Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Thẩm Xác thở phào một hơi.

“Sau không được dùng những chuyện để chọc giận ta . Họ đi theo lão già bao nhiêu năm, lấy những thứ đó là điều họ xứng đáng được nhận. về nàng, ở lại bên cạnh ta là tốt nhất.”

Ta kịp phản ứng lại ý tứ lời nói của y thì Thẩm Xác đã đổi giọng.

“Khoảng thời gian ta rời đi, Tiểu Tửu có từng nhớ ta không?”

Lúc y đứng quá gần, phía sau lại là cánh cửa đóng c.h.ặ.t, không chỗ nào để trốn.

Thậm chí ta có thể ngửi thấy mùi hương thanh trúc thoang thoảng trên người y nơi mũi.

Ta chậm chạp nhận ra y đã gọi tên cúng cơm của mình.

Vành tai nóng bừng lên.

Ta đang lùi ra thì Thẩm Xác bỗng giơ , vuốt ve gò má ta.

Khoảnh khắc ngón ấm nóng chạm , bên mặt ta như bị bỏng vậy.

Ta cứng đờ cả người.

Đối diện với đôi mắt đen thẫm của y.

Ánh mắt nóng rực của Thẩm Xác dời từ mắt ta từng chút một xuống làn môi.

Yết hầu y khẽ lăn động.

Y cúi người, từng chút từng chút ghé sát lại.

Ta chợt phản ứng lại y làm , thẹn quá hóa giận.

kịp nghĩ ngợi, ta vung giáng một cái tát mặt y.

Thẩm Xác nghiêng mặt đi, nửa trời không cử động.

Y điên rồi sao?

Vừa rồi y làm cái ?

Ta bị dọa đến mất hồn, đến thần lại mình vừa tát y một cái, chân đều nhũn ra vì sợ hãi.

Cố gượng dậy, ta thiếu khí thế quát: “Thẩm Xác! Ta là Cửu nương của chàng! Sao chàng ?! Sao chàng làm thế…”

Trên khuôn mặt trắng trẻo của Thẩm Xác hiện lên mấy dấu ngón .

Ngay cả khóe miệng cũng rỉ ra vệt m.á.u.

Y lại hề để tâm, xoay người lại cười với ta: “Tại sao lại không ? Toàn bộ sản của lão đều là của ta. Tiểu nương… đương nhiên cũng thuộc về ta.”

Ta cứ ngỡ như mình nhầm, nhìn chằm chằm Thẩm Xác.

Nhưng ánh mắt y hoàn toàn không giống như đang đùa giỡn.

Đến lúc ta có thể khẳng , y thực sự bị mất trí rồi.

Ta là người y mua về, y c.h.ế.t rồi, y lại muốn chung sống với ta.

Chuyện truyền ra ngoài sẽ bị người ta phỉ nhổ mặt sao!

Nói lý lẽ với kẻ điên cũng ích , nếu ta tiếp tục ở lại đây, ai biết y lại làm ra chuyện ?

Trấn tĩnh lại vài giây, ta cố giả bộ bình tĩnh, bày ra dáng vẻ của một vị nương.

một năm không gặp, chàng càng hồ đồ rồi! Lời vừa rồi, ta coi như thấy. Nếu phủ ngân lượng eo hẹp, ta có thể đợi thêm, chàng chọn khác đưa cho ta cũng không muộn!”

Thẩm Xác lại không chịu buông tha.

“Nếu Tiểu Tửu rõ, ta có thể nói lại lần …”

Ta bịt tai lại, ngắt lời y.

“Đủ rồi! Thẩm Xác, cái ý nghĩ trái với luân thường đạo lý đó, chàng hãy mau quên đi. Ta sẽ không đi theo chàng đâu, chàng từ bỏ ý đó đi!”

Nói xong, ta màng đến sắc mặt y xoay người chạy trốn như bị ma đuổi.

Trở về phòng, l.ồ.ng n.g.ự.c ta vẫn đập thình thịch.

Ta liên tục uống liền mấy ngụm trà lớn.

Nha hoàn Xuân hớn hở chạy tới.

“Cửu nương, đồ đạc đều thu dọn hòm hòm rồi, em đi thuê một cỗ xe ngựa, sáng mai chúng ta xuất phát luôn… Ơ? Sao mặt người đỏ thế kia?”

Ngụm trà kịp nuốt xuống suýt làm ta sặc c.h.ế.t.

Chờ đến bình phục lại, ta xua với bé.

“Tạm thời đi được rồi.”

Sắc mặt Xuân lập tức xụ xuống.

“Tại sao ạ? đã nói xong là nhận bạc rồi đi sao?”

Làm sao ta có thể nói ra sự thật với bé được chứ?

Ta đành nói dối để lấp l.i.ế.m.

“Thiếu tiêu xài quen rồi, mấy vị nương phía trước chia nhiều quá, đến lượt ta thì sổ sách ngân lượng đã không đủ .”

Xuân vậy liền nản chí, ngồi phịch xuống chiếc ghế đôn tròn.

“Vậy thì làm sao bây giờ?”

Xuân là nha hoàn được phái đến cho ta ta đến Thẩm .

Tuổi tác nàng xấp xỉ ta, sáu năm qua chung sống, từ lâu đã tình như tỷ muội.

Ta vốn rời khỏi Thẩm phủ sẽ đưa bé theo.

Ta lại rót thêm chén trà, đè nén sự bất an lòng than rằng: “Đành chờ thêm vậy.”

Về đêm, ngoài cửa sổ tuyết rơi lả tả.

Ta nằm trên sập, trằn trọc không sao ngủ được.

Nhắm mắt lại đều là khuôn mặt thanh tú của Thẩm Xác.

Bên tai không ngừng vang lên những lời hỗn xược của y.

Ta trùm chăn kín , bực bội khua chân múa .

Khó khăn lắm chợp mắt được, lại mơ thấy cảnh tượng lúc đến Thẩm phủ.

đó ta vừa tới Thẩm phủ, khóc ròng rã suốt một , hai mắt sưng vù như hạt đào.

Thẩm lão nhìn ta một cái, hỏi ta bao nhiêu tuổi.

Ta nói thật.

“Mười ba.”

Thẩm lão nghi hoặc: “ là mười bảy sao?”

Ngay lập tức lão nhận ra lão bị lão thất đức của ta lừa rồi.

“Đừng khóc , đã đến thì cứ yên tâm ở lại đi. Ngươi và nhi t.ử ta tuổi tác xấp xỉ nhau, coi như làm bạn với thằng ranh đó vậy.”

Ngay đêm đó lão đã sai người dọn dẹp một căn viện nhỏ, sắp xếp cho ta ở.

Ta biết đây là phúc hay họa.

Lòng dạ lo âu, cả đêm không nhắm mắt.

thứ hai, có người mang đến mấy bộ quần áo , lại chia một nha hoàn đến hầu hạ ta.

Thẩm lão không bao giờ tới tìm ta .

Thoắt cái đã nửa tháng trôi qua, ta dần dần buông lỏng cảnh giác.

Ta đi tìm một gậy trúc, ra cạnh tường đập ít quả .

Nào ngờ, vừa vung gậy xuống, bụi bỗng ló ra một cái .

Đôi lông mày y nhíu c.h.ặ.t, giận dữ nhìn ta: “Ngươi chính là Cửu thái của cha ta?”

Ta ngơ ngác gật .

Nhớ lại đêm đó, Thẩm lão nói lão có một nhi t.ử tuổi xấp xỉ ta.

Chắc y chính là thiếu niên đang cưỡi trên đây.

Thiếu niên sinh ra cực kỳ tuấn tú.

Đôi mày thanh tú, sống mũi cao, làn môi hồng hào.

Nhưng tính tình lại vô cùng thô bạo.

Y dựa cành , lạnh lùng nhìn ta nửa , khịt mũi nói: “Tuổi nhỏ đã lấy sắc đi hầu hạ người, thật là không biết xấu hổ!”

Mặt ta đỏ bừng lên.

Ta không hiểu từ ngữ y dùng, nhưng lại hiểu được ý tứ đó.

Ta nắm c.h.ặ.t lấy gậy trúc, không ho he tiếng nào.

Mãi đến thiếu niên kia trèo tường đi mất ta chậm rãi ngẩng .

Ta bướng bỉnh nén nước mắt, nhỏ giọng phản bác: “Dựa cái mắng ta? Nếu không ta ham bài bạc, ngươi hám sắc, ta không bị bán nhà ngươi.”

Hạng thiếu ngậm thìa vàng từ sinh như y làm sao hiểu được mùi vị bị người bán rẻ là thế nào?

Lúc đó ta chỉ cảm thấy y thật đáng ghét.

Ai ngờ được, sau người tốt với ta nhất lại chính là y.

Tùy chỉnh
Danh sách chương