Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hắn ta hơi nheo mắt, giọng điệu có phần nguy hiểm: “Bùi đại nhân… đang làm trên của bản vương?”
làm sao bây giờ…
Ta nên nói đây?
Phó Nam Nguy từng bước tiến gần, đầu óc ta co lại, trực tiếp vứt chăn ra, dang rộng hai tay, mặt đầy vẻ tủi thân: “Nương, một con ngủ sợ lắm, ôm con.”
Không khí nhất thời yên tĩnh.
Ta ngượng ngùng muốn gãi đầu, đang chuẩn cắn răng chịu đựng để trở lại bình thường.
Phó Nam Nguy khựng lại, ta chỉ vạt áo rộng của hắn ta thoáng qua trước mắt, tiếp theo là một trận trời đất quay cuồng, cả người đè lên .
Phó Nam Nguy cúi người đè xuống.
Ta kinh hãi.
Hắn áp sát ta, khẽ ngân nga: “Đừng sợ… Ta ở đây.”
sự dỗ trẻ con cơ à?
Ta không dám động đậy, mặc Phó Nam Nguy nằm bên cạnh ôm ta vào , giống như dỗ trẻ con vậy, nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
Vị nhiếp chính vương cao không tới ngày thường khi nào lại lộ ra dáng vẻ này trước mặt người .
Ta khuôn mặt nghiêng tinh xảo của hắn ta, gan to tày trời, khoác tay lên ngang hông của hắn. “Nương, người ngủ không cởi quần áo sao?”
Phó Nam Nguy: “…”
Hắn nghiêng đầu, ta vẻ khó hiểu.
Ta nuốt bọt, thẳng tắp nằm xuống, lại nhanh chóng nhắm mắt giả vờ ngủ, vốn định hắn ta ngủ rồi sẽ lẻn đi, không ngờ lại vô tình ngủ .
Sáng hôm , chăn gối của ta đã được chuyển đến Phó Nam Nguy.
Ta: “…”
Gã sai vặt nói: “Bệnh cuồng loạn của Bùi đại nhân lại nặng thêm rồi, đêm qua mộng du , vương gia lo Bùi đại nhân ở một một sẽ nguy hiểm, quyết định cùng ăn cùng ở đại nhân.”
Lời này đùng một tiếng, giống như sấm sét đánh ngang đầu ta.
Xong rồi…
Như vậy đừng nói đến chuyện hãm hại hắn ta, ngay cả thân phận nữ nhi của ta rất dễ bại lộ.
khiến Phó Nam Nguy bỏ ý định này mới được!
Ta chằm chằm những người hầu đi lại, đột nhiên mắt sáng lên, vô cùng phấn khích ngắm nghía trong Phó Nam Nguy.
“Tốt tốt tốt, của vương gia, thơm, rất đẹp.”
Ta cong ngón tay út, sờ sờ cái này, đụng đụng cái kia, cuối cùng ngồi trên ôm chăn hít một hơi sâu.
“Nghĩ đến này có ở đây, sự là…”
Ta mặt ửng hồng, đầy vẻ mong .
“Ngại đi mất.”
Những người hầu há hốc mồm.
Ta liếc gã sai vặt thân cận của Phó Nam Nguy chạy đi báo tin rất nhanh, liền thở phào nhẹ nhõm.
Thiếu niên, có khiến vương gia buồn nôn hay không, toàn bộ đều trông cậy vào ngươi.
5.
Nhưng ta không ngờ, mọi chuyện không có bất kỳ chuyển biến nào.
Phó Nam Nguy vẫn muốn ở cùng ta.
Chẳng lẽ hắn ta không tin ta thích nam sắc sao?
Ta biểu cảm rất nặng nề, vậy để hắn ta đích thân trải nghiệm một phen đi.
Tối hôm đó, ta nằm trên sớm, Phó Nam Nguy xử lý xong công việc vào , ta liền vội vã vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Vương gia, mau đến đây.”
Phó Nam Nguy ta xa, ánh mắt có phần nguy hiểm.
Giận sao? Phẫn nộ sao?
Vậy để cơn bão tố đến dữ dội hơn đi!
Ta tạo dáng yêu kiều nằm nghiêng, tay vuốt ve đùi lên, cắn môi nháy mắt hắn ta.
Phó Nam Nguy cau mày, sải bước đi phía ta.
Ta háo hức dang rộng hai tay, đến đi, ném ta ra đi!
Ơ? Sao lại nằm xuống rồi!
Phó Nam Nguy thản nhiên nằm bên cạnh ta, tiện tay đắp chăn ta: “Trời lạnh rồi, sao Bùi đại nhân không đắp chăn? Nếu đại nhân ở phủ ta mà lại mắc phong hàn, bản vương không giải thích được đâu.”
Ta quấn chăn trong nghi ngờ cuộc đời.
Như vậy mà chịu được, xem ra vẫn chưa đủ tàn nhẫn.
Nửa đêm, ta có cảm nhận được Phó Nam Nguy vẫn chưa ngủ, vì vậy ta cố ý dịch chuyển phía hắn ta, tiến lại gần, hít hà biến thái bên cổ hắn, hạ thấp giọng tỏ vẻ rất phấn khích.
“Vương gia trên người ngài thơm .”
Phó Nam Nguy không nói .
“A, ừm…
“Đều khiến ta không ngủ được, có chút xung động khác.”
Ta được voi đòi tiên, thực ra trong sợ hãi.
Ta có ghê tởm không, lỡ Phó Nam Nguy không chịu được trực tiếp chém ta sao?
Ngay lúc này, Phó Nam Nguy đột nhiên đứng dậy chống tay bên tai ta.
Giọng của hắn khàn khàn, dường như đang nhẫn nhịn điều : “Ta không ngờ Bùi đại nhân lại nhẫn nhịn khổ sở đến vậy.”
Ta: “…”
“Không bằng để bản vương đến giúp Bùi đại nhân giải quyết.”
Tay Phó Nam Nguy hạ xuống, định chui vào vạt áo ta.
Ta trợn tròn mắt đột ngột lật người, thoát khỏi sự giam cầm của hắn.
“Ta… Ta thực ra…”
Ta túm chăn trùm lên đầu, giọng nghèn nghẹn nói: “Bất lực!”
Có người đè lại bờ vai của ta, chỉ nghe Phó Nam Nguy thầm bên tai ta: “Trên người Bùi đại nhân thơm …”
Núp trong chăn ta mắt lưng tròng.
Bởi vậy mà vương phủ không có thiếp thất.
Bởi vậy mà hắn mới không để ý đến việc cùng ta cùng chung gối.
ra người thích nam sắc là Phó Nam Nguy!
Đã trung thực, cầu bỏ qua.
Khoan đã!
Không là đã tìm được nhược điểm rồi sao!
Ta vừa khóc vừa cười, sợ đến nỗi cả đêm không dám ngủ.
6
Cuối cùng được đến ngày hôm Phó Nam Nguy ra xử lý công việc, ta muốn đưa tin vào trong cung, thoát khỏi biển khổ nhưng mấy nha hoàn trong vương phủ cứ bám chặt lấy ta.
Không cách nào khác, ta cố ý làm bẩn quần áo khi uống canh, để một nha hoàn tên Đào Nhi đưa quần áo ta.
đó đánh ngất nàng phía , thay quần áo của nàng rồi lẻn ra .
Vừa báo tin xong hoàng đế trở , ta nhanh chân đi , nhưng lại một gã sai vặt nhét một bộ quần áo bên suối nóng.
“Ta đau bụng! Tỷ tỷ tốt, giúp ta đưa quần áo vào vương gia nha!”
Không ta chối, hắn đẩy ta một cái đến bên suối nóng.
Ta ôm khay gỗ loạng choạng, đứng vững, chỉ trong hồ nóng bốc hơi , Phó Nam Nguy quay lưng phía ta để lộ một mảng lưng cường tráng màu lúa mạch.
Ta nghẹn họng.
Lại nhớ đến khuynh hướng tính dục của hắn ta, không khỏi tiếc.
“Vương gia, quần áo để ở đây người.”
Ta giọng nói xong, đặt quần áo xuống định chuồn đi nhưng không ngờ lại Phó Nam Nguy gọi lại.
“ đã.”
ta khựng lại.
Vội cúi đầu dừng bước.
Phó Nam Nguy liếc ta: “Ta chưa từng ngươi trong phủ.”
“Nô tỳ mới vào phủ.”
“Tên là ?”
“Tên… A Ninh.”
“Đến gần đây.”
Ta kiên trì đến gần.
“Xoa vai ta.”
Ta đứng im không nhúc nhích, mãi đến khi Phó Nam Nguy lặp lại một lần , ta mới chậm rãi đưa tay ra, ấn lên bờ vai trơn bóng có lực của hắn ta.
Phó Nam Nguy là võ tướng, thường năm luyện võ nên có một thân cơ bắp cường tráng vừa .
Cảm giác này! Ai hiểu được chứ!
Ta mãi mãi, đôi tay chết tiệt kia không tự chủ được mà trượt phía trước.
Cơ ngực lớn…
Ta vô thức một cái, ngón tay sờ vào hai điểm nhô lên, chỉ nghe một tiếng rên khẽ.
Ta giật run lên, như điện giật thu tay lại, ngẩng đầu lên ánh mắt nguy hiểm của Phó Nam Nguy.
Xong rồi…
“Ngẩng đầu lên.”
Ta nắm chặt váy, cúi gằm đầu chết lặng không ngẩng lên.
Phó Nam Nguy đưa tay cằm ta, nhấc lên.
Ta đối diện đôi mắt kinh ngạc của hắn, vội vàng giành nói trước khi hắn ta lên tiếng: “Vương gia, người đoán không sai, ta chính là muội muội của Bùi Phong… Bùi Ninh.
“Ca ca ta nói phủ của người đãi ngộ rất tốt, giới thiệu ta đến làm việc.”
7.
Phó Nam Nguy buông lỏng tay, hơi nhíu mày: “Bùi đại nhân dù sao là quan lại triều đình, muội muội của hắn ta sao có bán làm nô?”
“Vương gia người không biết, giá giá hàng ở kinh thành cao, ca ca ta lại là quan ngoại, ở kinh thành không có chỗ dựa chỉ dựa vào bổng lộc để sinh sống vẫn vất vả, ta là muội muội rất đau , mới ra kiếm chút tiền để bù vào chi tiêu gia đình.
“Hơn ta không bán làm nô, ta làm thêm, ban ngày làm xong tối nhà. Cái đó, không sớm rồi, vương gia ta đi trước.”
Ta quay người chạy đi, khi đổi lại quần áo lại vội vã tìm quản gia của vương phủ.
Vài ngày trước ta đi loanh quanh vô tình gặp hắn ta nợ tiền cờ bạc đem đồ trong kho của vương phủ đi cầm cố.
Dùng chuyện này uy hiếp hắn ta thừa nhận chuyện đưa muội muội là ta vào phủ làm thêm.
Vất vả cả ngày ta lại nằm trên của Phó Nam Nguy, như một con cá chết nằm ườn.
Ta đã truyền ra tin Phó Nam Nguy thích nam sắc.
lại chỉ chờ hoàng đế định đoạt.
Chỉ có điều…
Ta Phó Nam Nguy đang xử lý công vụ dưới ánh nến, trong rất áy náy.
Vấn đề khuynh hướng tính dục thực ra không là sai.
Chỉ là tình yêu của hắn khác người thường.
Nhưng ta vì tự bảo vệ chỉ có bán đứng hắn.
Cảm giác đạo đức trỗi dậy, ta như ma xui quỷ khiến mở miệng: “Vương gia, ta có làm người không? Trong phạm vi năng lực của ta.”
Tay cầm bút của Phó Nam Nguy khựng lại.