Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đông chí sắp đến, khắp viện Thẩm gia phủ đầy vải trắng.
Thẩm lão gia đã qua đời vì bệnh.
Là vị tiểu thiếp thứ chín của Thẩm gia, đáng lẽ ta phải đau khổ tột cùng.
ta lại chẳng cách nào nén nổi ý nơi khóe miệng.
Lão gia phong lưu một đời, cưới tới chín phòng thái thái.
Dưới gối lại chỉ có duy nhất một tên nghịch t.ử.
Thẩm Xác phản nghịch ngang ngạnh, quan hệ hai nước với lửa.
Chẳng mà, nắp quan tài của lão gia vừa đậy lại Thẩm Xác đã hạ lệnh giải tán hậu viện.
Y vẫn luôn chướng mắt việc phụ thân mình đắm chìm trong nữ sắc, thỉnh thoảng ăn chung với nhau một bữa cơm cũng trưng vẻ mặt lạnh lùng.
Các hậu viện đều sợ y.
y lại có quan hệ khá tốt với duy chỉ mình ta.
Sáu năm Thẩm phủ , cũng nhờ có y mà cho đến tận c.h.ế.t lão già đó vẫn chưa từng chạm một đầu ngón tay vào ta.
Trên danh nghĩa ta là Cửu của y, trong lòng ta lại xem y là bằng hữu.
Nay Thẩm Xác nắm quyền Thẩm gia, ta coi cũng đã hết khổ.
Chắc chắn y sẽ không đãi ta.
Trong hoa sảnh đang đốt than , tỏa hương trầm.
Ta xếp hàng phía sau các , trong lòng không khỏi nhảy nhót vui sướng.
Một năm không gặp, dáng vóc Thẩm Xác ngày càng cao lớn vững chãi.
tay cũng càng càng hào phóng.
Trên án kỷ bày biện một chỉnh tề.
Thẩm Xác gật đầu một , trướng phòng liền kiểm kê đủ và phòng khế, cùng với văn tự bán thân đưa cho Thất .
Thất còn chưa kịp lau nước mắt đã ôm lấy , hì hì đi.
Sắp đến lượt ta, Thẩm Xác bỗng nhiên ngước mắt nhìn sang.
Ta toe toét với y.
Chợt nhớ phụ thân y vừa mới mất, hình ta tươi vậy không hợp cảnh lắm, là ta vội vàng thu liễm lại.
Thẩm Xác nghiêng , nhỏ giọng nói với trướng phòng điều gì đó.
Trướng phòng liên tục gật đầu sau đó dọn dẹp đồ đạc xoay đi, còn tiện tay khép cửa lại.
Để lại ta một mình ngơ ngác.
gì vậy?
Khó khăn lắm mới tới lượt ta, sao lại bỏ đi ?
Trong phòng chỉ còn lại ta và Thẩm Xác.
Y bình thản cất chỗ phiếu còn lại vào túi tiền.
Ta không nhịn được sự tò mò, vội vàng hỏi: “Thẩm Xác, phần của ta đâu?”
Y không buồn ngẩng đầu, giả vờ ngây ngốc với ta: “ gì?”
Ta không tiện đến tiền , đành phải uyển chuyển nhắc nhở: “Văn tự bán thân ấy! Không phải chàng nói lão già đó mất , các hậu viện muốn lại , không muốn chia và địa khế, về nấy sao?”
Thẩm Xác quay đầu nhìn lại, giọng nói nhàn nhạt: “Họ trở về tựa ngoại, nàng chỉ có một thân một mình, đi đâu?”
Năm đó cha bán ta cho Thẩm lão gia làm thiếp, ta đã cực kỳ không cam lòng.
Tiền lão tự mình nợ, vì gì mà đem ta chấp?
Huống hồ, tuy gia tài Thẩm lão gia kia lên đến vạn lại cực kỳ ham mê nữ sắc.
Nghe nói trong phủ đã có tới tám phòng thái thái.
Ta qua đó có thể có kết cục tốt đẹp gì?
mà ngờ được.
cha không bằng cầm thú của ta, sau ta làm loạn một trận không hề đ.á.n.h ta mà lại bỏ t.h.u.ố.c mê vào trong cơm canh.
mở mắt lần nữa, ta đã bị trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay tống lên kiệu nhỏ.
Ta khóc đến khản cả giọng.
Kể từ khoảnh khắc đó, ta đã đoạn tuyệt quan hệ với cha mình.
Vất vả lắm mới đợi được đến ngày Thẩm lão gia qua đời, đương nhiên ta phải nghĩ cho bản thân mình.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Thẩm Xác, ta bấm đốt ngón tay, chậm rãi nói dự của mình.
“Chắc chắn ta sẽ không quay về đó nữa, nếu trong tay có tiền, ta muốn dẫn Xuân Hạnh cùng phủ mở một tiệm cơm, nếu có thể được chia một căn viện nhỏ càng tốt, lại tiết kiệm được một khoản…”
Ta thận trọng ngước mắt nhìn sắc mặt y.
Cũng chẳng biết y có hiểu ý tứ ám chỉ của ta hay không.
Mấy vị khác xa cách với y đều đã được chia và phòng khế.
Chúng ta thân thiết vậy, chẳng nói đến có tư tâm chia cho ta nhiều hơn một chút, ít cũng phải tương đương với họ chứ.
Thẩm Xác nghe xong, nhẹ nhàng gật đầu.
“Sắp xếp rất tốt, Xuân Hạnh là nha hoàn trong phủ, không phải , nàng không thể đưa em ấy đi cùng.”
Ta trợn to mắt, đúng là ta đã quên mất .
“Hả? … Vậy không mang theo cũng được.”
Thẩm Xác lại hỏi: “Vậy nàng đơn độc một mình, sau đi thuê cửa tiệm đâu? Làm nghề gì? Tình hình thị trường bên ngoài nàng có biết không?”
Một loạt câu hỏi của y khiến ta quay cuồng đầu óc.
Ban đầu ta chỉ nghĩ tay nghề nấu nướng của mình cũng khá, sau đi sẽ thuê một gian tiệm, bán chút rượu thịt, đủ cho ta và Xuân Hạnh sống qua ngày là được.
Quả thực chưa từng nghĩ tới những điều rắc rối .
Ta vò nát chiếc khăn tay, cố gắng chống đỡ nhuệ khí: “Ta sẽ đi hỏi thăm vài nơi, đạo lý so sánh giá cả ta vẫn hiểu mà, mở một quán cơm nhỏ, thuê thêm hai gã chạy bàn, ta cũng chẳng sợ chịu khổ, kiểu gì cũng kiếm được chút tiền thôi…”
Thẩm Xác gật đầu: “Được, cho dù nàng tìm được cửa tiệm phù hợp, chủ thấy nàng là một nữ nhi yếu đuối muốn ép giá nàng, hoặc giả là thuê phải hạng có ý bất chính nhân nàng không phòng bị mà ức h.i.ế.p nàng, lại hoặc gặp phải lưu manh phố phường đến đập phá, nàng tính sao?”
Y nói vừa nhanh vừa dứt khoát, từng bước một tiến lại gần.
Ta lùi đến mức không còn đường lui, sắc mặt trắng bệch đi vài phần, vẫn cứng cổ nói: “Vậy ta đi báo quan!”
Thẩm Xác rũ mắt, hàng mi dài che khuất tình ý nơi đáy mắt.
“ mà, đạo không công bằng nàng nghĩ đâu. Không phải ta cố ý đả kích nàng, chỉ là nữ nhi muốn lập thân gian vốn đã khó hơn nam nhân gấp trăm lần.”
Ta không cam tâm, phẫn nộ nói: “Chẳng lẽ nhất phải đi, tìm một nam nhân thay ta chống đỡ môn hộ mới được sao?”
Sắc mặt vừa còn bình tĩnh của Thẩm Xác bỗng chốc sa sầm xuống.
“ đi? Nàng muốn cho ?”
Ta chỉ là thuận miệng nói mà thôi chứ chẳng hề muốn đi.
Dù ta chưa từng thực sự hầu hạ Thẩm lão gia danh phận tiểu thiếp không cách nào xóa sạch được.
Ta còn có thể cho nữa chứ?
Cũng chẳng biết đang yên đang lành y nổi giận gì?
Thẩm Xác không , ta cũng có chút sợ y.
Y thấy ta không lên tiếng, lại tiến tới thêm một bước.
Dáng hình cao lớn dần dần bao trùm lấy ta.
“Ta một năm, nàng đã tìm được nơi tựa sao?”
Ta rụt vai lại, cúi đầu lí nhí: “Chỉ là thuận miệng nói vậy thôi.”