Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4 - Mảnh Đời Bí Ẩn Của Công Tử

05

Mấy năm qua nương cũng mở thêm nhiều tửu lâu khác nhau thành, thu lợi ít nhất cũng mấy vạn.

Tuy nhiên, quốc lại xảy ra với Ngô quốc ở phía nam.

Quốc chủ quốc lại hoa mắt ù tai, già cả yếu ớt nên liên tục thất bại.

Hầu hết các điền trang của Giang phủ đều phá hủy dưới này, tửu lâu của nương cũng bọn thổ phỉ hỏi thăm.

Còn ta thì lại cáo biệt với nương, chuẩn quân ngũ.

Bà ấy luyến tiếc không rời: “Đao kiếm không có mắt, gió sương lạnh buốt, chỉ nhiêu đó thôi một nữ nhi có thể chịu được.”

Ta mỉm : “Nương, biết đâu là vì loạn vậy, nữ nhi mới có thể tìm ra đường cho bản thân.”

Bà ấy bình tĩnh nhìn ta, lau lau khóe mắt: “Được, nương cho .”

đó thì nương đã mua cho ta tốt nhất, còn tự mình gói gém hành lý, tiễn ta một đoạn.

Lúc tổ phụ ta nghe tin thì đã vội vàng chạy , giữ chặt yên .

Ông vội vàng hô lên: “Tôn nhi, này ngươi phải trở thành quan công mà, làm có thể ra trận một cách vô ích những tên dân thường ấy được chứ.”

Ta ngồi trên yên , nhìn xuống lão già đang tức hộc máu vì những điền trang tàn phá kia.

Tóc tổ phụ bây giờ đã bạc.

Là đích tôn duy nhất của Giang phủ, thế mà thật thì ta lại là những nữ tử mà ông ta coi thường nhất, thật đúng là mỉa mai mà.

Ta cũng không do dự nữa, cứ thế mà quất rời .

trường tràn ngập bụi mù, kèm theo đó là mùi máu tanh gay mũi, những binh sĩ thương vong thì đang nằm vải mà kêu rên.

Ta ghì cương , đó thấy một bóng người gầy gò bước ra từ vải.

Người kia nhìn ta, nhíu mày, giọng veo : “Ta thật không ngờ rằng Giang phủ lại bằng lòng cho ngươi .”

Đó là Chu Nghiên Nhi, bây giờ đã trở thành y sư, hai còn cầm vải bông dính máu, thế nhưng vẻ lại rất bình tĩnh.

Ta hùa theo một cái.

Cũng ngày hôm đó, ta lại được gia nhập dưới trướng của Chu lão quân, người đó là thúc thúc của Chu Nghiên Nhi, hắn quân kỷ nghiêm minh, ta vô cùng ngưỡng mộ.

Rạng sáng, trống trận vang trời, ta lao ra trước, chém giết tứ phương.

Bội kiếm của ta những phát chém thì đã cong vòng, vì thế mà ta nhanh chóng giật phăng lấy thanh kiếm từ một binh sĩ đã , tiếp tục chém giết.

tranh rất tàn khốc, những chuyện ngươi sống ta chẳng qua cũng chỉ là một cái nháy mắt mà thôi.

trời lên thì trăng lặn, cứ thế thì ta đã ở quân ngũ ngót nghét ba năm.

Trên cánh thì để dành được hai vết thương, cả hai cũng đều được chính Chu Nghiên Nhi băng bó cho.

Mũi kiếm của quân địch cánh ta máu thịt lẫn lộn, còn lộ ra cả xương trắng.

Chu Nghiên Nhi băng bó xong, lại hái thảo dược, sắc được thì mang cho ta rời .

một trận ác liệt, Chu lão quân đã bắn trúng cổ họng rơi xuống lưng .

Ta thò người lôi hắn trở lại .

Trước khi , hắn còn chỉ Chu Nghiên Nhi, nhưng ánh mắt lại dính chặt ta.

Ta nắm lấy hắn, nặng nề gật đầu: “Ta sẽ chăm sóc Nghiên nhi.”

Nghe ta thế thì hắn mới chịu nhắm mắt lại.

Ra khỏi , Chu Nghiên Nhi quay , vội vàng : “Ngươi yên tâm, ta hiểu rõ quyết tâm không thành thân của ngươi mà.”

đó, nhờ công trạng mà ta trở thành tân quân, thủ cửa ải vững đồng, lâu lâu ta còn tập kích quân địch bất ngờ, bọn chúng thương vong nặng nề.

Thế là đó quân địch tập hợp lực lượng chủ lực tấn công ta.

Chuyện chi viện chậm chạp chưa quân tâm dần loạn.

Một ngày nọ, thuộc hạ lại tìm ta nghị , trước Chu Nghiên Nhi : “Cầu xin quân dùng Nghiên Nhi cô nương mà quân, nâng cao sĩ khí!”

Ta hỏi ngược lại: “Vì lại là ấy?”

những năm này, ta đã thu nhận không ít nữ tử nghèo khổ không nơi nương tựa. Những người có ý nhập quân thì được cho luyện võ mặc giáp giết quân thù, số còn lại thì theo Nghiên Nhi để chăm sóc thương binh, hoặc là thu thập thảo, mỗi người đều có nhiệm vụ cho riêng mình, tháng lãnh .

Thế mà người này lại Chu Nghiên Nhi, nghe thật thú vị mà.

Hắn ta biện minh: “ quân, bọn họ đều Nghiên Nhi cô nương ngưỡng mộ ngài, chỉ có dùng để quân thì các huynh đệ mới có thể nâng cao sĩ khí. Chưa kể, gần đây Ngụy quân còn đem hai phi tần của mình quân, thế là cứ cách một ngày thì giành được thắng lợi.”

Ta nheo mắt lại, mỉm : “ quân? Là thế nào vậy? Là y sư làm quân kỹ, hay là các ngươi ăn thịt ?”

Đối phương nhếch miệng, không giấu nổi vui mừng: “Ngài yên tâm giao chuyện này cho thuộc hạ, ta sẽ sắp xếp chu toàn.”

Thật là mệt đầu mà.

Hắn nghĩ ta không biết chuyện hôm qua hắn chảy nước miếng thèm thuồng Nghiên Nhi đánh ? Chắc vì thế mà bây giờ mới tìm cách trả thù đây mà.

Ta hét lớn một tiếng: “Phản đồ, tình thế trước mắt đang cực kỳ nghiêm trọng, thế mà ngươi lại có chủ ý giết y sư, không xứng làm dân của Đại ta.”

Ta xuống đá hắn ngã lên trên đất, đó trói hắn lại.

Hắn vừa ta trói vừa mắng: “Cái tên diêm la Giang Diễm này, ta đường đường là hoàng thân quốc thích, ngươi dám động ta.”

Ta bật , hay cho cái gọi là hoàng thân quốc thích, hậu cung quốc ba ngàn giai lệ, bây giờ chỗ nào ở quốc cũng có quốc cữu nhỉ.

Vị quốc cữu này còn ỷ mình có chỗ dựa mà bắt nạt hết người này người khác.

Ta cũng tìm thấy bằng chứng cho thấy hắn tư thông với quân địch, đó lấy tên này ra quân, chấn hưng sĩ khí.

Tùy chỉnh
Danh sách chương