Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

Chương 7

Tôi ngẩng lên thì thấy là bác sĩ vừa phẫu thuật cho Tô Yểu Yểu.

Ông đỡ tôi :

“Cô thương . Phải xử lý ngay. Tôi dẫn cô đi đăng ký.”

“Cảm ơn…” – Tôi đáp bằng giọng yếu ớt.

Vị bác sĩ bụng giúp tôi lấy số, dẫn tôi đi khám.

nước, đo vết thương, bôi t.h.u.ố.c.

Nhìn đồng hồ thì đã ba giờ sáng.

Có lẽ cơ thể quá mệt mỏi, tôi đã ngủ quên luôn trong khi dịch.

Khi mở mắt lần , bên ngoài trời đã sáng.

Kim trên cổ tay đã được rút ra.

Người vẫn đau. Di chuyển là đau.

Tôi định đứng gọi bác sĩ hỏi xem có phải nhập không.

Nhưng vừa ngồi , cửa phòng liền mở.

lý của Tô Việt bước vào.

“Cô Lý Nhã , chào cô. Tô tổng nhờ tôi đến báo tiểu thư đã tỉnh lại .”

quá.” – Tôi cố gắng nở nụ cười.

“Tiểu thư đòi gặp cô, nhưng hiện tại vẫn không thể xuống giường, Tô tổng không cho phép.”

“Ừ, cô ấy nghỉ ngơi.”

lý gật đầu, nói tiếp:

“Tiểu thư khi tỉnh liền kể lại lúc đó. Tô tổng vừa yêu cầu nhà lấy camera giám sát.”

Ánh mắt lý ánh lên sự áy náy:

“Chúng tôi đã xem video . Cũng đã được toàn bộ.”

“Khi đó, cô đã liều mạng che chắn cho tiểu thư. Nếu không có cô… tiểu thư có thể đã thương nặng hơn nhiều.”

Người lý vốn nhanh nhẹn và lạnh lùng, nhưng lần anh ta lại tỏ ra chút lúng túng:

“Tô tổng khi ấy vì quá lo sợ mới mất bình tĩnh.”

“Cô không đâu tiểu thư là do tay Tô tổng nuôi lớn. Là người mà anh ấy quý nhất.”

“Tiểu thư nhỏ lại yếu, từng vài lần nguy kịch mà nhập … Tô tổng thực sự rất sợ mất gái.”

Anh ta tiếp tục nói cả tràng.

Tôi nghe chẳng rõ bao nhiêu.

Người đau quá, lại chưa ngủ đủ.

Đầu óc đang chìm trong sương mù.

Tôi chỉ có thể đáp qua loa:

“Ừ. Tôi hiểu.”

Bác sĩ bước vào thay dây , kim mới vừa cắm, tôi lại ngủ thiếp đi.

Tỉnh lại lần , tôi phát hiện mình đã chuyển phòng.

phòng ba giường, thành phòng đơn cao cấp sạch sáng bóng.

Tôi bấm chuông gọi bác sĩ.

“Tôi có tiếp tục ở lại không?”

Bác sĩ nói tôi có thể xuất , nhưng phải quay lại nước vào đúng giờ mỗi ngày.

Tôi gắng , tự đi thủ tục xuất .

Chi phí nằm đã có người thanh toán.

phí còn dư, nhân viên nói:

“Phần thừa được hoàn lại vào tài khoản thanh toán trong ngày việc.”

Tôi gật đầu rời đi.

Về lại , tôi cố gắng đi học bình thường.

lần đó đã ồn ào khắp , lan sang cả khu tôi.

Nghe người ta nói vài sinh viên đã tập đoàn Tô thị kiện, chối hòa giải.

Có đứa chuẩn đi tù, có đứa phải đổi hoặc thôi học.

“Không bọn nó chọc giận ai bên Tô thị. Lần coi tiêu đời.”

Danh tính Tô Yểu Yểu vẫn được che rất kỹ, không ai cô ấy là ai trong .

Vài ngày , tôi nhận được điện thoại của cô .

“Chị ! Anh tịch thu điện thoại của , hôm nay mới trả lại!”

Giọng nũng nịu quen thuộc vang lên khiến lòng tôi chua chát.

Tôi không mình đối diện với Tô Yểu Yểu bằng tư cách gì .

Chúng tôi gặp nhau vì tôi mềm lòng nhất thời.

đó, tôi ở lại cạnh cô .

Nhưng càng gắn bó, tôi càng sự trong sáng của cô kéo đến.

Tôi bảo vệ cô ấy, đứng ra vì cô ấy, thậm chí lấy cả cơ thể chắn cho cô ấy tất cả đều là xuất phát tình bạn thật lòng.

Nhưng cú đá của Tô Việt đã đá tôi tỉnh.

Anh ta nói rõ với tôi: Tôi không xứng.

Tôi không xứng bạn của Tô Yểu Yểu.

Tôi chỉ là người anh ta bỏ thuê, để bạn đồng hành cho cô .

Tôi có thể là hầu gái, là người kè kè bên cạnh, là người trông nom học tập, nhưng tuyệt nhiên không phải là bạn.

Cũng phải thôi.

là thiên kim nhà giàu.

Còn tôi chỉ là đứa tép riu.

lời anh ta nói… sống lâu trong nhà người ta, tôi quên mất bản thân mình đang ở đâu.

Tôi nhớ lại vị trí của mình.

… sao chị không tới thăm ?” – Tô Yểu Yểu nhỏ giọng hỏi.

“Dạo bài vở nhiều quá. Chị bận.” – Tôi né tránh.

nghỉ ngơi cho , nhớ nghe lời bác sĩ.”

“Chị không đến thật à?”

“Khi nào rảnh tính.”

lần trước, tôi nghĩ Tô Việt chắc chắn không để tôi ở cạnh gái anh ta .

Anh ta tìm người chuyên nghiệp bảo vệ cô từng phút.

Còn tôi với Tô Yểu Yểu… có lẽ nay không bao giờ gặp lại .

Tan học hôm đó, tôi thấy lý của Tô Việt đứng chờ bên ngoài giảng đường.

Anh ta cười khách khí:

“Chào cô Lý.”

Chúng tôi ngồi đối diện trong quán cà phê trước cổng .

“Bác sĩ nói tâm trạng giúp hồi phục nhanh hơn. Vài ngày nay, tiểu thư cứ đòi gặp cô, tâm trạng không chút nào.”

“Ý của Tô tổng là… cô có thể tiếp tục ở cạnh tiểu thư.”

“Về lần trước, anh ấy nóng giận quá quá tay. Để tỏ ý xin lỗi, anh ấy muốn gửi cho cô năm trăm nghìn tệ, coi bồi thường.”

, cô vẫn kèm cặp tiểu thư cũ, thù lao mỗi tháng tăng gấp đôi.”

Anh ta vừa dứt lời, điện thoại tôi báo tín hiệu.

Tôi bật màn hình sáu trăm nghìn đã vào tài khoản.

Phải nói thật số bỏ ra đúng là hào phóng đến choáng ngộp.

Tôi rất muốn đứng , khí thế nói tôi không .

Nhưng hiện thực đã đặt tay lên vai tôi, ấn tôi xuống ghế.

Tôi là đứa mồ côi, thiếu thốn nhỏ.

Tôi còn tính khi nghiệp đi du học, mà việc đó khoản khổng lồ.

Tôi không muốn chạy bàn hay thêm ba bốn năm để gom học phí.

Tôi muốn dành toàn bộ thời gian cho học hành.

Điều kiện của Tô Việt lại là con đường thẳng đưa tôi đến mục tiêu đó.

Và tôi đã cúi đầu trước thực tế.

Tùy chỉnh
Danh sách chương