Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, sau đó lấy thứ gì đó từ ngăn kéo phía sau, đứng đi về phía ta, đứng bên giường ném túi đồ đó mặt ta.
tiếng leng keng , là bạc.
Ta từ từ trùm chăn: “ … Thật sự không .”
Phó Nam Nguy thở dài: “Muội muội ngươi…”
“Muội muội ta không !”
Hắn bất đắc dĩ chống trán: “Ngày mai ta phải ra ngoài xử lý công việc, cần một người hầu hạ bên cạnh, muội muội ngươi đến đi, đây là tiền công.”
Ta nhìn túi tiền lớn kia mà chìm vào suy tư.
Ban ngày ta mới nói với hắn rằng cuộc sống của ta ở kinh thành khó khăn, phải nhờ muội muội thêm bù vào chi tiêu gia đình, bây giờ hắn lại dùng cách vội vã đưa tiền đến nhà ta.
ta, mới vừa bán đứng hắn.
Nửa đêm, ta nằm bên cạnh Phó Nam Nguy ngột ngồi tự tát mình một .
Mẹ kiếp ta đúng là đáng chết mà!
8.
Cứ như vậy, ta bắt đầu những ngày ban ngày nha hoàn, ban đêm đại .
Hôm nay Phó Nam Nguy lại đưa ta ra ngoài hầu hạ bên cạnh.
Ta nhìn địa điểm mà ngây người——
Sở Phong Quán.
Bên toàn là nam kỹ.
Phó Nam Nguy đưa ta lên phòng riêng của khách quý lầu hai, gọi ta một bàn hạt dưa đồ ăn vặt rồi một mình đi vào sau phong.
Không lâu sau, một tiểu quan xinh đẹp mặc áo dài màu hồng đi vào, khi đi ngang qua ta, ta nhét nho.
Hắn đánh giá ta từ xuống dưới, ngạo nghễ ngẩng đầu lên.
“Vương gia, nha hoàn nhà người sao càng tìm càng xấu thế?”
Ta phun một ngụm trà.
Hắn uốn éo đi vào: “Nô gia đã lâu không gặp vương gia rồi!”
Giọng Phó Nam Nguy cưng chiều: “Đừng loạn.”
Không phải , chơi trội vậy sao!
Ta nhìn chằm chằm vào sau phong, đồng tử rung động.
Nhưng giọng bọn họ quá nhỏ, ta không thấy gì cả, sốt ruột đến mức cào cấu gan ruột.
“Đại gọi rượu.”
Có gã sai vặt bưng rượu vào, ta vẫn tưởng tượng sau phong nói gì, nhớ ra Phó Nam Nguy căn bản không uống rượu, lúc nào gọi rượu?
“Đợi đã.”
Lời ta chưa dứt, gã sai vặt vừa rồi còng lưng vùng , rút từ dưới khay ra một thanh đoản sáng loáng, đâm về phía sau phong.
“Có thích khách!”
Ta hét lớn, không nghĩ ngợi gì mà chui xuống gầm bàn nhưng không ngờ lại dẫm phải ly rượu đất, trực tiếp ngã về phía ôm lấy chân thích khách.
Ta: “…”
Thích khách trừng mắt: “Thì ra nhiếp chính vương có trung bộc như ngươi!”
Hả? Không phải, ngươi ta giải thích đã!
Thích khách giơ về phía ta, ngàn cân treo sợi tóc, Phó Nam Nguy phá vỡ phong, dùng quạt chặn lại của thích khách.
“Tránh ra.”
Hắn ta vội vàng lại một câu rồi giao đấu với thích khách.
Thấy hộ vệ của Phó Nam Nguy ùa đến như ong vỡ tổ, thích khách nhìn về phía ta, thoắt một đã lao về phía ta.
Ta mở to mắt.
Đại ca! Ngươi đánh không lại Phó Nam Nguy thì mau chạy đi! Giết ta gì!
“Nếu không phải vì ngươi, ta đã sớm đắc thủ rồi! dù có chết, ta phải kéo theo một kẻ chôn cùng!”
Ta liều mạng lùi về phía sau nhưng thanh đã đến mắt.
Ta tuyệt vọng nhắm mắt lại, nhưng mãi không đợi nỗi đau như tưởng tượng.
Mở mắt ra, Phó Nam Nguy chắn mặt ta, của thích khách đâm trúng vai của hắn.
Những hộ vệ đến muộn đã bắt sống thích khách.
Ta nhìn bóng lưng thẳng tắp của Phó Nam Nguy mà thở phào nhẹ nhõm.
Quả là nhiếp chính vương, vết thương nhỏ đối với hắn quả chẳng đáng nhíu mày.
Giây tiếp theo, Phó Nam Nguy ngã vào người ta.
khi ngất đi, hắn ta khẽ nói bên tai ta: “Đừng sợ, ta ở đây…”
Ta ngây người tại chỗ, đầu óc rối bời.
người Phó Nam Nguy nóng ran, ta đỡ hắn ta, chỉ thấy tiếng hộ vệ hỗn loạn hét lên: “Vương gia trúng độc rồi! Mau đi gọi thái y!”
9.
Thái y cung đến rồi lại đi, đều vội vã đi vào, thở dài đi ra.
Bọn họ đều nói Phó Nam Nguy trúng loại độc kỳ lạ của , chỉ có y mới giải .
Ta sốt ruột: “Vậy đi mời y không sao?”
Thái y thở dài: “ y đó thích đi du ngoạn khắp nơi, không ai hắn ta ở đâu. Độc của vương gia nguy hiểm, giờ đã ngấm vào phổi, trừ khi y xuất hiện ở vương phủ ngay bây giờ mới có thể cứu .
“Ôi, khả năng đó thấp hơn cả khả năng Bùi đại là nữ !”
Ta: “…”
Ngay lúc , một bóng hình kiều diễm bước vào vương phủ.
Là tiểu quan Khinh Vân của Nam Phong Quán kia.
Hắn lại thay một bộ y phục màu hồng, càng thêm kiều diễm.
“Vương gia đâu?”
Ta trừng mắt nhìn.
Khinh Vân liếc ta một , hứng thú nói: “Ngươi và nha hoàn mà vương gia mang về là huynh muội sao?”
Ta không trả lời.
“Xấu như đúc ra từ một khuôn.”
Ta nói: “Vương gia hiện tại không rảnh gặp ngươi.”
Người ta sắp mất mạng rồi, rảnh đâu mà phong lưu với hắn!
Nhưng Khinh Vân lại kiêu ngạo hất tay áo.
“Ồ, ta không tin.”
Ta định khuyên hắn đi thì gã sai vặt vội vã chạy vào, nói là Phó Nam Nguy Khinh Vân vào.
Ta ngây người.
Không phải , giờ là lúc nào rồi!
Chú ý đến sức khỏe một chút đi !
Ta ngồi ở hành lang hoài nghi sinh, không lâu sau gã sai vặt lại ra, lần là ta vào.
Ta kiên quyết từ chối: “Ta sẽ không trở thành một mắt xích trò chơi của bọn họ.”
Nhưng… dù sao Phó Nam Nguy đã đỡ ta.
Chẳng lẽ là di ngôn!
Ta co cẳng chạy thẳng vào, khi xông vào phòng hắn, Phó Nam Nguy dựa vào mép giường uống thuốc.
Khinh Vân cất kim bạc vào ngực.
“Tối châm thêm một lần nữa là hết độc.”
Ta lại không hiểu.
Phó Nam Nguy thấy ta, vẫy tay với ta: “Lại đây.”
Khinh Vân: “Là hắn sao?”
Phó Nam Nguy: “Ừ, hắn là đồng liêu của ta triều, giám sát ngự sử Bùi Phong.”
Hắn ta chỉ chỉ vào đầu.
“Hắn ở đây có chút vấn đề.”
Phó Nam Nguy lại giới thiệu Khinh Vân ta: “Hắn là đại phu, đến từ .”
Hả?
Hắn chính là y sao?!
Ta trợn tròn mắt: “Vậy hắn ở Nam Phong Quán…”
“Sở thích cá .” Phó Nam Nguy nói xong thì dừng lại, nhìn ta, ánh mắt dò xét: “Sao ngươi Khinh Vân ở Nam Phong Quán?”
Ta nghẹn lời, cười gượng: “Muội muội ta nói với ta.”
Xong rồi xong rồi.
Phó Nam Nguy đã như vậy rồi mà vẫn không quên y chữa chứng hoang tưởng của ta nhưng ta toàn nói bừa thôi mà! Chẳng phải bắt mạch là ngay sao?
Ta lập tức tìm một cớ, nói đau bụng muốn chạy.
“Bụng đau ta chữa .”
Khinh Vân giữ chặt cổ tay ta, ta giãy không ra, đành bất an nhìn chằm chằm vào biểu cảm của hắn.
Chỉ thấy mày hắn càng nhíu chặt.
Phó Nam Nguy trầm giọng hỏi: “Thế nào?”
“Có chút khó xử, ta sẽ nói kỹ với ngươi.”
Ta lại bị đẩy ra ngoài cửa.
Đứng ở cửa mới hoàn hồn.
Không phải , ta thật sự bị bệnh sao?
Có bệnh thì nói với ta ! Nói với Phó Nam Nguy gì, hắn ta đâu phải cha ta!
Ta định tìm Khinh Vân hỏi rõ ràng nhưng không từ lúc nào Khinh Vân đã đi mất,
Ta đành đi tìm Phó Nam Nguy.
Hắn chỉ mặc một chiếc trung y dựa vào mép giường, vì bị thương nên mặt bớt đi vẻ hung dữ, thêm chút tuấn tú, ta nhất thời nhìn ngẩn người.
Ta hỏi về bệnh tình của mình.
Phó Nam Nguy nói: ” Giấc ngủ không tốt, phiền lòng nhiều chuyện dẫn đến chứng hoang tưởng, không phải chuyện gì to tát.”
Ồ nhưng sự qua loa mặt hắn ta sắp tràn ra ngoài rồi.
Nghĩ đến việc ta có thể mắc bệnh gì đó nghiêm trọng, đêm đó ta mãi không ngủ .
Nửa đêm tỉnh , Phó Nam Nguy lại không có ở đó.
Ta lập tức mất hết buồn ngủ, đứng lục tung phòng hắn ta.
Thật ra ta đã lục phòng hắn nhiều lần rồi, lần chỉ là buồn chán, giá sách có nhiều binh thư và du ký.
Ta tiện tay cầm một quyển, thấy tiếng kẽo kẹt, chỉ thấy giá sách từ từ dịch chuyển, lộ ra lối vào một mật thất.
Ta ngay mà!
Có quyền nào mà không tham tiền !
Thấy bên vàng son lấp lánh, ta dám khẳng định bên chắc chắn cất giấu nhiều vàng bạc châu báu.
Ta định tiến vào thì thấy tiếng bước chân từ bên ngoài, đành vội vàng đóng mật thất lại rồi nằm lên giường giả vờ ngủ.
Một lát sau, có người nằm xuống bên cạnh.
Xem ra hắn không phát hiện ra điều gì bất thường.
Ta vừa thở phào nhẹ nhõm thì bên tai nóng lên, là Phó Nam Nguy cúi người lại gần.
Môi hắn ta dừng lại bên tai ta vài giây, như do dự, sau đó hạ xuống.
Nụ hôn của hắn ta nhẹ, như một giấc mơ thoáng chạm rồi rời.
Nếu ta không tỉnh thì chắc chắn sẽ không hắn ta đã vụng trộm hôn ta vào đêm nay.
không qua bao lâu.