Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

12.

Nhìn cây đao trước ta ngừng hô hấp lại.

là một cây đao tốt, như ta nhớ không lầm thì là trân phẩm của Đại vương t.ử Bắc Liêu- Gia Luật Tề.

Trước kia lúc hắn ta ta đ.á.n.h mức phải co chân lên chạy thì ta đã nhìn thấy, đáng tiếc khi không có cơ hội tìm được.

Không thể ngờ vậy mà hôm nay lại được thấy lần , lần này đã đưa tới tận cửa như ta từ chối thì hơi có lỗi với thân nhỉ?

Vì thế ta đưa mắt nhìn về phía người mặc đồ đen che kia.

Cố nhân gặp lại nhau, còn có lễ lớn như thế đưa tới, là có đủ ý nha.

Hắn ta cũng nhìn ra, giọng điệu âm trầm:

“Ngươi là thế t.ử phi của Tiêu Vân Tễ, muội muội của Dung Phong, Dung ?”

Ồ, cảm tình này còn có thêm một mối thù hận có giá trị.

Xung quanh còn có rất nữ quyến, như đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c thì không thích hợp, cũng không phù hợp với thân phận hiện tại của ta.

Vì thế ta xoay cánh tay, đôi mắt yếu đuối nhu nhược nói: “Các ngươi thả những người khác ra, để ta đi cùng với các ngươi là được rồi.”

Gia Luật Tề không ngờ ta lại phối hợp với hắn ta như vậy tất hắn ta cũng muốn tốc chiến tốc thắng cho phất phất tay.

Một vị lão nhân lo lắng nhìn qua, muốn kéo ta đi: “Cô nương! Có nguy hiểm.”

Ta đi hai bước tới Gia Luật Tề, lã chã chực khóc:

“Bọn họ vốn dĩ là vì ta, ta không muốn làm liên lụy tới mọi người.

Không thể chậm trễ , không khi trời tối rồi Tiêu Vân Tễ sẽ đụng phải ta lúc đó ta giải thích về cây đao cầm tay như thế nào?

Lăn lộn một phen cuối cùng ta thuận lợi bọn người Gia Luật Tề bắt từ chùa Phi Vân tới phòng chứa củi của chùa.

nói Tiêu Vân Tễ đối xử với nàng ta sâu đậm vô cùng, nàng ta lại là muội muội của Dung Phong, có nàng ta trong ta, ta hai tên đó còn dám làm càn được không?”

Gia Luật Tề nói xong, đưa mũi đao nâng cằm ta lên.

“Hừ, còn tưởng rằng Tiêu Vân Tễ có bao nhiêu lĩnh… Kết quả cũng chỉ là tục nhân thua dưới vẻ đẹp của mỹ nhân mà thôi!”

Không có ai không thích người ta khen mình, mặc dù tên Gia Luật Tề này ngu ngốc, vũ lực cũng chẳng đâu ánh mắt cũng không tệ.

Vì thế tâm tình ta tốt lên, còn tốt bụng nói: “Đưa đao cho ta, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”

Cả đám Gia Luật Tề ngẩn người, sau đó bỗng cười to như là được câu chuyện cười nào đó.

“Các ngươi thấy chưa? Vừa nãy nàng nói cái gì nhỉ? Ha ha nàng nói—”

Giọng nói của Gia Luật Tề bỗng im bặt.

Ta cởi sợi dây thừng, cướp đao trong tay hắn ta.

Mười lăm phút sau, ta dùng mũi đao cắt đứt khăn che của hắn ta, một chân đạp lên n.g.ự.c hắn ta, thong thả ung dung thương lượng:

“Ta nói, đưa đao cho ta, thế nào?”

Gia Luật Tề mở to hai mắt nhìn, cả người tràn ngập sự sợ hãi.

“Ngươi, ngươi là—”

Ồ, ra là đã nhận ra ta, như thế cũng tốt.

Ta tủm tỉm cười rồi gật : “, ta là bà cố nội của—”

“A .”

Ế?

Ai gọi ta vậy?

Theo năng ta quay lại, thấy một đám người trợn mắt há mồm nhìn ta.

Cấm vệ quân, ca ca của ta, Tiêu Vân Tễ….

Hắn đứng trước một đám người, khoang tay đứng nhìn, ánh mắt là một mảnh thâm thúy yên lặng.

Ầm.

Đao trong tay ta rơi xuống đất.

13.

Sau khi cân nhắc, ta quyết định quỵt nợ.

quân, cuối cùng chàng cũng tới rồi!” Ta bước nhẹ vài bước vươn tay cho hắn , vẻ đầy sự tủi thân: “Thanh đao kia quá nặng, chàng , tay ta đỏ hết lên rồi này.”

Xung quanh yên tĩnh, ca ca của ta thở dài, quay nhìn về núi xa xa.

Gia Luật Tề ở phía sau cũng run rẩy mà mắng không : “Ngươi…!”

Vừa mới nói đã tầm mắt của Tiêu Vân Tễ lướt qua dừng người hắn ta, lạnh lẽo thấu vào tận xương tủy.

“Còn thất thần ở đó làm gì?”

Toàn bộ cấm vệ quân phản ứng lại, lập tức vọt lên, trói những tên kia.

Trong đó một người cực kỳ có mắt, trực tiếp lấy mảnh vải bố chặn miệng Gia Luật Tề lại, sau đó hắn ta cũng chỉ có thể giương mắt nhìn.

Ta còn chỗ nào phải lo lắng chứ?

Hình ảnh vừa rồi không biết Tiêu Vân Tễ đã thấy được bao nhiêu? ta nói hắn đã được đâu?

quân, vừa rồi ta chỉ là… Tình thế cấp bách…”

Còn chưa dứt , đằng sau đã có một vị lão nhân đi tới.

“Cô nương, ngươi không có việc gì chứ?”

là vị lão nhân lúc nãy, quan trọng là… Triệu Đường Ngọc lại đỡ bà ?

“Tổ mẫu, ngài đừng lo lắng, không phải A còn ổn ư?”

Hả????

Vậy mà ta còn thuận tay cứu cả Thái Hậu?

Thái Hậu không yên lòng, có lẽ là mới đi tới chưa nhìn thấy gì, sau đó quay về nói với Tiêu Vân Tễ:

“Vân Tễ, ngươi phải chăm sóc cho nhân của ngươi đàng hoàng, mới nãy nàng khóc lóc rất đáng thương.”

Tiêu Vân Tễ dừng lại, gật : “Thái Hậu nói , xưa nay A là cô nương yếu đuối, hôm nay chắc đã kinh hách rồi.”

Nói thât, ta cảm thấy vế sau của hắn ám chỉ những người khác thì hơn.

Triệu Đường Ngọc nhìn ta sau đó nhìn ca ca của ta, cuối cùng như muốn nói lại thôi.

Tiêu Vân Tễ chưa cho nàng cơ hội mở miệng đã cầm tay ta, dịu dàng nói: “Tay có đau hay không?”

Ta không ngừng gật .

Đáy mắt của Tiêu Vân Tễ hiện lên ý cười, bỗng giơ tay đưa ra một cây ngọc trâm cực kỳ quen mắt, giúp ta vén mái tóc có chút hỗn độn phía sau.

“Vậy chúng ta về nhà nhé?”

Ta ngây ngốc tại chỗ.

Cho khi về tới phủ An Quốc Công, ta cũng chưa hé miệng lần nào.

Tiêu Vân Tễ lấy ra một lọ t.h.u.ố.c mỡ: “Lại bôi t.h.u.ố.c nào.”

Ta nhìn hắn một cách sâu kín.

Tiêu Vân Tễ cười cười, thẳng thắn mở miệng:

“Khoảng thời gian trước, đám người Gia Luật Tề có động tĩnh muốn bày ra cái bẫy. Vốn tưởng bọn chúng nhắm về Thái Hậu, không ngờ—”

“Ca ca của thiếp cũng biết việc này?”

“Kế hoạch này huynh có tham dự một nửa.”

“….”

Các ngươi hợp mưu lại dùng người ta có không? Các ngươi nghĩ như thế có được không hả?

điều quan trọng nhất không phải là cái này.

Ta thở sâu: “Vậy chàng… Biết ta là ai từ khi nào?”

14.

Vẻ của Tiêu Vân Tễ có chút kỳ diệu.

“Vào đêm trước khi hồi kinh.”

Ta nhớ lại một chút, nháy mắt liền hiểu.

“Thiếp đã nói mà tại hôm đó chàng lại muốn uống rượu với thiếp?”

“….”

Tiêu Vân Tễ đè đè giữa hai hàng lông mày.

“Lúc ta… Chỉ là hơi nghi ngờ, sau đó khi nàng đưa ta về doanh trướng thì ta đã xác nhận đó là nàng.”

Khí thế kiêu ngạo của ta lập tức tắt ngúm, bởi vì này của hắn có mức độ sát thương cực cao.

Nói cùng là do ta đuối lý.

Ta thử hòa giải: “Ha ha, chứng minh năm như thế bảo đao của ta không hề già đi.”

Tiêu Vân Tễ nhàn nhàn liếc ta một cái.

Ta ngượng ngùng ngậm miệng lại.

Hắn kéo tay của ta qua muốn giúp ta bôi t.h.u.ố.c, ta thấy cái bình này hình như đã từng thấy ở đâu đó.

Tiêu Vân Tễ giải thích: “Ta lấy được từ chỗ của Dung Phong.”

Ồ, hiện giờ huynh cũng đâu có cần dùng cái này.

Ta thở dài một tiếng, mặc kệ việc hắn kéo tay ta, chỉ phát sầu:

“Giờ làm ? Tội khi quân là liên lụy tới cửu tộc.”

Dáng vẻ của Tiêu Vân Tễ không có gì lo lắng, chỉ nói:

“Lúc trước khi ta xin chỉ tứ hôn còn cầu thêm một kim bài miễn t.ử .”

người nam nhân lại có thể làm được như thế?

Ta nói với vẻ không thể tin tưởng được: “Chiến công ba năm của chàng đáng giá như vậy?”

Đổi hôn ước với ta thì không nói còn có thể nhặt thêm bảo bối đó ?

Tiêu Vân Tễ tùy ý nói:

“Cũng không có gì khó. Chỉ đơn giản nói với bệ hạ một câu Đại Yến không có Dung gia và phủ An Quốc Công thì sẽ có tình huống như thế nào mà thôi.”

Nhân cơ hội này ta rụt tay lại, giơ ngón tay cái lên: “Bệ hạ thánh minh.”

Bôi d.ư.ợ.c cực kỳ phiền toái, lát ta còn phải đi rửa.

Tiêu Vân Tễ nhìn ta, nhướng mày: “Không muốn hỏi cái gì ?”

Ta chột dạ quay đi: “Không… Không có.”

Hắn im lặng nhìn ta một lát, bỗng nói: “Con người của ta từ trước nay nói là giữ .”

Hả????

Ta ngạc nhìn lại, sau đó rơi vào ánh mắt thâm thúy của hắn.

“Ta đã nói nàng muốn cái gì thì ta chắc chắn có thể cho nàng cái đó.”

“Những này— Lúc trước, hiện tại hay tương lai, Dung , vĩnh viễn có hữu hiệu đối với nàng.”

Ta thấy tiếng tim mình đập bình bịch.

Hắn bình tĩnh nhìn ta, thấp giọng nói:

“Ta đưa ngọc trâm cho nàng, Dung , nàng đem thân cho ta được không?”

15.

năm như thế, tính nhan khống của ta không thể thay đổi được.

người tuyệt sắc như vậy nhìn ai mà chịu nổi?

thì ta không thể chịu được.

Sau đó ta thấy được giọng nói của mình vang lên.

“Được.”

Sau đó ta có đôi chút hối hận, bời vì ngọc trâm này vốn dĩ là của ta!

Có phải lúc đó ta hồ đồ rồi không?

Ta có ý muốn tranh luận cho rõ ràng với Tiêu Vân Tễ sau đó hắn đã cúi hôn lên vết thương n.g.ự.c của ta.

Thở dốc kịch liệt, hô hấp nóng bỏng.

Hắn trầm giọng cười:

“… A , rõ ràng nàng cũng thích ta, năm như vậy.”

… Hắn nói cũng .

Bởi vì là sự thật.

….

đời này không có bức tường nào không có gió lọt qua, rất nhanh, toàn bộ kinh thành đã biết ta và ca ca sinh đôi của mình tráo đổi thân phận, những chuyện mà cả nhà chúng ta lo lắng không hề xảy ra.

Bắc Liêu vì đổi Gia Luật Tề, đã cắt đất đưa lên cho Đại Yến.

Phủ An Quốc Công và Dung gia đều được ban thưởng, vì thế ta cực kỳ vui sướng.

Một tháng sau, Hoàng thượng tứ hôn cho ca ca của ta với Trưởng công chúa.

Không thể không nói, tiến độ này nhanh hơn so với tưởng tượng của ta.

Phụ mẫu của ta cũng rất vui mừng: “Cuối cùng cũng có người muốn! Cuối cùng A Phong cũng lấy được thê t.ử!”

Ta trộm đi nhìn Triệu Đường Ngọc: “Có chuyện gì xảy ra thế?”

Triệu Đường Ngọc đỏ lên: “Dược mà ta cho ca ca của ngươi đã dùng hết rồi, phụ hoàng nói thành hôn thì d.ư.ợ.c kia như của hồi môn.”

Ta khiếp sợ: “Huynh còn không biết xấu hổ mà nói thế ư?”

Triệu Đường Ngọc thở dài: “Lúc trước ta nghi ngờ hắn ta, cứ một hai bắt hắn ta phải múa kiếm sau đó… thương.”

“….”

Hóa ra lĩnh cưới thê t.ử.

Nâng nâng cằm, hừ nhẹ:

“Thật là, có thể giống nhau như thế chứ?”

Ta sờ cây ngọc trâm , nở nụ cười.

Nói cũng .

Tùy chỉnh
Danh sách chương