Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đó cũng là lần tiên anh thực sự nổi nóng với tôi.
“Cút ra ngoài.”
Nhiên không nhịn được phì thành tiếng, mỉa sự không tự lượng sức của tôi.
“Anh Hoài Cẩn hung dữ quá đi à!”
Tôi xoay đi ra ngoài.
Tiếng đàn ông từ sau lưng tôi truyền đến.
“Em không tốt, anh cũng hung dữ với em thế.”
“Hứ, anh dám mắng em là em khóc cho anh xem, kiểu anh dỗ không nín ấy!”
Tôi hít sâu một hơi, tự nhủ với lòng.
Cố Hân Di, đừng khóc.
Tạ Hoài Cẩn không xứng đáng để tôi rơi nước vì anh nữa rồi.
Cả buổi sáng, tôi đem tất cả những gì học được trong ba năm qua, không chút giấu giếm dạy lại cho Nhiên.
Đối với việc, tôi luôn nghiêm túc.
Tôi Nhiên chẳng hề nghiêm túc học, ta đâu có đến đây để thư ký cho Tạ Hoài Cẩn.
Nhưng thế thì sao chứ?
Tôi dạy phần tôi, ta học phần ta, coi là bàn giao việc.
Khó khăn lắm mới đợi đến giờ nghỉ trưa, Nhiên chạy nhảy tung tăng vào phòng việc.
Xoay ghế của Tạ Hoài Cẩn qua lại, hình đang vòi vĩnh đàn ông điều gì đó.
đàn ông cuối cũng mất kiên nhẫn, đặt tập tài liệu trong tay xuống, đứng dậy.
Nhiên kiễng chân thưởng cho anh một thơm lên má.
đàn ông, coi đó là chuyện bình thường.
Đây là phương thức giao tiếp độc nhất vô nhị giữa đôi thanh trúc mã bọn họ.
Tôi chứng kiến không một lần.
Tôi của trước kia thấy cảnh lòng sẽ chua xót, sẽ cãi nhau ầm ĩ với Tạ Hoài Cẩn.
Nhưng bây giờ, thấy buồn nôn vô tận.
6
Vừa ngẩng lên, Tạ Hoài Cẩn đứng trước tôi, dùng giọng điệu ra lệnh:
“Đi ăn cơm chung.”
“Dạ dày tôi chưa khỏi hẳn, không ăn được đồ cay.”
Vừa nãy giọng Nhiên rất lớn, tôi họ định đi ăn món Tứ Xuyên.
Nhiên cực kỳ thích ăn cay.
Tạ Hoài Cẩn sẽ không vì tôi để bạn thanh của chịu thiệt thòi đâu.
Quả nhiên, anh nhíu mày rất khẽ, rồi đưa ra quyết định.
“Vậy anh bảo dì giúp việc nấu rồi mang đến cho em.”
Cả quá trình tôi đều rất lạnh nhạt, Tạ Hoài Cẩn tôi một lúc.
Rồi bị bạn thanh của anh kéo đi.
Tôi không bảo dì giúp việc mang cơm đến, tự tìm một quán cháo gần đó.
Buổi trưa đông khách, tôi lại đi muộn, chẳng chỗ trống nào.
Đúng lúc thấy tài xế của Tạ Hoài Cẩn là Tiểu đang vẫy tay, tôi liền chen vào ngồi cạnh ấy ăn .
Nhờ mối quan hệ với Tạ Hoài Cẩn, tôi và Tiểu khá thân thiết.
Nghe dạo trước ấy đi xem , tôi liền hỏi thăm vài câu.
Tiểu xấu hổ cúi gầm xuống, tôi bật .
Con trai hơn hai mươi tuổi quả nhiên vẫn ngây thơ thật.
Cảnh tượng , bị Tạ Hoài Cẩn quay lại lấy điện thoại bắt gặp.
Anh mạnh bạo đẩy cửa ra, túm lấy tôi lôi dậy, trong ngập tràn lửa giận.
“Cố Hân Di, em không đi ăn với anh, lại ở đây ve vãn đàn ông khác à?
Ở bên cạnh anh lâu vậy, chắc không đến mức thứ tồi tàn gì cũng ăn chứ!”
Câu của anh không sỉ nhục tôi, đang sỉ nhục cả Tiểu .
chàng vừa nãy đang xấu hổ, lúc hận không thể chôn c.h.ặ.t đ.ầ.u xuống đất.
Tôi vào bạn thanh phía sau anh, chắn tầm của Tạ Hoài Cẩn.
“Giữa ban ngày ban , ngồi ăn bữa cơm cũng tính là ve vãn à? Vậy anh với ta má kề má, tay nắm tay, hai đi ăn riêng với nhau, thì tính là gì?”
“Em hiểu chuyện vậy, sao không sớm!”
Tạ Hoài Cẩn khẩy mấy tiếng, hoàn toàn bị tôi chọc giận.
7
Anh đuổi việc tài xế Tiểu ngay tại trận, rồi lạnh lùng về phía tôi.
“Cố Hân Di, anh cho em cơ hội cuối , lập tức xin lỗi anh.”
Dưới ánh đầy lửa giận của anh, tôi bỗng đến mức không đứng thẳng nổi lưng, nước cũng muốn ứa ra.
Lần nào cũng có một chiêu .
Bất kể đúng sai, cần anh giận, thì bắt tôi xin lỗi.
Giây phút , tôi ý thức được một cách vô rõ ràng.
Ba năm qua, tình cảm giữa chúng tôi rốt cuộc bất bình đẳng đến mức nào.
mệt rồi, cuối tôi ngẩng lên, châm chọc :
“Tạ Hoài Cẩn, tôi thật không loại tự cho là đúng anh, hồi đó sao tôi lại coi trọng được chứ!
Bà đây đếch hầu anh nữa, cút sang một bên đi!”
Tôi đẩy mạnh anh một , kéo Tiểu đi ra ngoài.
Ra đến bên ngoài, tôi có chút áy náy.
“Xin lỗi, liên lụy đến rồi.”
Tiểu rõ ràng tâm trạng rất sa sút, nhưng ấy vẫn an ủi tôi.
“Không sao đâu chị, việc nhiều , em trẻ tìm việc khác là được.”
Nhưng tôi , mấy hôm trước ấy xem thành rồi.
Giờ mất việc, nhà lại ở quê, muốn tìm lại một việc vừa nhẹ nhàng lương lại cao thế khó lắm.
Tôi chàng trai trước cứ liên tục cạy móng tay, im lặng một lát rồi gọi điện thoại.
dây bên kia bắt máy rất nhanh, một giọng vui vẻ kích động truyền đến.
“Chị, cuối chị cũng liên lạc với em rồi!”
Nửa tiếng sau, con trai ăn mặc chim cò sặc sỡ chạy nhanh về phía tôi.
Vừa gặp ôm chầm lấy tôi.
“Chị, hơn một năm rồi không liên lạc với em trai chị, ác thật đấy.”
Tôi đ.ấ.m cho nó một , với nó mục đích gọi nó đến đây.
Cố Doãn đ.á.n.h giá Tiểu một chút, rồi sảng khoái đồng ý ngay.