Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Lúc ma ma trông cửa góc nói với ta rằng trưởng đến rồi, ta vẫn còn ngẩn ngơ.
Quê ta ở huyện Thập Châu, mười mấy năm trước gặp lũ lớn, cha mẹ sinh được bao nhiêu hài tử gần như ch.t đói, chỉ còn lại mình ta.
trưởng từ mà ra?
Ta lau khô đôi mắt đỏ hoe vì khóc, đi theo ma ma ra .
Không ngờ vừa đến cửa, tiểu canh cổng đã nói nhân kia có việc gấp, chỉ để lại một túi tiền và phong thư rồi vội vã rời đi.
Trong thư viết, nếu ta muốn rời khỏi Bùi phủ, thì hãy dùng số tiền này để chuộc thân, ba ngày sau ấy sẽ đến đón ta.
Trong túi tiền là không ít bạc thỏi, nặng trĩu.
Tên người ghi trong thư khiến người ta kinh sợ.
Nét chữ gầy guộc . – Tằng Giác.
Năm ta sáu tuổi bị phụ thân bán cho bọn buôn người, nhà hàng xóm quả thật có một ca ca họ Tằng, cả nhà bốn người ch.t, ấy không còn đường sống nên phải đi làm tiểu hòa thượng.
ấy hoàn tục rồi sao?
Trong lòng ta tràn đầy nghi hoặc và dự, có lẽ biểu cảm giằng co trên mặt quá rõ ràng, bị ma ma đứng cạnh nhìn ra.
Bà cười bảo: “Được người thân đón về nhà lại không vui sao?”
Ta ngượng ngùng lắc đầu.
Ma ma nhìn ta lớn lên từ nhỏ trong phủ, đối xử rất với ta, cũng biết chuyện giữa ta và Bùi Hoán là thứ tình cảm mờ mịt khó nói thành lời.
“Bây giờ còn đang nghĩ đến chuyện cãi nhau với công tử à?” – bà nói.
Ta ôm túi bạc, tâm tình trĩu nặng.
Kỳ thực cũng chẳng tính là cãi nhau, hắn là tử, ta là nô tỳ, chỉ có hắn nói ta, dù ta có đau lòng tức giận đến , khả năng duy nhất ta có cũng chỉ là im lặng mà phản kháng.
Huống chi sự phản kháng ấy, trong mắt Bùi Hoán chẳng đáng một .
Hắn không hiểu, tức giận đến bật cười, hỏi ta:
“Ta không cưới tiểu thư dòng chính nhà họ Sử làm chính thất, chẳng lẽ lại cưới ngươi – một tiểu nha hoàn xuất thân hèn kém – làm chính thất?”
Trong phòng tĩnh mịch, chỉ nghe thở dốc của hắn.
Hắn mỏi mệt nhắm mắt: “ nhi, ngươi phải biết, nhà họ Sử quy củ nghiêm ngặt, ba mươi tuổi chưa có con mới được nạp thiếp.
Ta phải quỳ suốt một đêm trước phụ thân, đến rách cả miệng lưỡi, ông ấy mới ý đi nói với nhà họ Sử.
Ta nghĩ cho ngươi, đối với ngươi, vậy mà ngươi lại phụ lòng ta như ?”
Ta cũng không biết. Ta chẳng thể nói rõ. Chỉ thấy trong lòng đau đớn vô cùng, cảm thấy cái gọi là “đối với ta” của hắn, tựa như tầng tầng sa mỏng, mềm mại mà dày đặc, đè ép ta đến mức không thể thở, chẳng thể ngẩng đầu.
Có lẽ như lời Bùi Hoán nói, là hắn đã chiều hư ta.
Cùng hắn lớn lên trong phủ, được hắn che chở sủng ái, việc nặng nhọc của nha hoàn ta chưa từng làm mấy, chỉ hưởng thụ phúc phần của tử năm.
Khiến ta chẳng biết trời cao đất dày, đến lúc bị ép quá, còn dám vừa khóc vừa lớn nói:
“Nhưng ta không muốn làm thiếp!”
Bùi Hoán quả thực đã bị chọc giận, lùng cười khẩy một rồi phẫn nộ đóng sập cửa lại.
“Được , không làm thiếp thì cả đời làm nô tỳ vậy.”
Hắn đi tìm phu nhân, nâng số bạc chuộc thân trong khế bán thân của ta lên, thu lại toàn bộ số vàng bạc và y phục từng ban thưởng cho ta, giáng ta xuống làm hạ đẳng nha hoàn.
Với mức phân chia ấy, ta dù không ăn không uống cả đời cũng không thể trả hết.
Người trong phủ nhìn mặt tử mà hành xử, rối rít lấy lòng, ngầm gây khó dễ cho ta không ít.
Từng đống đồ thêu làm suốt đêm vẫn không xong, từng chậu từng chậu y phục giặt đến rách cả tay mà vẫn không đạt yêu cầu.
Thức ăn từ phòng bếp đưa tới toàn là đồ nguội còn thừa, ăn vào ban đêm là đau bụng, mùa hạ nóng nực lại mệt mỏi, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, ta đã gầy rộc đi một vòng, bệnh đến nơi mà không có tiền bắt mạch bốc thuốc.
Ma ma già thương ta, lén mang thuốc tới.
Hôm đó, bà nhìn dáng vẻ tiều tụy ủ rũ của ta, thở dài một , bỗng kể cho ta nghe một vụ án được xử ở Ứng Thiên phủ.
Chính thất nhà quý bán tiểu thiếp vào kỹ viện, tiểu thiếp bị tra tấn đến chết, người nhà đệ đơn kiện, quan phủ xử phạt năm mươi lượng bạc.
Cùng năm ấy, mã phu nhà quý vì để ngựa chết, bị quý kiện lên, kết cục bị xử lưu đày.
“Tiểu nha đầu à, những kẻ có thể bị đem ra mua bán, trong mắt tử vốn không tính là người, có khi còn không bằng súc vật .”
Nô tỳ là như vậy, mà thiếp… cũng .
2
Lễ thành quan của Bùi Hoán sắp tới gần, trong phủ náo nhiệt từng ngày một.
Mọi người thi nhau tranh giành việc nặng để nổi bật lấy công, chỗ ta ngược lại lại trở nên rảnh rang, ngay cả việc thêu đai lưng cho Bùi Hoán – vốn là việc phiền phức – cũng bị người tranh làm.
Vài nha đầu ríu rít cười cợt chế giễu tình cảnh của ta, một người tên Tiểu Liễu Nhi liếc thấy đôi giày còn chưa làm xong trên bàn, cầm lên xem, mắt sáng rỡ, tự tiện nhét vào người, nói:
“Khổ làm , tỉ mỉ làm đôi giày đẹp này làm chi? Công tử bây giờ vừa nghe thấy tên ngươi đã nổi trận lôi đình, ngươi đem tặng chẳng phải là rước lấy xấu hổ sao?
Để ta hoàn thành giúp ngươi rồi mang tới, biết còn có thể nói giúp ngươi đôi lời, sau này được gả cho một gã sai vặt hơn cũng nên.”
Ta không ngăn cản.
Đôi giày ấy vốn là Bùi Hoán nài nỉ mè nheo hơn nửa năm trời ta mới chịu làm, nay có người tình nguyện gánh việc khổ, ta cầu còn không được.
Giờ điều khiến ta phiền lòng chính là phủ quá bận rộn, phu nhân không rảnh để ý tới ta, mà dù có bạc trong tay, ta cũng không tìm được cơ hội chuộc thân.
Lúc đang bức bối, lại nghe Tiểu Liễu Nhi cùng vài nha đầu vừa đi ra vừa nói: Bùi Hoán sau khi thành quan sẽ cưới vợ, trong viện sắp có thêm người mới, phu nhân đang giao cho đại nha hoàn thân cận xử lý chuyện điều phối khế thân.
Cơ hội tới rồi.
Ta lấy túi bạc mà Tằng Giác đưa ra từ gầm giường, đi tìm Minh Nguyệt – đại nha hoàn bên cạnh phu nhân.
Nàng vừa nhìn thấy thỏi bạc như vậy liền giật mình kinh hãi.
“Ngươi đừng vì tức giận mà hồ đồ, bán thân mình cho ai mất rồi đấy.”
Nàng lo lắng nhìn ta.
Biết nàng là người có lòng , ta kể rõ đầu đuôi sự việc, chỉ cầu nàng một con đường sống.
“Chỉ xin tỷ tỷ cho ta một đường thoát thân.”
Minh Nguyệt chau mày, dự nói:
“Chuyện này vẫn phải phu nhân gật đầu, nhưng ta sẽ cố gắng giúp ngươi.”
Đang nói thì cửa sổ có bóng người lướt qua, phu nhân đẩy Bùi Hoán bước vào, Minh Nguyệt vội vã kéo ta núp sau chiếc tủ lớn.
Rèm cửa được vén lên, phu nhân mang dáng vẻ vội vã lo lắng.
“Con xem con kìa, lễ thành quan thì không chuyên tâm, chuyện hôn sự thì chẳng ra sao, suốt ngày sát khí bốc trời, vừa rồi đối xử với tiểu thư họ Sử như nào hả?
Vừa nói mấy câu đã mất kiên nhẫn, làm con bé khóc nức nở cả lên.”
Bùi Hoán uể oải siết lại đai tay,
“Con chỉ ghét nữ nhân khóc, ồn chết đi được.”
Phu nhân nói:
“Con bé đó là thê tử tương lai của con đấy, con không thích nàng ta thì thích ai? Là cái đứa không ra trong viện của con à?”
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên trầm lặng.
Bùi Hoán cau mày, đôi mắt trầm , ánh bóng cây bên khung cửa sổ chiếu lên giấy trắng lờ mờ khiến người ta nhìn mà rợn người.
Phu nhân cũng bị khí của nhi tử ép cho phải dịu lại, lảng sang chuyện .
Thấy Minh Nguyệt, bà liền hỏi về việc phân phối khế thân.
Người trong phủ đông đúc, nha đầu và gã sai vặt tuổi lớn nhân lúc phủ có hỉ sự mà đến xin được cho hồi lương, phu nhân phần đáp ứng.
Minh Nguyệt nhân cơ hội nhắc đến chuyện của ta, nàng khôn khéo, cố ý không nói tên, chỉ bảo là một tiểu nha đầu ở Hoán Y Cục.
Phu nhân bận việc không , chỉ qua loa hỏi một câu rồi xua tay muốn ý.
Không ngờ, Bùi Hoán lúc ấy đang chuẩn bị rời đi, nghe được liền khựng bước, nghiêng mắt hỏi:
“Tiểu nha đầu nào?”
3
Minh Nguyệt thần không đổi, cười nói:
“Ôi chao, tiểu gia của ta ơi, chỉ là một tiểu nha đầu , người còn nhận ra được hay sao?
Nha đầu đó cũng là không có phúc, mấy ngày nay lỡ sinh bệnh, vừa khéo nhà có ca ca gom đủ tiền đến đón, rời khỏi phủ cũng .”
Phu nhân nghe nói bị bệnh, mặt tức u ám, gật đầu:
“Tiền thì khỏi, nhanh chóng đuổi đi cho khuất mắt.”
Còn Bùi Hoán, vừa nghe “nha đầu đó” có ca ca, liền khôi phục dáng vẻ dửng dưng, chẳng còn hứng thú truy hỏi, cúi đầu bước qua rèm, bóng lưng dần khuất giữa xanh rợp bóng và đỏ rực rỡ.
Nắng gắt chiếu thẳng vào mắt, nóng rát, ta cúi đầu, không nhìn theo .
Sau khi phu nhân rời đi, ta cảm tạ Minh Nguyệt, đưa bạc để đáp lễ, nàng xua tay từ chối.
“Ca ca ngươi tuy đã có tiền, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thể chăm sóc ngươi cả đời. Cha mẹ ngươi cũng không còn, sau này một mình ra khỏi phủ, có bạc trong tay mới là quan trọng nhất.”
Ta xúc động nhìn nàng.
“Minh Nguyệt tỷ tỷ, ta…”
Nàng bẹo má ta một cái, mím môi cười nhẹ:
“Tiểu nha đầu, đừng khóc, ngày lành còn ở phía sau đấy.”
Có Minh Nguyệt giúp đỡ, ta nhanh chóng nhận được khế thân.
Chỉ cần ra phủ đến nha môn làm thủ tục nhập lương tịch, ta liền được tự .
Ba ngày sau, đúng như lời Tằng Giác hẹn, cũng chính là ngày nhà họ Bùi tổ chức lễ thành quan cho Bùi Hoán.
quý nối tiếp đến chúc mừng, lễ vật như nước chảy vào phủ, trên dưới bận rộn không kịp nghỉ.
Ta chẳng có bao nhiêu hành lý, mấy bộ xiêm y lẫn vài vật linh tinh gói lại trong tay nải nhỏ, phòng ở đã quét dọn sạch sẽ.
Lúc chuẩn bị khóa cửa ra đi, trong gương bên bậu cửa sổ, ta vô tình nhìn thấy cây trâm bạc cũ cài trên tóc – kiểu đầu én đã mòn, từng được một tiểu công tử cao quý khắc tỉ mỉ từng ngày từng ngày.
Hắn từng nói, ta chính là con trong lòng bàn tay hắn, sẽ mãi bay trong tổ vàng của hắn.
Một cơn gió nhẹ lướt qua, hoa lá trong viện xào xạc, ta rút trâm bạc xuống, đặt lại trên bậu cửa sổ, như lúc mới đến.
Xuân qua hè tới, gió đông hao gầy, về lầu vắng.
Ta cố ý đi đường nhỏ trong hoa viên, từ biệt ma ma già, đang chuẩn bị ra khỏi cửa góc thì không ngờ lại đụng phải gã sai vặt Lai Hỉ của Bùi Hoán.
Hắn vừa lĩnh được không ít thưởng, mặt mày hớn hở, say khướt đứng ở cửa góc khoác lác với vài gã sai vặt .
Ta không nói lời nào, lặng lẽ bước ngang qua hắn.
Ban đầu hắn nhìn ta sững sờ một , rồi nheo mắt lại, bật cười:
“Ồ, ai đây nhỉ, chẳng phải là cô nương nhi cao ngạo của chúng ta sao? Mới mấy hôm không gặp mà gầy rộc như quỷ rồi kìa!”
Ta không để ý tới hắn, ánh mắt liếc sang bên đường, thấy có một tử cao lớn đội đấu lạp đang ngồi trên xe .
Thấy bóng dáng ta, tử tức nhảy xuống xe.
Lai Hỉ lảo đảo đứng dậy, miệng không nói lời nào dễ nghe:
“Cuộc sống khó khăn lắm phải không? Đáng đời ngươi dám chọc giận công tử, khiến ta cũng bị vạ lây.
Nhưng giờ ngươi tới cầu xin ta, muốn quay lại bên công tử thì cũng không dễ .”
Hắn cố tình lấy ra một viên minh châu to sáng lóa, đắc ý khoe:
“Tiểu thư họ Sử dung mạo xinh đẹp, tâm tính hiền hòa, đối đãi với công tử lại dịu dàng chu đáo.
Hôm nay hai người họ cùng đứng chung một chỗ, ai ai cũng nói là kim ngọc nữ đấy!”
Nhà họ Sử nổi giàu có, thương yêu con gái, tuy quản con rể khá nghiêm khắc, nhưng vẫn có gia đình quý muốn kết thân.
Bùi Hoán cưới được tiểu thư họ Sử, tiền đồ liền vững như bàn thạch.
Ta mỉm cười, chúc mừng một câu.
mặt đắc ý của Lai Hỉ thoáng cứng lại, như thể không thấy được ta ghen tuông tủi thân, thật chẳng vui vẻ .
Hắn thấy tử từ bên kia xe bước xuống, không nói lời nào liền tự nhiên đón lấy tay nải trong tay ta.
Men rượu trong người hắn tức tiêu mất phân nửa, khô khốc hỏi ta:
“Đây là ai vậy? Ngươi định đi ?”
4
Ta không đáp lời.
Giờ vẫn còn chưa ra khỏi Bùi phủ, nếu để Bùi Hoán biết ta lén rời đi, ắt hẳn sẽ sinh ra không ít phiền toái.
Lai Hỉ quả nhiên uống say, ợ một cái, lảo đảo bước theo sau xe , miệng lắp bắp:
“Nói cho ngươi biết, chiêu bỏ nhà đi vì giận dỗi này giờ không ăn thua . Công tử giờ chẳng thèm dỗ ngươi quay lại, còn muốn phạt theo quy củ, đánh cho mấy trượng. Khuyên ngươi nên biết điều…”
Hắn mắt lờ đờ vì men rượu, vừa giơ tay định kéo ta xuống khỏi xe .
Chát.
Tằng Giác – gương mặt bị chiếc đấu lạp che lấp hơn phân nửa – vươn tay bắt lấy cổ tay Lai Hỉ, rồi hất mạnh.
Lai Hỉ loạng choạng lùi một bước, đứng ngây ra tại chỗ.
“Nàng không phải hạng người ngươi có thể tùy tiện động vào.” – Giọng Tằng Giác thản nhiên.
Ta quay sang nhìn hắn, ánh sáng đan xen rọi qua lớp lưới của chiếc đấu lạp, soi lên sống mũi cao như núi ngọc, khí chất trầm lặng mà tôn quý, như thể chẳng phải người trong chốn phàm trần.
Ngẩn người một thoáng, xe đã lướt qua con phố trước cửa Bùi phủ.
Ta lúc này mới hoàn hồn, lưỡng lự liếc nhìn tử đang điều khiển xe với vẻ thong dong, hỏi:
“Giác ca ca?”
Hắn cong khóe môi, như thể đang cười ta đến lúc này mới nhận ra hắn.
“Ta thay đổi lắm sao?” – Hắn hỏi.
Ta vừa định lắc đầu, hắn lại nâng nhẹ đấu lạp lên, để lộ trán nhẵn nhụi không một sợi tóc, khiến ta thực sự ngây người lần .
Lần cuối cùng gặp hắn khi ta rời nhà, khi ấy ta còn chưa bị bán, hắn vừa được một lão hòa thượng đưa đi, cũng chưa xuống tóc.
Mái tóc đen dài óng mượt còn đẹp hơn cả thiếu nữ, mềm mại như nước.
Trước lúc chia tay, hắn cầu xin hòa thượng đưa cho ta một túi lương khô và chìa khóa nhà hắn.
Hắn dặn ta phải chăm chỉ học hành luyện chữ, nói rằng toàn bộ sách trong nhà để lại cho ta.
Nhưng ta còn chưa kịp mở một quyển nào, thì đã bị cha kéo lên xe gỗ của bọn buôn người.
Vào Bùi phủ rồi, Bùi Hoán không thích ta đọc sách, thà dạy ta cưỡi ngựa săn bắn, cũng chẳng buồn cho ta mượn một quyển để xem.
Hắn từng nói:
“Con gái biết vài chữ, đọc được thư tình, sổ sách là đủ rồi, cần khổ sở như bọn nhân học mấy thứ chi hồ giả dã vô dụng ấy.”
Vậy nên đến giờ ta vẫn chưa từng đọc trọn vẹn một quyển sách nào, còn Tằng Giác thì nhìn qua lại như một cao tăng đắc đạo, thánh khiết không thể mạo phạm.
Ta vừa ngưỡng mộ vừa bất an, nhưng nhìn cách ăn mặc hành xử của hắn, tiện tay đưa ta cả túi bạc lớn, lại cảm thấy hắn như chẳng còn là người của Phật môn .
Trong lòng không khỏi nghi hoặc, ta vô thức chắp tay khấn lễ, mở miệng hỏi:
“Giác ca ca, hoàn tục rồi sao?”
Tằng Giác bật cười, nhìn ta làm lễ mà trêu chọc:
“Yên tâm, ta hoàn tục rồi, sẽ không kéo ngươi vào cửa Phật làm tiểu ni cô .”
Ta thở phào.
Lén liếc nhìn đầu hắn – hoàn tục rồi mà vẫn không để tóc, thật kỳ lạ.
Xe dừng lại ở một con hẻm phía đông miếu phu tử, trước một viện nhỏ đơn sơ mà sạch sẽ.
Tằng Giác bảo ta cứ ở tạm trước, đợi làm xong lương tịch ở quan phủ là có thể về huyện Duyệt Châu.
Ta tự nhiên ý, cảm kích đưa lại bạc cho hắn, nói rằng việc chuộc thân cũng chưa dùng đến bao nhiêu.
Hắn lại xua tay, bảo ta cứ giữ lấy, sau này về quê có thể mở một sạp nhỏ buôn bán cũng .
Ta vô cùng cảm kích, hắn chỉ cười.
Đẩy cửa vào, trong viện còn có một thiếu niên, khoảng mười ba mười bốn tuổi.
Hắn có tóc, nhưng lại gọi Tằng Giác là sư phụ.
Ánh mắt lướt qua ta đầy xa cách, mang khí chất kiêu ngạo lùng giống hệt một công tử quý như Bùi Hoán.
Thật kỳ lạ.
Hắn dường như xem ta là một biến số không nên tồn tại, thái độ rất tệ, còn nóng ruột hơn cả ta trong việc mong lương tịch sớm được thông qua để ta rời khỏi nơi đây.
Có lần hắn như mất kiên nhẫn, còn cãi nhau với sư phụ, cố ý hạ giọng mà nói rằng sư phụ bị bụi trần che mắt, đã hồ đồ rồi.
Tằng Giác không đáp lời.
Mọi chuyện kỳ lạ.
Nhưng ta vốn là người vô tâm quen rồi, chỉ nghĩ chắc cũng ở không lâu, tạm xem như nương nhờ người , chỉ cần nhẫn nại một , rất nhanh sẽ được quay về Duyệt Châu .
5
Bên kia, Lai Hỉ nhìn thấy nhi bị một nhân lạ mặt đưa đi, đương nhiên cuống cuồng chạy đi báo cho Bùi Hoán biết.
Hắn vỗ vỗ khuôn mặt đỏ bừng vì rượu, đầu gối run rẩy mềm nhũn.
Vị tử sát thần này của hắn từ trước đến nay vốn khinh thường mọi thứ dưới chân, nhưng cứ hễ gặp nhi – tiểu nha đầu ấy – thì tính tình liền thay đổi.
Khi vui vẻ thì cúi đầu nhún gối, mặt trăng mặt trời cũng muốn hái xuống cho nàng. Một khi bị chọc giận thì thực sự rất độc địa, trong lòng có khó chịu đến mấy cũng nhất định phải ép người thuận theo.
Còn nha đầu nhi kia thì đúng là chẳng biết điều, chẳng nói một lời mà dứt áo ra đi, đi thì đi cho sướng thân nàng .
Lai Hỉ hậm hực chạy vào nội sảnh, khổ thân làm kẻ hầu như hắn, chỉ mong tử hôm nay làm lễ thành quan được thuận lợi, kẻo lại bị giận cá chém thớt mà ăn một trận đòn oan.
Nhưng trời chẳng chiều lòng người, tính toán của Lai Hỉ lệch hết cả bàn.
Chứ đừng nói thuận lợi, Bùi Hoán lúc này gần như tức đến phát điên.
Lai Hỉ vừa mới tới cửa sổ đã nghe thấy bên trong Bùi Hoán đang đập phá đồ đạc.
“Hắn – Hồng Trung – thì là thứ chứ? Một tên thái giám không gốc gác, chuyên hầu bô đổ bô, thứ hạ tiện nhất trong đám nịnh thần, lại dám đứng chính giữa mà làm lễ thành quan cho ta!”
Phu nhân đi quanh không ngừng, cầu xin:
“Con à, con nói nhỏ đi, đừng để phụ thân con nghe thấy.”
Bà không còn cách nào, đành giải thích:
“Nhà họ Sử, từ lớn đến nhỏ nhận Hồng công công làm nghĩa phụ. Con không biết địa vị của hắn trong cung sao?
Hắn là người của Quý phi, là thủ ấn của Ti và Giám, trong nội các quan viên ai ai cũng kiêng dè ba phần.
Hôm nay hắn tới là nể mặt con đấy!”
“Nể mặt?” – Bùi Hoán cười – “Ai ai cũng tranh nhau làm con hắn, thì ta cũng phải thuận theo à?
Phụ thân vì sĩ diện mà mời loại người như vậy vào cửa, lại bắt ta tâng bốc hắn? Sao không tự đi làm con nuôi của hắn đi, ta gọi hắn một ‘nghĩa gia gia’ thì có khi còn biểu lộ thêm một phần hiếu thảo hơn người !”
Một quát như sấm nổ vang bên tai Lai Hỉ:
“Nghiệt súc!”
Lai Hỉ sợ đến té ngửa, vội vàng rúc vào góc tường.
Chỉ thấy lão gia giận dữ bừng bừng đi từ vào, vén rèm xông vào, giơ tay tát thẳng một bạt tai.
Bùi Hoán từ nhỏ lớn lên trong nuông chiều, được trưởng bối trong nhà cưng như tiểu bá vương, từ trước đến nay chưa từng chịu qua khổ, càng chưa từng bị phụ thân đánh nặng tay như vậy.
Gương mặt trắng trẻo tuấn tú tức hiện lên một vệt đỏ lớn, phu nhân đau lòng đến mức không thốt nên lời, nhưng lúc này cũng chẳng dám chống đối lão gia.
Lão gia đánh xong, tay run lên, thở dốc ngồi xuống ghế trong sảnh.
“…Ngươi tưởng chỉ là một lễ thành quan nhỏ nhoi mà có bao nhiêu quý đến cửa là vì mặt mũi ngươi sao? Là nể mặt ngươi, hay là nể mặt ta?”
“Ngươi tưởng tiểu thư nhà họ Sử gả cho ngươi là vì muốn trèo cao à?”
Lão gia hận sắt không thành thép, lắc đầu:
“Dựa vào một cơ nghiệp của tổ tông còn sót lại, ngươi không vào quan trường, suốt ngày chỉ lo huênh hoang, ngươi có biết triều đình bây giờ là cái cục không?”
Thì ra hiện nay, Thánh Thượng là Tuyên , con nối dòng thưa thớt. Hậu cung Hoàng hậu chỉ có Triệu Quý phi được sủng ái, tuy có một hoàng tử nhưng bản tính hung bạo, tư chất thấp kém, hoàn toàn không đủ tư cách kế thừa Đông cung.
Trong nội các không muốn để Anh vương lên làm Thái tử, chuyện cơ nghiệp quốc gia tranh luận trong triều triều đã mấy năm, mà Tuyên lại không có thêm hoàng tử nào .
Có triều thần từng lấy lý “ hiền không trưởng” mà khẩn cầu Tuyên chọn người trong tông thất làm người kế vị, khiến Tuyên nổi giận đến mức đánh hắn gần chết.
Từ đó chuyện này rơi vào bế tắc.
Không ngờ đầu năm nay lại rộ lên tin đồn rằng dòng máu của Chiêu Càn Thái tử – người đã mất sớm thời tiên – vẫn còn lưu lạc trong dân gian.
Nếu chuyện này là thật, đó mới là chân long hoàng tôn, luận danh phận còn danh chính ngôn thuận hơn cả Tuyên hiện giờ – người vốn là chi phái kế vị.
Một tin chấn động thiên hạ.
Tuyên tuổi đã cao, sao có thể dung nhẫn chuyện này?