Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 5
Ba Vân lập tức theo phản xạ định dỗ dành Vân Lưu Mộng.
Tôi cảnh đó, chỉ thấy mệt.
Y như mọi lần.
Tôi gần như chuẩn bị sẵn sàng cho việc họ lại bị kéo về phía cô ta.
Không ngờ bình luận tôi bỗng loạn như điên.
Mỗi dòng chữ đều rung như sắp nổ.
“Tiểu thư! Đến lượt tôi ra tay rồi! Nhớ kỹ! Hãy dùng con đường của Vân Lưu Mộng, cô ta không đường mà !”
“Không ! Tôi phản đối! Chúng ta tuyến đại nữ chủ, sao phải làm mấy trò nhỏ nhen đó. Bảo bối, phải thể hiện khí chất tiểu thư, khiến con trà xanh kia trông vừa rẻ rúng vừa giả tạo.”
“Đúng đúng! Bây em chỉ cần chằm chằm vào dì giúp việc kia rồi hỏi ba : Vân Lưu Mộng là con của dì ấy hả?”
Thấy dòng này, tôi lập tức phải làm gì.
Lưng tôi thẳng tắp, nhẹ nhàng liếc dì Hoàng Vân Lưu Mộng, rồi nghiêng đầu hỏi:
“ ơi, nhận nuôi con của dì này hả? Sao hai người giống con ruột vậy.”
Vừa xong, cả liền cứng đờ.
Ba Vân dì Hoàng Vân Lưu Mộng, ánh mắt chợt thay đổi.
Bỗng cảm thấy… có gì đó sai sai.
Dì Hoàng lấy tư cách gì mà tiếng chỉ trích vợ của ?
lại liếc sang Vân Lưu Mộng… đúng là dáng vẻ hiện tại có phần hơi mất .
Nếu không phải Bách Phong thích cô ta, chắc cũng chẳng nâng niu đến vậy.
Khoảnh khắc đó, ba Vân chậm rãi nhận ra… con gái ruột hình như cũng không tệ?
Vân Lưu Mộng thấy nghi hoặc lóe trong mắt họ, lập tức trắng bệch rồi xanh mét.
Sao chiêu này lại không hiệu nghiệm?
Đúng ra Cố Phán Nhi sẽ phải nổi điên mắng cô ta giả tạo, rồi ba Vân sẽ mắng ngược lại Cố Phán Nhi sao?
Sau đó phải dỗ cô ta bằng quà đắt tiền nữa mà?
Sao bây tất cả đều lệch với kịch bản rồi?
Trong khi đó, Vân phu lại không chịu nổi chuyện dì Hoàng dám đứng ra thách thức uy quyền.
mới là nữ chủ của căn nhà này.
vừa định đuổi việc dì Hoàng thì chợt nhớ ra: Người này hình như đến xin việc từ khi sinh con.
Nghĩa là người này làm nhà này mười sáu năm.
Vân phu giấu cảm xúc, dời mắt .
Chuyện con cái tính sau không phép sỉ nhục .
Sau khi quan sát tất cả vào mắt, tôi chợt hiểu:
cũng có ranh giới của riêng mình.
Vân phu yêu nhất ta, nên tuyệt không động vào địa vị nữ chủ của mình.
Vân tổng yêu nhất ta, nên lợi ích của Vân thị sẽ đứng đầu.
Giữa tôi Vân Lưu Mộng tạo ra giá trị lớn hơn, ta sẽ đứng cạnh người đó.
Vân Lưu Mộng yêu nhất cô ta, nên mới dốc sức đè ép tôi, sợ tôi cướp mọi thứ… dù tất cả vốn không thuộc về cô ta.
Thật kỳ lạ.
Ba người bọn họ đều ích kỷ giống nhau như đúc.
Thế tại sao tôi lại là con ruột của họ?
…
Bây đang là kỳ nghỉ hè từ lớp 10 lớp 11, tới hai tháng.
Ban đầu tôi lo lắng không phải sống thế nào trong cái biệt thự ngột ngạt này, thì khỏi lo rồi.
của tôi đổi rồi.
đây tôi nằm góc khuất tầng , sát giặt đồ, người làm thì dãy lại của tầng dưới.
Vân tổng Vân phu tầng ba,
Vân Lưu Mộng thì chiếm trọn tầng hai.
khi tôi hỏi mình đâu, Vân phu lại bảo tôi cùng tầng hai với Vân Lưu Mộng.
Sắc Vân Lưu Mộng cứng đờ như x.á.c c.h.ế.t, c.ắ.n răng mấy lần mới nặn ra giọng dịu dàng:
“Ba , con quen mình rồi.”
tôi, sau trận vừa rồi, nắm quy luật.
Đứng trên tầng hai, tôi quay đầu xuống :
“Chú dì ơi… hay là mình xem kết quả xét nghiệm DNA .”
“Dù mất trí nhớ, con thấy… hình như hai người nhận nhầm rồi?”
“Dù sao, con nuôi của chú dì chiếm cả tầng hai, nếu con là con ruột, sao biệt thự lại không có cho con?”
Tôi diễn luôn vai bé gái cảnh giác, giỏi nghi ngờ:
“Hai người sẽ không lừa con tới đây làm chuyện xấu chứ?”
Vân tổng đỏ bừng.
Người làm đứng trong góc thì xì xào, đương nhiên là không phải bênh tôi họ toàn chạy theo Vân Lưu Mộng cô lập tôi.
Vân tổng hít sâu rồi :
“Con linh tinh gì vậy! Nhà này lừa con làm gì! Mộng Mộng tầng hai là … … con bảo thích gác mái, nên tầng năm với gác mái là của con.”
vẻ mỗi người phía dưới, tôi không kìm sảng khoái thầm kín.
Hóa ra lùi bước tiến ba bước là cảm giác này.
Không trách Vân Lưu Mộng thích chơi tâm cơ, nó… thật quá hiệu quả.
Bình luận lập tức tung hoa:
“Bé cưng giỏi quá!!!”
“Đúng rồi! Cái gì thuộc về em, thì không thiếu tấc!”
“Thông minh! Mới đó giành lợi ích cho mình rồi!”
Tôi đỏ cả tai, quay đầu .
Có… có gì đâu mà khen chứ…
Thì ra từ căn chật chội tối tăm đến cả hai tầng trời riêng lại đơn giản thế này.
Tôi chợt nhận ra: những năm qua tôi chỉ cau có chống đối, nên kết quả mới là càng sống càng tệ.
Khoảnh khắc con người trưởng thành là lúc hiểu rằng ngoài bản thân mình ra thì không có dựa vào cả.
khó chịu, cô độc, cáu kỉnh ngày , chỉ là tôi hy vọng có đó nâng niu lấy cảm xúc mình :
“Ba yêu con.”
phản nghịch kia, là tôi chờ đợi ba xin lỗi.
đây, có cả nhóm người với tôi:
“Muốn gì thì tự mình giành lấy.”
Tôi đặt tay n.g.ự.c.
Cảm ơn các chị, dạy tôi cách làm.
Tôi màn hình bình luận, trong mắt lặng lẽ chứa đầy ơn ấm áp.