Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy Thời Vũ:
“Thời Vũ! Dừng lại!”
Quy định ghi rõ: đ.á.n.h nhau là kỷ luật, với một học sinh nghèo như cậu, không có chỗ dựa, hậu quả sẽ càng nặng.
Nhưng đã muộn rồi.
Từ Nham ôm chỗ vừa ăn một cú đ.ấ.m chỉ tay la hét:
“Mày xong rồi, họ Thời! Mày dám đ.á.n.h tao?! Cả đời tao ai đ.á.n.h! Tao sẽ chơi c.h.ế.t mày!!”
Tôi thấy tim mình thắt lại.
BỐP!
Chương 5
Tôi là đứa thuận tay trái nên tặng cho mặt bên kia của Từ Nham thêm một cú.
má sưng đỏ, Từ Nham trợn mắt tôi:
“ ?!”
Tôi lập tức rống khóc:
“Tất cả là tại Từ Nham cậu! Tại cậu mà tôi trở thành loại tôi ghét nhất, tôi không thành kẻ bắt nạt đâu!”
Cả lớp hóa đá.
Từ Nham ngẩn người.
Thời Vũ đơ người.
Đám còn lại CPU cháy.
Tôi càng khóc càng lớn, lớn đến mức Từ Nham còn bối rối dỗ tôi:
“Thôi được rồi , đừng khóc nữa. Cậu đ.á.n.h không mạnh đâu, không đau … tôi tha…”
Cậu ta còn dứt câu… BỐP thêm một mũi.
Máu nhỏ xuống, cậu ta chỉ có thể há miệng ngơ ngác.
Tôi nghiêm túc đề nghị:
“Cậu có thể dồn hết mọi tức giận lên tôi được không? Nếu vẫn đủ, thì để tôi đá thêm phát cậu để cậu có thế tức giận.”
, tiếng gào thất thanh của Từ Nham vang khắp dãy nhà học.
“ ! Cậu đợi đấy!!!”
…
phương pháp nâng cấp bằng bạo lực, tôi thành công thu hút toàn bộ sự chú ý của Từ Nham sang mình.
Nhờ vậy, Thời Vũ thoát nạn, còn giám thị thì gọi ba tôi tới .
Không lâu sau buổi nói chuyện kết thúc.
Ba bước , thấy tôi, thở dài rộp như trời sập.
Tôi không dám hó hé, chỉ lẽo đẽo theo sau.
Tới cổng , ba bất ngờ quay lại, dí mạnh ngón tay trán tôi:
“Không ba dặn rồi sao? Đánh người thì mưu, đừng để lộ mặt! Sao con lại đ.ấ.m ngang mặt vậy?!”
Tôi tủi thân:
“Tại cậu ta đứng trực diện với con.”
“Lần sau đ.á.n.h lén, !”
Tôi nghiêm túc gật ghi chép lời dạy tim.
Trên đường về, tôi không nhịn được :
“Ba ơi, đ.á.n.h bạn học có bồi thường nhiều lắm không?”
“Đúng. Con đ.á.n.h thiếu gia nhà họ Từ đấy. cú một triệu, một cú trăm ngàn.”
“Á!”
Tôi tiếc nuối lắc :
“ vậy con chín phần lực ngay cú tiên rồi.”
Ba bật cười, xoa vai tôi:
“Không sao con gái, cứ từ từ mà tiến bộ.”
Tôi nhỏ giọng:
“Ba ơi… con có khiến ba tốn nhiều tiền quá không? Con hơi lo chục vườn thú của ba con không nổi rồi.”
“Xàm xí! Ba mới ký xong hợp tác với bên châu Phi đây. Dẫn người sang hết loài sắp tuyệt chủng, sống được một con là tiền đổ như suối.”
vậy tôi thở phào.
sau, tôi cầm thẻ mới toanh ba vừa đưa, kéo Thời Vũ, đứng trước mặt Từ Nham đang quấn băng.
“Thời Vũ. Giá đ.á.n.h Từ Nham một cú là trăm ngàn. Trong thẻ có triệu. Cậu tính xem đ.á.n.h được bao nhiêu cú?”
Thời Vũ nghiến răng Từ Nham đang run lập cập: “Mười lăm cú.”
Từ Nham gào ầm:
“Thời Vũ! Cậu là học sinh giỏi toán mà? Cậu tính không vậy?!”
Khóe môi Thời Vũ cong lên, lạnh nhạt:
“Bởi vì trong thế giới của bọn nghèo như tôi, mua một ký sẽ tặng thêm nửa ký.”
…
Chuyện Thời Vũ bắt nạt xem như giải quyết êm đẹp.
Khi con cừu bắt nạt học được cách húc lại, chuỗi thức ăn trong đảo lộn luôn.
Đám học sinh thì thầm:
“Thằng này tìm được ô dù rồi.”
Tôi mà phổng cả mũi.
Không ngờ có ngày mình trở thành ô dù của người khác.
Thật đứng ngoài phòng giám thị chờ ba, Thời Vũ đã đứng gần hết.
Tôi cậu tự chịu trách nhiệm.
Nhưng tôi cứ chắn trước mặt cậu.
Sau , cậu rốt cuộc tôi:
“ … sao cậu trả giá lớn như vậy để giúp tôi?”
Tôi nhe miệng to hết cỡ, cười:
“Vì tôi thích cậu!”
Một câu trả lời xuất sắc theo SGK, không cần giải thích.
Thời Vũ xong không đáp một lời liền quay người chạy mất.
Chắc lời tỏ tình quá cháy bỏng của tôi hoảng.
Sao được.
Dù sao cậu sẽ không bao giờ thích tôi.
Việc cần giải quyết tiếp theo chính là chuyện ăn uống của Thời Vũ.
nay, cậu vẫn ăn không vô.
Tôi nghĩ kỹ lại những lần Thời Vũ ăn nhiều nhất, đều là nhà tôi.
Ba tôi, để bù đắp chuyện bỏ bê tôi hồi nhỏ nên đã điên cuồng học nấu ăn, những món ông Thời Vũ đều nuốt được.
Giá mà ba có thể nấu cho chúng tôi ăn mỗi ngày thì tốt .
Tôi đang ngẩn người nghĩ ngợi trong căn tin thì một giọng nói quen thuộc nện thẳng .
“Con gái, nay ăn gì?”
Hả? Tôi nhầm à?
Tôi quay và thấy bụng bia quen thuộc kia.
Ba tôi đứng , đội nón bếp của , cười tít mắt.
“Ba?! Không ba đi châu Phi trang trại sao?!”
Ba lập tức bịt miệng tôi, ép tôi ngồi xuống ghế.
Ông hốt hoảng xung quanh, hạ giọng:
“Đừng để ai thân phận ba! Khó khăn lắm con mới không bắt nạt nữa !”
Tôi khẩu hình lẫn dấu để :
“Vậy sao ba lại đây?!”
“Ba thấy con ngày nay về nhà mặt mày bí xị, dì Vương , con nói bạn nhỏ kia ăn không vô con lo.”
Ba nâng mặt tôi lên, giọng đau lòng:
“ nè, con gái ba lo đến mức gầy tóp luôn rồi!”
Tôi lạnh lùng gạt tay ông :
“Ba à, để con gầy tóp như ba nói thì cần nhịn ăn ít nhất chục bữa nữa.”
Ba vỗ n.g.ự.c cam kết:
“Con yên tâm! Ba nghề chăn bao nhiêu , từng có động vật có v.ú nào ba mà không béo lên!”
“Chú?”
Thế là một động vật có v.ú xuất hiện… là Thời Vũ.
…
Có ba ruột bếp trong căn tin là một lợi thế cực lớn, tay vững như bàn thạch, múc đâu trúng , không rơi một giọt nào.
Mọi người đều cùng loại khay cơm, nhưng chỉ có khay của tôi là chất thành núi.
Có bạn ngạc nhiên :
“ , cậu lấy đồ ăn cửa nào vậy? Sao nhiều thế?”
Tôi trịnh trọng đáp:
“Cửa Tình Phụ Tử.”
Bạn ấy chạy khắp tầng căn tin tìm mà vẫn chẳng thấy cửa đâu.
Có ba tôi đích thân xuống bếp, Thời Vũ đúng là ăn được rồi.