Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4 - Hành Trình Giả Mạo Của Bùi Khanh

Ta mở mắt trong bóng tối.

Úp vào chăn, đầu óc chỉ nghĩ đến một chuyện.

Ca, sau khi huynh về nhất định phải tránh xa Phó Nam Nguy, bảo vệ tốt cái mông của huynh nhé…

10.

Trời sáng, ta đã dứt khoát thu dọn hành lý của mình.

Phó Nam Nguy thấy vậy.

Chỉ nhàn nhạt một câu: “Muốn đi?”

” Thân thể ta đã khỏe mạnh, ở lại vương phủ lâu thì không hợp lý, huống hồ ở Ngự đài còn rất nhiều công vụ phải xử lý.”

Đây cũng không phải là nói dối.

Những ngày này công việc của ta chất như núi, phải tăng ca ba ngày mới làm xong.

Cuối , ta lại nghĩ đến một vấn đề.

“Sở thích nam ô, tội danh nào lớn ?”

Đồng liêu nhìn ta với ánh mắt kỳ lạ: “ nhất, sở thích nam không phải là tội danh, hai, mặc dù nó không phải là tội danh nhưng hậu quả nghiêm trọng ô nhiều.”

Quả thật, nếu chuyện Phó Nam Nguy có sở thích nam truyền ra ngoài, không ai gả con gái cho hắn ta thì cũng là chuyện nhỏ.

Hắn sẽ văn võ bá khinh thường chế giễu, thậm chí còn nghiêm trọng , sau này ra chiến trường, sẽ không có tướng sĩ nào phục hắn, không có kẻ địch nào sợ hắn.

Thời đại này, sở thích khác biệt cũng giống như thú dữ, khiến người ta tránh không kịp.

Đối với Phó Nam Nguy chinh chiến sa trường, địa vị cao quyền trọng nói, hậu quả này nghiêm trọng ô nhiều.

Với công trạng của hắn, ô một chút.

Nhiều nhất chỉ phạt bổng lộc, cũng không tổn hại đến gốc rễ.

Mặc dù Phó Nam Nguy thích ca ca ta.

Nhưng nghĩ đến lúc ta giả bệnh, hắn ôm ta vào lòng, lại vào lúc nguy cấp đỡ đao cho ta.

Ta thế nào cũng không thể khiến hắn mất hết danh dự.

Ngày hôm sau ta lén lút vào cung, bẩm báo với .

“Ngươi nói trước đó là báo nhầm? Nhiếp chính vương không thích nam ? Hắn ta ô?”

Ta gật đầu như giã tỏi: “Đúng vậy, trong phòng của Nhiếp chính vương giấu một rất lớn! ta đoán, bên trong toàn là bạc!”

Ánh mắt nguy hiểm của quét về phía ta: “Đoán?”

Ta run rẩy: “A không! Ta chắc chắn, bên trong toàn là bạc.”

“Được, vậy Bùi khanh đầu, hôm nay Ngự đài đại phu các đại thần đến phủ Nhiếp chính vương niêm đó!”

“Ta? Hôm nay?”

“Đương nhiên, trẫm học sách vương sách lâu như vậy, đương nhiên hiểu được phải ra tay trước, tránh đêm dài lắm mộng.”

Tiểu vẻ kích động.

Còn ta thì như tro tàn.

Lát Phó Nam Nguy nhìn thấy ta sẽ nghĩ gì đây?

Phẫn nộ, đau lòng?

Ta chỉ nghĩ đến phản ứng của hắn, liền cảm thấy tim mình như ai đó bóp chặt, không thở nổi.

Nhưng thánh chỉ không thể trái, ta đồng liêu Ngự đài , Ngự lâm quân mang khẩu dụ của đến phủ Nhiếp chính vương thì Phó Nam Nguy vặn không có ở đó.

Ta hơi thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù ta một đám người, quản nhìn thấy ta cũng không hề ngăn cản: “Bùi đại nhân đến rồi, mời vào.”

Ta ngẩn ra: “Ông không ta đến đây làm gì sao?”

Quản cung kính nói: “Vương đã dặn, chỉ cần là Bùi đại nhân đến, không cần . Cả vương phủ, Bùi đại nhân muốn đi đâu thì đi.”

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn ta.

Còn ta thì không ý gì, trong lòng chỉ toàn là áy náy.

Cảm giác làm phản đồ thật khó chịu, nếu người ép ta không phải là , không phải hắn ta dùng tính mạng đình ta ra uy hiếp, Phó Nam Nguy đối xử với ta như vậy, ta thế nào cũng phải tác hợp cho hắn và ca ca ta.

Đồng liêu không ngừng thúc giục, ta đành họ đến .

vẫn ở chỗ cũ.

Ta đi trước mở đi vào, trên lối đi dài phủ đầy ánh đèn mờ ảo.

Đồng liêu đi bên cạnh ta : “Trước đó ta nghe nói Nhiếp chính vương có sở thích nam , ngươi ở vương phủ mấy ngày không phát hiện ra sao?”

“Không có!”

Ta vô thức bảo vệ danh tiếng của Phó Nam Nguy.

“Vương sao có thể thích nam nhân! Hắn thẳng đến không thể thẳng ! Nếu hắn thích nam nhân thì ta…”

Tất cả mọi người bên cạnh đột nhiên dừng bước, không thể tin nhìn mọi trước mắt.

11.

Chỉ thấy trong được nến thắp sáng không có cái gọi là vàng bạc châu báu, treo đầy tường tranh.

Người trong tranh có người mặc trường sam, có người mặc áo bông, có người giận dữ, có người cười, đều là ta.

A không… hoặc nên nói là ca ca ta.

Ta nhìn những tranh đó, trong đầu có hình ảnh gì đó thoáng qua nhưng lại nhanh chóng biến mất.

Ánh mắt ta đều dừng trên người trước tranh, không thể dời đi.

Chỉ thấy Phó Nam Nguy ngồi trước tranh, áo quần nửa cởi, thở hổn hển, đang… khó khăn bôi thuốc vết thương của mình.

Quay đầu nhìn thấy một đám người chúng ta, hắn không hề ngạc nhiên.

“Bùi đại nhân, nhiều người trở về làm khách như vậy, cũng không nói với ta một tiếng.”

Trở về?

Hắn nói vậy, giống như đây là nhà ta, ta đã ở hắn rất lâu rồi vậy.

Cộng thêm tường tranh này…

Ta trợn tròn mắt, quay đầu lại, phát hiện đang hăng hái viết: “Đại Chu năm bảy, hạ chí, các viên Ngự đài do Bùi đầu đến phủ Nhiếp chính vương Phó Nam Nguy, trong phòng hắn ta phát hiện đầy tường đều treo tranh của Bùi không thể nhìn thẳng, còn bản thân Nhiếp chính vương thì áo quần nửa cởi, xuân quang lộ ra, đau đớn khó nhịn, đang đối diện tranh làm loại chuyện đó…”

Ta giật lấy bút của hắn ta, bẻ đôi.

“Ngươi trước khi làm là làm nghề gì vậy! tranh nào không thể nhìn thẳng ngươi nói cho ta ? Còn loại chuyện đó… bôi thuốc thì bôi thuốc, ngươi không viết ‘bôi’ hay không viết ‘thuốc’? Đến đây, ta dạy ngươi!”

ngượng ngùng gãi đầu: “Ta đây không phải là… Trau chuốt trau chuốt sao?”

Được lắm, tô vẽ tô vẽ thì có màu đúng không?

Có ai viết như ngươi không?

Ta vốn luôn cẩn thận lại phản ứng lớn như vậy, tất cả mọi người có đều nhìn ta với vẻ khó hiểu, ta chỉ cảm thấy tương lai một màu u ám.

Những người Ngự đài ở sau lưng ta thì thầm bàn tán.

“Chúng ta không phải đến đây điều tra ô sao?”

“Không … Thôi thì chúng ta thấy gì nói nấy, dù sao cũng phải có lời khai.”

“Nói gì? Nhiếp chính vương và Bùi đại nhân có tư tình…”

Ta đột nhiên nhìn về phía người đó.

Hắn ta vội vàng đổi hướng: “Tạm thời không , Nhiếp chính vương đơn phương yêu Bùi đại nhân thì là thật.”

Giờ thì hay rồi.

Không chỉ tin tức Phó Nam Nguy thích nam được xác thực, ngay cả ta cũng trở thành một trong những nhân vật chính.

Mọi người kéo đến ầm ầm, cuối lại ngầm hiểu ý nhau bỏ ta lại rồi đi hết.

Ta và Phó Nam Nguy nhìn nhau, rồi lại lặng lẽ dời mắt đi.

Phó Nam Nguy khoác áo choàng nhưng vạt áo vẫn mở, vặn lộ đường nét cơ ngực rõ ràng của hắn.

Ta nghi ngờ hắn cố ý nhưng lại không có bằng chứng.

“Vương , đèn trong này sáng quá… A không, sáng quá, hơi chói mắt, ta đi trước.”

“Bùi đại nhân.”

Phó Nam Nguy gọi ta lại, vẻ có chút phức tạp.

“Ngươi… nhìn thấy những này, không có gì muốn ta sao?”

Ta giơ tay ngăn hắn nói ra.

“Không cần nói, ta hiểu.”

Chuyện ngươi thích ca ca ta, ta cũng không thể thay huynh ấy quyết định được.

12.

Trên đường về nhà, ta vẫn luôn nghĩ xem nên viết thư thế nào nói với ca ca ta chuyện này.

Không ngờ về đến nhà, ta nhìn thấy ca ca ta – Bùi thật sự đang đi tới: “Muội muội! Huynh đến rồi!”

Ta ngẩn ra một lúc, giây tiếp liền khóc òa .

“Mẹ kiếp huynh cuối cũng đến rồi! Huynh không đến thì muội sẽ người ta chơi chết mất!”

Ca ca ta rõ ràng không nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Huynh ấy vỗ ngực tự tin nói: “Yên tâm đi muội muội, chất độc trong người ta đã khỏi hoàn toàn rồi. Lần vào kinh này, nhất định phải đại triển thân thủ, gây dựng nên một phen sự nghiệp!”

“Ca! Chúc huynh thành công, huynh đã đến rồi thì muội cũng đi đây!”

Tối hôm đó ta liền thu dọn đồ đạc, trời sáng đã đường về quê ở huyện Bái.

Trước khi đi, ta lại cho Bùi ba lời khuyên.

“Cẩn thận thượng.

“Cẩn thận Phó Nam Nguy.

“Nhất định phải ghi nhớ lời khuyên hai.”

Ta về đến nhà vào ngày ba, tính toán thời gian thì món quà đặt làm cho Bùi ở tiệm rèn cũng đã làm xong.

Ca, muội không có gì lại cho huynh.

Một chiếc quần đùi bằng sắt, thay cho tấm lòng của muội.

13.

Trở về huyện Bái, ta lại tiếp tục cuộc sống trước đây, trêu mèo chọc chó, lúc rảnh rỗi thì trèo tường ngó sang thư sinh tuấn tú nhà bên.

Chỉ là thỉnh thoảng nhớ lại những ngày ở vương phủ.

Nhớ đến Phó Nam Nguy, không giờ hắn ta thế nào rồi.

Bùi nhanh chóng gửi đến một lá thư.

Đại ý là triều đình đang đồn ầm chuyện Phó Nam Nguy đoạn tụ, dẹp yên chuyện này, hay biên cương có chiến sự, Phó Nam Nguy lại ra chiến trường.

Còn Bùi thì không hề chuyện này ảnh hưởng, đúng như lời huynh ấy nói, với tài năng của mình, chỉ trong vòng ba tháng đã tấu khắp triều đình.

Nghe nói đã người ta trùm bao tải đánh hai lần rồi.

Ta cẩn thận vun đắp ba năm trời mới có được mối hệ tốt đẹp, vậy huynh ấy phá hỏng hết.

Lại thêm hai tháng trôi qua.

Vào ngày đông chí, nghe nói Nhị Ngưu nhà đối diện nhập ngũ đã trở về, còn có một số tướng sĩ đi .

Một đám tiểu ca ca cường tráng tuấn tú!

Ta không được ngó sao?

Ta thành thạo trèo tường nhưng khi nhìn xuống thì thấy một khuôn quen thuộc.

“Phó Nam Nguy?”

Phó Nam Nguy mặc áo giáp, ánh mắt bén nhưng khi nhìn thấy ta thì như gặp gió xuân băng tuyết tan chảy.

“Không cần lo không có chỗ ngủ rồi.”

Hắn mở miệng, cả sân tướng sĩ đều im lặng.

Phó Nam Nguy chỉ vào ta, khóe miệng hơi nhếch : “Ta ở nhà nàng.”

Hóa ra bọn họ từ biên cương trở về kinh, chỉ là tạm dừng chân ở nhà Nhị Ngưu ở huyện Bái nhưng nhà Nhị Ngưu quá nhỏ không ở được, đang lo không ở đâu thì ta xuất hiện.

Phó Nam Nguy muốn đến, ta cũng không thể nói không được.

Dù sao ta với tư cách là Bùi Ninh cũng đã từng làm việc ở phủ hắn ta mấy ngày.

“Không phải nói vương phủ của ta đãi ngộ tốt sao, sao đột nhiên không đến ?”

Phó Nam Nguy đi ta trên đường về nhà.

Ta cười gượng: “Ca ca ta… trên đường nhặt được ít tiền, cuộc sống cũng không quá khó khăn .”

Phó Nam Nguy: “…”

Tùy chỉnh
Danh sách chương