Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Buổi trưa cậu ăn cửa Tình Phụ Tử.
Buổi tối cậu tới nhà tôi ăn cơm.
Nửa tháng trôi qua, cậu tăng hẳn 5 ký!
Thậm chí đã bắt ăn được thịt.
Chương 6
Ngay bình luận bay cũng choáng:
“Không thể tin được, phụ hình như sự chữa được bệnh cho chính à!”
“Thôi đừng cô ấy là phụ nữa, ta có tên đấy, là Phù Dung!”
“Nhỡ đâu Phù Dung đăng đài thì CHÍNH Tần Dao làm sao?!”
Làm sao à?
Đơn giản thôi, tôi xử sao thì là vậy.
Tùy cơ ứng biến.
Với tôi, Thời Vũ chỉ là một học được giúp đỡ.
Đợi cậu khỏe rồi, tha mạng cho tôi, tôi sẽ rút lui, trả lại sân khấu cho cậu và cô gái cậu thích.
“Phù Dung.”
Giọng của Thời Vũ kéo tôi khỏi suy nghĩ xa xăm.
“Hả? Sao vậy?”
Cậu sư nhỏ trước khẽ cười bất lực:
“Cậu lại mất tập trung rồi. Tôi hỏi cậu một câu hỏi.”
“Xin lỗi xin lỗi!”
Tôi lập tức cúi xem tờ đề cậu đang giảng.
“Câu nào vậy? Trắc nghiệm? Điền chỗ trống? Hay bài gì?”
Nhưng Thời Vũ lại không trả lời.
Khi tôi nhận ra không khí khác lạ và nhìn cậu, thì cậu mới lí nhí, đỏ lên:
“Tôi hỏi… cậu có tới nhà tôi ăn cơm không? Tôi nấu ăn cũng tạm ổn… bà nội vẫn hay khen đấy.”
tôi sững lại, cậu vội cuống quýt tiếp:
“Nếu cậu không thì cũng không sao đâu! Nếu cậu ngại đồ ăn không tươi, tôi có thể tiết kiệm mua siêu thị đắt hơn!”
“… bát đũa! Tôi chắc chắn sẽ khử trùng kỹ! Hoặc tôi mua bộ mới luôn cũng được!”
Cậu tay chân luống cuống như trẻ con, nhưng mỗi chữ bật ra đều là lòng.
“Thời Vũ.”
Tôi đưa hai tay giữ lấy cổ tay gầy guộc của cậu.
Nhưng cậu vẫn hoảng loạn:
“Phù Dung, tôi…”
“Thời Vũ!”
Tôi lớn.
Lần này, cậu im lặng hẳn, chỉ có l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn phập phồng mạnh mẽ.
Tôi nâng cổ tay cậu lên, phấn khích reo:
“Nhìn đi! Cậu làm được rồi! Để ăn mừng, hôm nay để cậu nấu nhé!”
“Không mua siêu thị mắc tiền, cũng không đổi bát mới. Chỉ cậu nấu tôi sẽ ăn sạch!”
Thời Vũ há miệng, nhưng không thốt nên lời nào.
Cậu nôn nóng nuốt nước bọt, yết hầu lăn lên lăn xuống.
Cuối cùng, cậu gật mạnh:
“Được.”
…
Đến ngày hẹn sang nhà Thời Vũ ăn cơm.
Chuông tan học vang lên, tôi định sang lớp bên cạnh cậu đi cùng.
Nhưng lớp :
“Chiều cậu ấy không tới học.”
Tôi lo lắng, tưởng cậu có chuyện.
Kết quả ra cổng trường đã Thời Vũ đứng đợi.
Cậu cố ý thay đồ sơ mi trắng sạch sẽ, quần dài màu tối.
Dù hơi cũ nhưng thơm mùi xà phòng, gọn gàng sáng sủa.
Thời Vũ đỏ , lấy từ sau lưng ra một bó hoa:
“Nhặt trên đường.”
Tôi ngồi lên yên sau xe đạp cậu, vụng trộm làm xấu phía sau lưng cậu.
Nhặt gì mà nhặt logo shop hoa nằm trong giấy bọc.
Đến nhà rồi, tôi mới phát hiện không chỉ nhà đã được dọn sạch bóng, mà thức ăn cũng đã nấu xong hết.
Thời Vũ căng thẳng chà tay, như thể đây là nhà tôi chứ không nhà cậu:
“Phù Dung, cậu ngồi đi.”
Tôi ngồi chiếc ghế có lót nệm mới cậu cố ý chuẩn bị, hai đứa đối diện nhau ăn hết bốn món một canh.
Tôi định ợ một rồi vỗ bụng thì Thời Vũ đưa ra một chiếc thẻ.
Chính là thẻ ngân hàng tôi đưa cậu hôm phòng y tế.
“Phù Dung, tôi dùng hai vạn để mua t.h.u.ố.c cho bà nội. đó xem như nợ cậu. Đợi tôi học, tôi sẽ đi làm rồi trả lại cho cậu.”
Tôi chớp không hiểu:
“Nhưng cậu đang làm sư của tôi mà? Đây là lương của cậu.”
Thời Vũ bước lại gần, lần tiên thể hiện rõ ràng một kiểu quyết tâm, cậu nhét thẻ tay tôi, bao lấy tay tôi giữ c.h.ặ.t lại:
“Tôi không giữa chúng ta là quan hệ thuê mướn.”
Tôi chớp liên tục:
“Vậy… cậu giữa chúng ta là quan hệ gì?”
Thay cho lời đáp lại là một mùi xà phòng sạch sẽ và ấm áp đang tiến lại gần.
…
Kết quả thi học công bố.
Thời Vũ không ngoài dự đoán đứng nhất trường, thuộc top 10 tỉnh.
tôi đỗ Học viện Nông nghiệp lớn nhất nước, chuyên ngành nuôi trồng.
Ba tôi vui đến phát điên, kéo banner giữa thảo nguyên châu Phi với đồng nghiệp:
“Nhiệt liệt chúc mừng tiểu thư Phù Dung thành công lên bờ!”
Khi thầy từ Thanh Hoa, Bắc đến tận trường giành Thời Vũ, thì ngay mấy thiếu tiểu thư cũng nhìn bằng con khác.
thế là trời cho, nhưng học lực là của chính mình.
Kế thừa sản thì dễ, nhưng không có năng lực thì sớm muộn cũng tụt dốc.
Bình luận bay thì hớn hở:
“Hay quá! Lên học rồi chính chắc chắn gặp định mệnh của đời mình!”
“Nhưng mà… hình như cậu ấy đã yêu rồi thì ?”
“ là đống hoa phù dung mà chính trồng đầy trên ban công chờ tỏ tình ấy hả?”
“Xong phim rồi! chính Tần Dao hình như lại thích khác rồi!”
“Cốt truyện sắp đảo ngược rồi!”
“Chậc, mình cũng mê cặp Phù Dung x Thời Vũ hơi. tên CP là Phù Phong Tế Vũ (Gió nhẹ mưa nhỏ) nhé?”
“Không đồng ý! Ai chính chúng ta ít nước hả?! Rõ ràng Thời Vũ nhà chúng ta…”
Bình luận bị cấm vì nhạy cảm.
Cuối cùng tai tôi cũng được yên tĩnh.
Tôi quay lại… Trước tôi là Thời Vũ đã lột xác, cao ráo, sáng sủa, là học bá rất có khí chất.
nhìn tôi, cậu liền đỏ bừng.
Tôi cong môi:
“Sao vậy Thời Vũ?”
“Phù Dung, tôi với cậu…”
“Tôi thích cậu! Cậu có đồng ý bên tôi không?”
“Ừm… tôi đồng ý.”
Thích Thời Vũ là chuyện hiển nhiên.
Nửa năm cậu làm sư cho tôi, chúng tôi đã từng chút từng chút hiểu về nhau.
Quan trọng nhất là sau khi hết bệnh chán ăn, cậu cao lên, đẹp trai ra, mà tôi thì vốn là fan của sắc đẹp, nên chống không nổi sức hút chính.
Hễ ai Thời Vũ ăn bám, cậu ấy sẽ rất tự nhiên mà gật bổ sung:
“Cơm nhà Phù Dung ngon .”
Dù chúng tôi học học hai thành phố khác nhau, nhưng tình cảm vẫn chậm rãi lớn dần.
Tôi chưa bao giờ sợ là chính.
Vì lên học, cậu quả gặp Tần Dao.
Nhưng lúc đó, mỗi đều có mình thích.
Quan trọng hơn là Thời Vũ đã hồi phục hoàn toàn, không ai cứu nữa.
Và câu chuyện của chúng tôi cũng chỉ mới bắt .
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của ~ ☕️
Chào mọi ! Bộ truyện này được mình từ phần mềm dịch.
truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 5k – mình cười hí hí buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu – làm vì đam mê, sống nhờ 😎