lộ vẻ dữ.

“Chuyện nhà họ Tống ta, không đến lượt người ngoài xen vào! Thương nương, xin mời rời khỏi, hôm nay Các không tiếp đón ngoại khách.”

“Phủ Trung Nghĩa Bá quả thật có cách dạy dỗ hay!”

Câu nói của Xuân Hạnh hoàn toàn chọc Thương Di Ninh.

Ta còn chưa phản ứng, Xuân Hạnh đã bị một bạt tai nặng nề giáng xuống.

“Chát!”

Giữa bầu không khí còn chưa lắng xuống sau cú sốc, tay phải ta đã vung lên, dứt khoát giáng trả một bạt tai thật mạnh.

“Chát!”

Thương Di Ninh mặt, ánh mắt tràn đầy khó tin mà trừng ta.

“Ngươi dám đánh ta?”

Dứt lời, nàng ta tức vung tay định đánh trả, nhưng lại bị Từ Cảnh Văn phía sau giữ chặt.

“Di Ninh, đừng náo loạn nữa.”

Tay ta vẫn còn run, cái tát vừa rồi ta đã dùng toàn bộ sức lực.

Gương mặt nõn của Thương Di Ninh tức sưng đỏ lên thấy rõ.

“Từ Cảnh Văn, huynh cứ thế đứng nhìn nàng ta ức hiếp ta sao?”

Giọng nàng ta đã bắt đầu nghẹn ngào.

Từ Cảnh Văn nhìn ta, trong mắt dường như có chút dao động, cuối cùng chỉ nói một câu:

“Xin lỗi.”

Nói xong, hắn kéo tay Thương Di Ninh rời khỏi Các.

Tề chưởng quầy sai người dọn dẹp xung quanh, ta ngồi trước trà hồi lâu, mãi mới nở nụ cười, nhìn về phía Xuân Hạnh mà nói:

“Ngươi xem, lần này gây họa rồi.”

Hốc mắt Xuân Hạnh tức đỏ hoe, nàng vội vươn tay xoa nhẹ tay phải của ta.

“Tiểu thư, người không cần nô tỳ mà ra mặt đâu.”

Tề chưởng quầy khoác áo choàng lên người ta, giọng ôn hòa mà kiên quyết:

“Tiểu thư, về phủ thôi.”

Ngẩng đầu lên, hốc mắt ta đã đỏ, những giọt lệ như muốn rơi xuống.

Tề di nhẹ nhàng ta vào lòng, giọng nói vừa đau xót vừa kiên định:

“Không sao cả, tiểu thư nhà họ Tống bị ức hiếp ngay tại cửa tiệm của chính mình, về nhà lấy lại công đạo là chuyện đương nhiên. Cùng lắm, không mở Các nữa là được.”

Ta không đáp, nhưng những giọt nước mắt to tròn đã thấm ướt cả vạt áo của bà.

“Bên ngoài sắp có tuyết rồi, mau mau hồi phủ thôi.”

Chiếc xe ngựa cũ kỹ lộc cộc lăn bánh trên con phố dài.

Bên trong xe, Xuân Hạnh vén nhẹ áo choàng, khẽ nói:

“Dù sao thì công tử cũng đã bảo vệ tiểu thư, không để tiểu thư chịu thêm ấm ức.”

Ta cười nhạt, giọng điềm nhiên nhưng lạnh lùng:

“Hắn nào phải bảo vệ ta? Chẳng qua Thương Di Ninh tự chuốc lấy tai họa. Nếu nàng ta còn đánh trả, chẳng quá nửa ngày, tiếng xấu của đại tiểu thư nhà họ Thương sẽ lan khắp kinh thành.”

Nói rồi, theo thói quen, ta tay chạm lên cổ, tìm kiếm chiếc ngọc bội quen thuộc.

Nhưng chỉ còn trống trơn.

Lúc này ta mới sực nhớ, mảnh ngọc ấy đã vỡ tan trong Các, vỡ nát trong mùa đông năm ấy.

Chưa đầy hai ngày sau, Các bị quan sai của Hộ bộ lục soát, niêm phong cửa tiệm.

Hôm dán niêm phong, Tề di đến tận phủ.

Ngồi trong tiền sảnh, bà nâng chén Long Tỉnh do Tô Hàng gửi đến, thong thả nhấp một ngụm, sau buông một thở dài, cười nói:

“Cuối cùng ta cũng có thể an an ổn ổn mà nghỉ ngơi rồi. Ngần ấy năm nhà họ Tống các người mà lao tâm khổ tứ, chưa từng được một ngày nhàn nhã.”

Phụ thân ngồi trên ghế chính, chỉ cười mắng:

“Bà thì sướng rồi, nhưng ta thì phải lo đến bạc tóc đây.”

Ta nhẹ nhàng đặt chén điểm tâm xuống , quỳ xuống trước mặt phụ thân.

Ta cúi đầu, giọng nói đầy hối hận:

“Đều là lỗi của nữ nhi, nữ nhi tùy hứng bốc đồng, phụ thân vậy mà phiền lòng.”

Phụ thân giật mình, vội vàng tay đỡ ta đứng dậy.

“Tống Ngôn, con không hổ là nữ nhi của ta! Nhà họ Từ ham trèo cao, xem thường Tống gia chúng ta. Dù không có chuyện xảy ra ở Các, ta cũng sớm muộn ra tay chặn đường bọn họ.”

Tề chưởng quầy do dự một chút rồi vẫn mở miệng:

“Lão gia, dĩ nô tài không nên nhiều lời. Nhưng tiểu thư lần này động thủ, đối phương lại là đích nữ phủ Trung Nghĩa Bá, chuyện này e rằng không dễ giải quyết.”

Phụ thân cười nhạt, giọng điệu thản nhiên:

“Cùng lắm chỉ là mất sạch gia sản mà thôi. Nếu thế thì ta sẽ cùng con gái ta đi biên tái, cũng tiện thể nó đến gặp vị mẫu thân vô tình của nó một lần.”

Mấy ngày sau, phụ thân về phủ càng lúc càng muộn.

Đêm trừ tịch, trời đã sẩm tối mà vẫn chưa thấy ông hồi phủ.

Ta sai từng nhóm gia nhân đi tìm, nhưng ai cũng trở về tay , không dò được chút tin tức nào.

Lúc lòng ta rối bời hoảng loạn, thì Từ Cảnh Văn lại cùng Từ phu nhân đến cửa.

“A Ngôn, phụ thân con đã bị giam vào ngục.”

Ta giật mình, tay bất giác siết chặt.

“Con không cần lo lắng, Cảnh Văn đã tìm cách thu xếp. Chỉ là Thương tiểu thư lòng dạ hẹp hòi, nếu con chịu rời khỏi kinh thành, nàng ta mới có thể nguôi .”

Giọng ta khẽ run lên:

sao?”

Ta sinh ra ở kinh thành, lớn lên tại kinh thành, suốt mười lăm năm chưa từng bước ra khỏi cửa thành nửa bước.

Từ Cảnh Văn thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn ta:

“A Ngôn, gia nghiệp nhà muội đã chịu đả kích không nhỏ. Muội một cơn mà trút hết oán khí trong lòng, nhưng Di Ninh thì chưa.”

Từ phu nhân nâng chén trà, hờ hững nói:

“Nếu con rời khỏi kinh thành, cũng coi như Di Ninh một bậc thang để hạ . Từ lão gia cùng Cảnh Văn sẽ thay mặt nhà họ Tống đến phủ Trung Nghĩa Bá nói chuyện, bảo đảm phụ thân con được an toàn. Hơn nữa, còn có thể giữ lại một vài cửa hàng, để phụ thân con có thể an ổn sống tiếp.”

Mẹ con họ, người một câu, kẻ một câu, cuối cùng ta cũng hiểu được dụng ý của chuyến viếng thăm này.

Khóe môi ta nhếch lên, nụ cười nhạt nhòa nhưng lạnh lẽo.

“Nếu ta không chịu thì sao?”

Sắc mặt Từ phu nhân tức sa sầm.

Từ phu nhân lạnh lùng cười, giọng nói mang theo chút khinh thường:

“Nhà con chỉ là thương hộ, dù gia sản phong phú đến đâu, cũng làm sao sánh được với phủ bá tước trăm năm thế tập? Con nghĩ xem, phụ thân con có thể không cần mạng sao?”

Từ Cảnh Văn bước lên trước, dịu giọng khuyên nhủ:

“A Ngôn, muội cũng đừng lo. Đợi đến khi Di Ninh nguôi , nếu muội muốn quay về, ta sẽ đón muội hồi kinh.”

Lời này của hắn ta bật cười.

“Đón ta về làm ngoại thất của huynh sao?”

Sắc mặt Từ Cảnh Văn tức bệch.

Hắn nghiến răng, lạnh lùng nói:

“Được lắm, được lắm, Tống Ngôn! Ta nể tình mẫu thân muội, muốn ra tay giúp đỡ, vậy mà muội lại không biết điều như thế!”

Thấy mẹ con nhà họ Từ có ý rời đi, ta mới chậm rãi mở miệng:

“Ta có thể rời khỏi kinh thành, nhưng ta phải đợi phụ thân bình an trở về. Hơn nữa, ta muốn các người đảm bảo rằng sau khi ta rời đi, phụ thân ta sẽ không gặp bất cứ nguy hiểm nào.”

Nghe ta nói vậy, Từ phu nhân lại nở nụ cười, lấy tay ta, giọng điệu hiền từ nhưng lại người ta lạnh cả sống lưng:

“Tốt, ta biết ngay A Ngôn là người hiểu chuyện nhất.”

Sau khi mẹ con họ Từ rời đi, tuyết đầu năm rơi lác đác bên ngoài trời.

Xuân Hạnh đứng cạnh ta, nước mắt lã chã rơi, khóc không thành tiếng.

“Tiểu thư…”

Ta chặt tay nàng, ngước nhìn bầu trời xóa, nhẹ giọng nói:

“Ngày ấy ta ra tay với nàng ta, đã sớm biết chuyện này sẽ không thể kết thúc êm đẹp. Nhưng ta chưa từng nghĩ, lại liên lụy đến phụ thân, ông chịu cảnh lao tù… Hôm nay nên là ngày đoàn viên.”

Thương Di Ninh không dám động đến ta khi ta còn ở kinh thành, nhưng một khi ta rời khỏi nơi này, chỉ cần một toán sơn tặc là có thể cướp đi tính mạng của ta.

Đến lúc , tin dữ truyền về kinh, nàng ta có thể phủi sạch mọi liên can.

Ngày đầu tiên của năm mới, trời rét cắt da cắt thịt.

Khi phụ thân được dìu về phủ, ta đã chuẩn bị xong hành trang rời đi.

Ông đứng trước cổng phủ, lặng nhìn Xuân Hạnh sắp xếp từng món hành lý lên xe ngựa, hồi lâu không nói một lời.

Ta đứng dưới bậc thềm, nhìn bóng lưng gầy gò của phụ thân, lòng chua xót không nói thành lời.

Mười năm kể từ khi mẫu thân rời đi, trong phủ rộng lớn chỉ còn ta và phụ thân nương tựa vào nhau.

Khi gia cảnh sa sút, phụ thân từng nghĩ đến việc buông xuôi, đi theo bước chân mẫu thân. Nhưng hết lần này đến lần khác, ông đều cắn răng chống đỡ, chỉ ta.

Hai năm đầu sau khi mẫu thân mất, ta thường xuyên gặp ác mộng giữa đêm.

Mỗi lần như vậy, bà vú trong phủ dỗ dành không được, ta đi tìm phụ thân.

Về sau, những cơn ác mộng càng nhiều, nhưng mỗi khi ta tỉnh lại trong sợ hãi, luôn có phụ thân ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ về, dỗ dành ta như khi còn bé.

“A Ngôn, theo phụ thân về nhà.”

Giọng ông khàn đặc, ẩn chứa nỗi bi thương khó diễn tả.

Ta nhìn ông, bình tĩnh đáp:

“Phụ thân, nữ nhi phải đi biên tái, phải tìm lại mẫu thân.”

“A Ngôn, theo phụ thân về nhà!”

Phụ thân lặp lại câu nói ấy, giọng nói run lo lắng.

Ông hẳn đã biết cả.

Ta không đáp, chỉ lặng quỳ xuống trước mặt ông.

Ba cái dập đầu này, ta dập xuống thật lòng, thật dạ.

Nước tuyết mới tan lạnh buốt thấu xương, từ đầu gối thấm vào da thịt, lan dần vào tim gan.

Cuối cùng, hóa thành nước mắt, rơi xuống không kìm được.

Một lần biệt ly, có sẽ chẳng còn ngày về.

“A Ngôn bướng bỉnh, đắc tội quyền quý, cả đều là lỗi của con.”

“Là phụ thân vô dụng.”

Giọng nghẹn ngào của ông càng ta đau lòng hơn.

Ta nhẹ nhàng chặt vạt áo, giọng nói bình tĩnh mà kiên định:

“Phụ thân, chờ con mẫu thân trở về.”

Ta kéo chặt áo choàng trên người, cắn răng bước lên xe ngựa, không dám quay đầu lại.

Tiếng bánh xe gỗ cũ kỹ lăn qua cửa phủ vang lên nặng nề.

Khi xe ngựa lăn bánh qua cổng, ta mới dám quay đầu lại thoáng nhìn.

Gió nổi lên, từng cơn gió rét quất vào da thịt như cắt.

Phụ thân vẫn đứng , lặng trước cửa phủ, không hề nhúc nhích.

Xe ngựa ra khỏi thành, mẹ con nhà họ Từ đứng từ xa nhìn theo, hiếm khi lại có vẻ mặt lưu luyến.

Từ phu nhân nhẹ giọng thở dài:

“Dư Đào chỉ có mỗi một đứa con gái này, đáng tiếc thay…”

Từ Cảnh Văn nhìn theo bóng xe ngựa xa dần, ánh mắt khó lường:

“Ta đã sai người âm thầm hộ tống nàng đến biên tái, còn có thể đến nơi hay không… cả phải xem số mệnh của nàng.”

Hắn quả thật có chút không nỡ.

Đồng hành bao năm, sao có thể nói không có chút tình nghĩa nào?

Chỉ tiếc rằng, gia thế nàng không thể giúp ích hắn chút nào.

Xe ngựa mới đi được hơn mười dặm ngoài thành, Thương Di Ninh rốt cuộc cũng không kiên nhẫn chờ lâu hơn.

Tiếng đao kiếm va chạm bên ngoài vang lên.

Bên trong xe ngựa, ta chặt tay Xuân Hạnh.

“Ngốc nghếch, ta đã bảo ngươi đừng theo. Giờ thì sao? Hôm nay ta e là không còn đường sống nữa.”

Xuân Hạnh run , nhưng tay nhỏ bé vẫn siết lấy tay ta, giọng nói mang theo tiếng nghẹn ngào:

“Tiểu thư, nô tỳ đều hiểu cả. Nô tỳ theo tiểu thư từ nhỏ, tiểu thư đi đâu, nô tỳ đi .”

Nàng vẫn còn quá nhỏ.

Dù sớm biết kết cục, nhưng vẫn run sợ hãi.

Ta siết chặt tay nàng, môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt:

chặt tay ta, kiếp sau chúng ta làm tỷ muội ruột thịt.”

Tiếng đánh giết ngoài xe dần lắng xuống.

Mọi thứ đã đến hồi kết.

rèm xe bị vén lên, ánh sáng lạnh lẽo chiếu vào.

Ta vẫn lấy Xuân Hạnh đang run trong lòng.

Khoảnh khắc thanh đao giáng xuống, ta không chút do dự, rút con dao găm giấu trong tay áo, hung hăng đâm thẳng vào tim kẻ trước mặt.

Máu nóng bắn lên, nhuộm đỏ khuôn mặt ta.

Giờ đây ta không thể sợ hãi.

Trong đầu ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất—

Ta muốn sống.

Ta muốn sống.

Ta nhặt thanh đao lên, chặt lấy tay Xuân Hạnh, nhanh chóng lao xuống xe.

Trên mặt đất, những thi thể lạnh lẽo nằm ngổn ngang.

Những kẻ dọn dẹp chiến trường thấy ta kéo Xuân Hạnh bước xuống xe ngựa, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, vội vã lật rèm xe lên kiểm tra.

“Chết tiệt, con nha đầu này giết lão rồi!”

Một tiếng quát dữ vang lên, tức, lũ sơn tặc xung quanh đều tập trung lại.

Ta kéo Xuân Hạnh bỏ chạy hết sức, nhưng chênh lệch quá lớn, chưa đầy trăm bước đã bị đuổi .

Ta siết chặt chuôi đao, liều mạng vung lên, che chắn Xuân Hạnh đang run phía sau.

Một kẻ cầm đầu cười lạnh, ánh mắt tràn đầy sát ý:

“Không ngờ lão lại chết dưới tay một tiểu nha đầu như ngươi.”

Bọn chúng từng bước ép sát, ta cầm đao mà tay run không ngừng.

Cố gắng ổn định giọng nói, ta lên tiếng:

“Đại hiệp, kẻ mua mạng ta các ngươi bao nhiêu? Ta trả gấp đôi… không, gấp ba!”

Tên cầm đầu bật cười, giọng điệu trào phúng:

“Ngươi giết huynh đệ của ta, hôm nay phải chết!”

“Đại hiệp, tha mạng! Toàn bộ gia sản của ta có thể giao hết các ngươi, chỉ cầu một con đường sống!”

Nhưng bọn chúng không có ý định dừng bước.

Nhìn thấy những thanh đao lạnh lẽo sắp bổ xuống, ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.

“Vút—”

Một tiếng xé gió vang lên.

Lại một lần nữa, ta cảm nhận được ấm nóng bỏng bắn lên mặt.

Nhưng mãi mà không thấy đau đớn như ta dự liệu.

Ta chần chừ mở mắt, khung cảnh trước mặt ta sững sờ.

Những tên sơn tặc hung hãn đã ngã rạp, biến thành những thi thể lạnh băng trên nền tuyết .

Máu đỏ tràn lan khắp nơi, nhuộm cả lớp tuyết dày thành một màu đỏ thẫm.

Ta hoang mang tay sờ lên gương mặt dính đầy máu của mình, ngẩn ngơ lẩm bẩm:

“Ta… thực sự còn sống sao?”

Xuân Hạnh từ lâu đã sợ đến ngất lịm.

Ta lúc này mới nhận ra, phía sau cách vài trượng, có hai nam nhân cưỡi ngựa đứng .

Người đi đầu khoác trên mình chiếc áo choàng mùa đông màu nguyệt bạch, lông mày rậm, đôi mắt đen láy, dung mạo còn rạng rỡ hơn cả tiên nhân trên trời.

Trong tay y vẫn còn chặt một cây cung.

Tới lúc này, ta mới cảm nhận được thực sự mình vẫn còn sống.

Cả người thả lỏng, ta ngồi bệt xuống tuyết, bật khóc nức nở.

“Ta còn sống… ta thực sự còn sống…”

Ta bò đến bên Xuân Hạnh, lay mạnh nàng mấy cái, đến khi thấy nàng dần dần tỉnh lại.

Nước mắt còn chưa khô, ta mừng rỡ lấy nàng:

“Xuân Hạnh, chúng ta còn sống, chúng ta thực sự còn sống!”

Xuân Hạnh dường như không dám tin, đến khi nghe được tiếng tim ta đập, mới run chặt lấy ta, bật khóc lớn.

Chúng ta cứ thế nhau khóc hồi lâu.

Lúc này mới nhớ đến ân nhân đã ra tay cứu giúp, vội vàng đứng dậy, chỉnh lại áo váy, khấu đầu hành lễ:

“Đa tạ hai vị công tử ra tay cứu giúp!”

Nhưng chờ hồi lâu vẫn không nghe thấy lời đáp lại.

Còn chưa ngẩng đầu lên, tiếng vó ngựa đã dần dần tiến gần.

Một khăn tay tinh xuất hiện ngay trước mắt ta.

Ta nhìn khăn đã bị máu thấm đỏ, nhất thời không biết nên trả lại hay lấy gì để bồi thường.

Chưa nghĩ ra đối sách, vị công tử vận y phục nguyệt bạch đã lên tiếng trước.

“Một nương dẫn theo nha hoàn mà dám một mình lên đường, lá gan không nhỏ chút nào.”

Ta ngẩn ra.

“…..?”

Hắn lại hỏi, giọng điệu có phần tùy ý:

“Ngày đầu năm mới, rốt cuộc là có chuyện gì gấp gáp đến mức buộc phải xuất thành?”

Ta trịnh trọng đáp:

“Ta phải đi đón mẫu thân về nhà.”

Ánh mắt hắn khẽ động:

“Lệnh đường ở đâu?”

Ta dừng một chút, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi đáp:

“Biên tái, ở biên tái.”

Người đứng bên cạnh vị công tử nguyệt bạch khẽ hít vào một , giọng đầy kinh ngạc:

nương có biết biên tái cách kinh thành bao xa không? Hai người các ngươi, hai nữ tử yếu đuối?”

Ta gật đầu, thở dài một , cười nhẹ nhàng nhưng có chút đắng chát:

“Biết. Nếu xuất phát từ bây giờ, khoảng tháng sáu có thể đến nơi. Nếu đón được mẫu thân, trở về vẫn có thể đoàn viên vào năm sau.”

Nói đến đây, ta khẽ cười tự giễu:

“Kỳ thực, đâu chỉ có hai chúng ta? Trước còn có gia đinh đi theo, còn có hộ vệ thuê mướn… nhưng cả đều đã chết rồi.”

Hai nam nhân bỗng im lặng.

Vị hắc y công tử thoáng suy tư, sau thấp giọng lẩm bẩm:

“Ngày đầu năm mới… sao lại có sơn tặc xuất hiện?”

Ta cười nhẹ, đôi mắt lấp lánh trong ánh sáng mờ nhạt:

“Ai mà biết? Có thiếu bạc tiêu mà thôi.”

Vị công tử nguyệt bạch nghiêng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn ta.

nương không sợ sao?”

Hắn có chút kinh ngạc.

Trong mắt hắn, nữ tử trước mặt thoạt nhìn mềm mại, yếu đuối, không ngờ lại có dũng khí như vậy.

Ta khẽ cười, giọng điệu bình thản mà kiên định:

“Đương nhiên là sợ. Nếu hôm nay không có hai vị công tử, ta và Xuân Hạnh e rằng đã bỏ mạng nơi này.”

Lời vừa dứt, ánh mắt vị công tử hắc y khẽ sáng lên, nhưng hắn nhanh chóng che giấu.

Một lúc sau, vị công tử nguyệt bạch thản nhiên chỉ về phía xe ngựa của bọn họ, nói:

“Lên xe đi, chúng ta cũng đang có việc đến biên tái, coi như kết bạn đồng hành.”

Người hầu bên cạnh hắn – một nam nhân tên Biên Sách – tức trợn mắt nhìn chủ tử mình đầy khó tin.

Hắn rõ ràng nhớ rằng nhiệm vụ lần này là đến Giang Nam, sao giờ lại thành đi biên tái?

Ta nghe vậy, lòng vui mừng khôn xiết, vội vàng cúi người cảm tạ:

“Đa tạ công tử! Dám hỏi công tử tôn danh?”

Hắn suy nghĩ một chút, rồi nói:

“Hẳn ta lớn hơn muội vài tuổi, ta họ Triệu, tự Tử An, muội cứ gọi ta là huynh trưởng cũng được. Còn muội?”

Ta cười đáp:

“Tiểu nữ Tống Ngôn, bái kiến Tử An huynh trưởng.”

Phía trước, Biên Sách đã leo lên vị trí phu xe, vừa thúc ngựa vừa nhỏ giọng lầm bầm:

“Rốt cuộc là chuyện gì thế này…”

“Chủ tử, người đã nhận lệnh, sao có thể đi biên tái?”

Biên Sách lo lắng, thấp giọng nhắc nhở.

Nhưng Triệu Tử An không đáp, chỉ lặng cưỡi ngựa, theo sát cỗ xe ngựa đang lắc lư tiến dần về phía xa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương