Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cứ vậy, hai tháng trôi qua.
Tôi lái xe Thanh Đảo.
Vừa dừng lại ở khu cắm trại dành cho xe RV, cảnh sát đã tìm .
“Chào chị, chị là Chu Linh đúng không?”
Tôi ngạc nhiên.
Chẳng lẽ đỗ xe ở đây cũng vi phạm gì sao?
Sau khi xác nhận căn cước, trong hai viên cảnh sát :
“Chị Chu, gia đình chị báo tìm người. Phiền chị theo chúng tôi chuyến.”
Tôi nhíu mày: “Tôi đâu gia đình.”
nhau, rồi đưa vài tấm ảnh.
“Người này là con trai chị, Lưu Trấn Phong? đây là chồng chị – Lưu Quốc Đống? gái này là con chị, đây là chị đúng không?”
Tôi gật .
“Đúng, nhưng tôi đã đuổi khỏi nhà.”
Tôi kể sơ tình hình, ghi lại lời khai.
“Thôi thế này, chị theo chúng tôi đồn chuyến. Bọn đang ở .”
Tôi nhớ lại – lẽ theo dõi được điểm từ video tôi đăng.
Nhưng tôi không ngờ, nhà ấy dắt díu nhau tìm tôi thật.
Khoảnh khắc tôi vừa bước vào đồn cảnh sát,
tiếng gào khản đặc vang lên.
Thằng Trấn Phong lao phía tôi, ôm chầm lấy chân:
“Mẹ ơi! Mẹ ơi con tìm mẹ khắp nơi hu hu hu hu…”
Nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt.
Tôi lạnh mặt, đẩy nó :
“ trò gì đấy?”
Không ngờ nó không buông, vẫn bám cứng lấy chân:
“Mẹ, mấy tháng nay mẹ sao rồi? ổn không? Con nhớ mẹ lắm…”
Tôi thấy dáng vẻ tiều tụy của nó, của con – ôm con, mặt xám tro, đúng kiểu không yên ổn.
Tôi hỏi:
“ gì thì ngắn gọn.”
Hai đứa liếc nhau, mặt mày ủ dột:
“Mẹ ơi, cái bà Trương Quế Lan hại nhà con tan nát rồi!”
Trấn Phong nghẹn ngào:
“Bà ta ác độc không tả nổi, chính bà ta g.i.ế.c bà nội!”
Nó bắt tuôn tràng:
“Lúc không tụi con ở nhà, bà ta bỏ đói bà, không cho ăn, không cho xoay người. Phân nước tiểu ướt nhẹp người, da bà lở loét. Bà định thì bà ta dọa, rồi đ.á.n.h đập.
Vài hôm trước, bà ta nấu tô mì cho bà ăn, mì , nước nóng bỏng. Nửa đêm, bà nghẹn c.h.ế.t.
Bác sĩ nguyên nhân là nuốt nghẹn do thức ăn , lại quá nóng.”
Nét mặt thằng Trấn Phong vặn vẹo vì uất ức.
“ vậy mà con không tin! Cứ khăng khăng là tai nạn, bọn con là con mà bất hiếu, không chăm bà chu đáo, bà Quế Lan chỉ không quen việc nên không trách được.
Tụi con không bằng chứng…”
Nó tức mức đập mạnh nắm đ.ấ.m xuống bàn.
Tôi hỏi tiếp:
“ em chồng đâu?”
Mặt nó co giật:
“Đừng nhắc nữa.
Bả cầm tiền thừa kế của bà nội, chuồn mất tiêu. Không liên lạc được!”
Con chen vào, mặt mày sưng:
“Mẹ à, mẹ với tụi con , sắp sửa sang tên nhà cho con hồ ly tinh rồi.
Mẹ mới là vợ hợp pháp của mà!
Bà kia ngày nào cũng thì thầm bên tai ông ấy, tụi con lớn rồi phải tự lập, rồi ám chỉ muốn đuổi nhà con đường.”
Tôi không gì.
Con thái độ tôi thì nghiến răng, tự tát mình cái:
“Mẹ, con sai rồi.
Con không nên đối xử với mẹ vậy.
Mẹ nhà với tụi con nhé?”
Rầm tiếng, vang lên ngay bên tai.
Là Trấn Phong – quỳ sụp xuống.
Môi nó run lẩy bẩy:
“Mẹ… mẹ nể mặt con , mẹ với tụi con được không?
Tụi con biết tụi con đã sai. Nhưng mẹ không thể nhẫn tâm bỏ của mẹ ngủ ngoài đường thế được…”
Tôi hừ tiếng:
“Các người muốn tôi quay – để tranh nhà đúng không?”
“Không phải tranh!” – Trấn Phong gào lên – “ vốn là của tụi mình mà! Mẹ vẫn là vợ mà!”
Căn nhà là nhà cũ của nhà Lưu, sau khi giải tỏa thì tái xây, giá trị tầm triệu tệ. Tài sản trước hôn nhân của Lưu Quốc Đống.
Tôi bình thản:
“Nhà , con muốn cho ai thì cho.
Không chuyện gì nữa, tôi đây.”
“Mẹ định mặc kệ thật hả?!”
Trấn Phong bật dậy, hét to muốn vỡ họng.
“Không nhà, tụi con sao?!”
Tôi lạnh lùng:
“Liên quan gì tôi?
Tôi đá khỏi nhà Lưu. Đồ đạc vứt sạch. Mật khẩu đổi. Giờ tự dưng quay lại xin xỏ?”
“Trước đây các người tôi vô trách nhiệm, không xứng mẹ, bà.
Giờ thấy tôi tốt, tụi mày thì khổ, nên quay lại đòi hút m.á.u tôi đúng không?”
Nghe tôi trúng tim đen, Trấn Phong không giả vờ nữa.
“Nếu mẹ sinh con thì mẹ phải con đời chứ! Sao mẹ dám bỏ rơi tụi con?!”
Con chỉ thẳng tay vào tôi:
“Bà già c.h.ế.t tiệt! mấy con ch.ó con mèo mà không lo cho ruột, bà không biết xấu hổ à?!”
Nó đảo mắt, rồi véo mạnh thằng bé.
Tiếng trẻ con ch.ói tai vang khắp đồn cảnh sát.
Ai cũng quay .
ta tranh thủ vừa vừa gào:
“Mọi người xem ! Trên đời bà nào không mà ch.ó mèo không?!”
Trong sảnh việc, ánh mắt soi mói bắt xuất hiện.
Người này chỉ trỏ, người kia lắc :
“Già rồi mà không lo cho , lại ch.ó mèo, định để ch.ó mèo lúc già chắc?”
“Đúng là đảo lộn luân thường đạo lý, coi ch.ó mèo con , thể thống gì nữa!”
“ đứa nhỏ ôm chân t.h.ả.m thiết mà bà ta không động lòng, đúng là sắt đá, không xứng người.”
Tôi khoanh tay, mặt thản nhiên con diễn kịch dưới đất. ta cào cấu, gào mức đỏ bừng mặt.
“Tôi hỏi lại lần nữa. muốn gì?”
ta liếc nhanh sang Trấn Phong, rồi ngẩng , hạ giọng nhưng mang đầy đe dọa: