Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5 - Hành Trình Giả Mạo Của Bùi Khanh

Ta không biết đang nói bậy bạ gì .

Đầy đầu chỉ lát phải giải với cha mẹ thế nào việc ta dẫn một người nam nhân .

Nhưng không ngờ vừa đến cửa đã gặp cha mẹ đi chợ , hai người vừa nhìn thấy Phó Nam Nguy liền nhiệt tình tiến nắm tay hắn ta: “Nam Nguy à! Thật là !

“Đã bao lâu rồi không đến! Có phải cố ý đến thăm chúng ta không?

“Mau vào , lần này nhất phải ở lại nhiều ngày.”

Họ nói từng từng , toàn là chữ ta biết nhưng ghép lại ta không hiểu một nào.

Sao…

Họ lại quen biết nhau?

nào quen biết, sao ta không biết?

Trong đầu ta đột hiện một hình ảnh.

Vẫn là cái sân nhỏ nhoi này, Phó Nam Nguy mặc một bộ đồ trắng đang luyện kiếm trong sân, ca ca ta ngồi cạnh viết chữ, còn ta thì trèo ngó trộm.

Đoạn ký ức xa lạ này khiến ta vô cùng hoảng sợ.

Ta có quên mất điều gì không?

Điều khiến ta hoảng sợ hơn là dọn phòng cho Phó Nam Nguy, ta phát hiện trong đó có mấy bộ quần áo màu hồng phấn.

Ta còn tưởng là lúc ta không có , đã tìm tẩu tử cho ta.

Nhưng mẹ ta lại nói đây là vị thần y đã giải độc cho ca ca ta.

Một vị thần y mặc đồ màu hồng phấn.

Ta lập tức đến một người.

“Không phải là… tên là Khinh Vân chứ?”

“Sao biết?”

Ta như bị sét đánh ngang tai, đứng sững tại chỗ.

Vị thần y giải độc cho là Khinh Vân, hắn ta biết ca ca ta trúng độc nên vẫn ở lại huyện Bái, đương biết người ở thành kia là giả.

Hắn ta quen biết Phó Nam Nguy như vậy, hắn ta biết…

Vậy Phó Nam Nguy có thể không biết sao?

14.

Ta lại lung tung, lúc ta giả vờ phát bệnh, Phó Nam Nguy dỗ dành ta đừng sợ, lúc ta gặp nguy hiểm, hắn không màng tất cả mà đỡ đao, không phải là ca ca ta, mà là ta, Ninh sao?

Rối tung rồi.

Tất cả rối tung rồi.

Vậy bức tranh trong mật thất đó rốt cuộc là ai?

Cứ đến điều này, đầu ta đau như muốn nổ tung, chỉ còn cách không ngừng đập đầu giảm bớt sự khó chịu này.

Cha mẹ ta sợ hãi: “A Ninh đừng , không nhớ ra thì đừng !”

Không biết từ lúc nào Phó Nam Nguy đã đến, hắn nắm lấy tay ta, kéo ta vào lòng và ôm chặt.

“Không sao rồi… Ta ở đây.”

Lại là nói này.

Nhưng lần này nghe thấy, ta đột nhớ lại một chuyện đã bị chôn vùi từ lâu.

Đó là một ngày đông chí, ta rảnh rỗi núi săn thú nhưng đột bị lạc đường.

Ta tình cờ gặp Phó Nam Nguy đang nằm trên tuyết, toàn thân đầy thương tích.

Hắn bị gian tế trà trộn vào Đại Chu tập kích trọng thương, lúc sắp chết thì gặp ta.

Đường xa như vậy, ta vẫn cố kéo hắn ta từng bước đi xuống.

Trên đường đi, Phó Nam Nguy tỉnh lại một lần, hắn ta yếu ớt nói: “Cô nương, cô cứ đi đi.”

“Câm miệng!”

Hắn ta không nghe lời: “Mang theo ta, cô khó mà đi ra ngoài .”

“Không sao, có ta ở đây.” Ta nghiến răng: “Tiết kiệm sức sống sót, nói thêm một là ta lấy vải nhét vào miệng ngươi.”

Ta dẫn hắn đi trong rừng hai ngày, lúc nguy hiểm nhất, hai ta đã dựa chặt vào nhau trong hang động. Nửa mơ nửa tỉnh, ta chỉ cảm thấy có người ôm ta, hình như đã nói ra lời sáo rỗng như lấy thân báo đáp.

Không biết là ta mạng lớn hay hắn mạng lớn.

Cuối cùng thì cả hai đều không chết.

Ta đưa Phó Nam Nguy dưỡng thương, nuôi dưỡng như vậy ba tháng.

Phó Nam Nguy và ca ca ta vừa gặp như đã quen, nhanh chóng trở thành bạn tốt. Hầu hết thời gian, Phó Nam Nguy luyện kiếm, vẽ tranh.

Còn ta, trèo ngó cơ bụng hắn.

Tiếc là Phó Nam Nguy keo kiệt, chẳng cởi áo mấy lần, không hào phóng như tiểu sư phụ ở võ quán cạnh.

Ta thấy chán, dần dần không ngó , vẫn trèo võ quán.

Tiểu sư phụ võ quán thật dễ trêu, dễ đỏ mặt.

Ta trèo , đợi lúc hắn tắm trong sân thì huýt sáo, bỗng có người gọi tên ta ở phía dưới.

Ninh.”

Ta giật , loạng choạng ngã xuống, lập tức rơi vào một vòng tay ấm áp.

Ngực Phó Nam Nguy nóng hổi, tim đập thình thịch.

Có lẽ ta bị dọa sợ, tim đập nhanh hơn, có tức giận: “Ngươi dọa ta làm gì!”

Phó Nam Nguy hơi nhíu mày: “Nữ nhi lành, sao lại trộm nhìn người khác như vậy.”

Ta không phục.

Tại sao trong thoại bản, thiếu niên trèo nhìn trộm cô gái lưu, còn ta nhìn thiếu niên thì lại không ?

Ta hừ một tiếng: “Không sao? Ta nhìn, ngươi không cho ta nhìn thì ta nhìn ai?”

Ta vùng vẫy muốn xuống.

Nhưng Phó Nam Nguy không buông ta ra.

“Ta cho.”

Một nói vô duyên vô cớ hắn khiến ta ngẩn người.

“Cái gì?”

“Ngươi muốn nhìn, ta cho ngươi nhìn.” Hắn không nhìn ta nhưng vành tai hơi đỏ: “Nhưng ta là người hơi bá đạo, ngươi đã nhìn ta rồi thì không nhìn người khác .”

Lúc đó ta chỉ hắn nói theo nghĩa đen, hơi bá đạo một thôi.

Nhưng cơ bụng không nhìn thì phí.

Hắn đúng là đẹp trai hơn tất cả mọi người ở võ quán cạnh.

He he.

Chỉ là này ca ca ta cười ta: “Ngu ngốc, người ta đã chung thân với ngươi rồi, ngươi còn ở đây he he cái gì?”

Vậy thì biến cố xảy ra ở đâu…

Đúng rồi, là Phó Nam Nguy , trước ca ca ta hắn tiến cử đề bạt vào làm quan.

ta có một nhóm khách đến.

Ca ca ta bị trúng độc, còn ta đỡ đao cho Phó Nam Nguy mà vô tình đập đầu vào tủ, mất đi ý thức.

tỉnh lại.

Ta quên mất Phó Nam Nguy.

đó ta thay ca ca vào làm quan.

Phó Nam Nguy đã tìm thái y cho ta, có một lần ta đã khỏe lại, lần đó ta tưởng đã khỏi hẳn, đã không biết xấu hổ mà ở Phó Nam Nguy một tháng.

Nhưng một ngày nọ tỉnh dậy, ta lại quên hắn.

Đó là di chứng lần bị thương đó, nếu không chữa khỏi, cả đời này thỉnh thoảng sẽ bị như vậy một lần.

Mỗi lần đều sẽ quên hắn sạch trơn.

vậy Phó Nam Nguy mới tìm đến Khinh Vân.

Thảo nào…

Thảo nào và cha mẹ đều yên tâm ta một thành làm bậy, có Phó Nam Nguy ở đó, hắn sẽ chịu trách nhiệm cho mọi sai lầm ta.

Thảo nào Phó Nam Nguy cố ý ta cho người truyền ra tin hắn đoạn tụ. Ban đầu hắn vốn không thành thân, còn muốn nhân cơ hội giệt sạch kẻ nguy hiểm ẩn náu trong thành rồi đến biên ải tìm loại thuốc bí ẩn mà Khinh Vân nói có khả năng trị dứt chứng cuồng loạn ta. bức tranh treo đầy trong mật thất kia chính là ta.

Người mà Phó Nam Nguy vẫn luôn là ta.

15.

Hôm ta tỉnh dậy, cha mẹ vây quanh giường, lo lắng đến nỗi không dám chớp mắt: “A Ninh à, thấy thế nào?”

thấy rất tốt.”

Cha chỉ vào : “Ta là ai?”

“Cha.”

Mẹ chỉ vào : “Vậy ta thì sao?”

“Mẹ.”

Ta có bất lực: “Mẹ ơi, đói lắm!”

“Cha mẹ đi làm đồ ăn cho ngay!”

cha mẹ vội vã ra ngoài, ta nhìn thấy một bóng người vụt qua giường.

Ta vén chăn xuống giường, chạy đến cửa thì vừa hay nhìn thấy hắn ở trong sân.

“Ê.” Ta gọi hắn lại.

Người đàn ông khựng lại, quay đầu nhìn sang.

“Cha mẹ ta đều hỏi ta họ là ai, sao ngươi không đến hỏi ta?”

Người nam nhân nhìn ta với vẻ mặt phức tạp, một lúc mới nói: “Không dám hỏi.”

Ta dựa vào cửa cười: “Nếu ta nói không quen ngươi, ngươi cứ thế mà không nói một lời rồi bỏ đi sao?”

Hắn lắc đầu: “ tùy tiện bị thương, rồi nằm trên đường nàng thường đi, nàng cứu thêm lần .”

Quả là Phó Nam Nguy.

Đúng là hắn có thể ra cách này.

Chỉ là ta thấy cách này quá ngu ngốc.

“Ngươi có biết cách nào ta nhớ ngươi nhanh nhất không?”

Hắn ngẩn ra, lắc đầu.

Còn ta thì ngoắc ngoắc tay với hắn: “Vương gia, cho xem cơ bụng một ?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương