Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Văn án:
Vợ tôi mê mua đồ Pinduoduo.
Hôm cô ấy chìa cho tôi xem cái áo 13 tệ 9 mua được, tôi không nhịn nổi mà ghét bỏ:
“Phương Hảo, em có thể học Nhã dưới tầng không? Đừng mua mấy thứ này nữa!”
Cô ấy sững lại.
Một sau, môi run run rồi cô ấy nói:
“Ly hôn đi.”
Ly thì ly!
Mỗi tháng tôi cho 10 ngàn tệ hoạt, chẳng lẽ còn sợ tìm không ra người nhận ?
Một tháng sau, cô ấy vẫn không quay lại tìm tôi.
Mà tôi thì cứ cầm máy tính ra tính: nhà, hiểm xe, nước điện… tôi bắt hoảng rồi.
…
Chương 1
Tôi Phương Hảo kết hôn ba năm.
Tôi nuôi cô ấy ba năm.
Lương tháng của tôi mười bốn ngàn tệ, tôi chuyển cho cô ấy đúng mười ngàn tệ (một vạn).
Còn lại bốn ngàn mới là tiêu vặt của tôi.
Vậy nên tôi thật sự không hiểu nổi tại cô ấy lại mê mua đồ Pinduoduo thế.
Mấy hôm trước cô ấy nhắn tôi về thì lấy giúp mấy kiện .
Tận tám cái, làm tôi bê rớt tay.
Thế mà về nhà cô ấy còn trách tôi làm ăn không nghiêm túc, rõ ràng gửi tới chín mã lấy cho tôi.
Cô ấy cả ngày ở nhà, chỉ làm chút việc nhà trông con thì lý do gì mà mua nhiều như vậy chứ?
nhìn thấy đồ cô ấy mua, tôi càng tối tăm mặt mũi.
là quần lót 9 tệ 9 được năm cái, dép 5 tệ 9, giấy 3 tệ 3 được mười gói, dầu gội 29 tệ 9 hai chai.
Tôi nhớ mình nói với cô ấy rồi, dầu gội tôi là bị gàu, cô ấy mua loại xịn hơn.
Vậy mà cô ấy cứ không nghe.
Vậy mà giờ cô ấy còn đang cãi nhau với shop vì 5 tệ 9 / 200 cái túi rác.
Con trai đang ngồi bồn cầu gọi “mẹ ơi, mẹ ơi” không dứt, còn cô ấy thì cúi đếm túi rác, tay cầm điện thoại khẩu chiến với người bán.
Vì năm đồng mà đáng tính toán từng li từng tí vậy ?
“Phương Hảo, con gọi kìa.”
Tôi cố nhịn mà nhắc nhở cô ấy.
Nhưng thật ra cơn bực bộ tôi bốc lên tới đỉnh rồi.
150 cái với 200 cái thì khác nhau chắc?!
Chỉ vì mấy cái túi rác mà con cái mặc kệ!
Phương Hảo vẫn không ngẩng mà nói lại:
“Em đang bận, anh đi lau m.ô.n.g cho con đi.”
Tôi cực kỳ không cam lòng.
Đi làm cả ngày mệt c.h.ế.t, chỉ mong về nhà được nghỉ ngơi một lát.
Nhưng nghe tiếng gọi inh ỏi không dứt của con tôi đành thở dài, bỏ điện thoại vào túi rồi đi vào nhà vệ .
Tôi còn chưa kịp chê thằng nhóc ị thối thì nó ngồi xoay tới xoay lui, chê giấy vệ cứng, ướt mới .
Tôi lục lọi cả nửa ngày mới tìm được ướt, nó lại lạnh, tráng qua nước nóng.
Tôi tức bốc lửa.
Đúng là cô ấy nuôi hư nó rồi!
Lau cái m.ô.n.g thôi mà kén chọn như ông nội khách khó chiều vậy.
Tôi quăng ướt lên kệ, gào với Phương Hảo vẫn còn cãi nhau với shop:
“Con trai em nó không anh! Em mau ra đây!”
Nhìn căn nhà loạn như bãi chiến trường, tôi phiền c.h.ế.t được.
Tôi nói:
“Hết t.h.u.ố.c rồi, anh xuống mua bao t.h.u.ố.c.”
Phương Hảo đang chạy vào nhà vệ thì khựng lại, quay nhìn tôi.
Tôi nhìn cái áo thun rộng thùng thình đầy vết bẩn dính người.
Tsk, giờ trông cô ấy xấu thế không biết.
Cô ấy mấp máy môi, chắc lại định nói mấy câu như:
Hút t.h.u.ố.c không tốt cho sức khỏe, hút ít thôi hay dành cho con…
Tôi nghe mấy câu đó nhiều sắp mọc kén tai rồi.
Tôi liền nói nhanh một câu:
“Đống rác ngoài cửa anh mang xuống luôn rồi đấy.”
…
tôi xuống dưới hút t.h.u.ố.c thì đúng gặp người xóm tầng tám tên Nhã
Cô ấy này đang vội vàng lao ra, suýt nữa tông trúng tôi.
Thấy sắp ngã, tôi vội đưa tay đỡ.
Cảm giác tay… thật .
Tôi bất giác nhớ lần nắm tay Phương Hảo.
Chỉ tiếc là bây giờ, cảm giác nắm tay vợ chẳng khác gì tay trái chạm vào tay của mình.
Chẳng có chút rung động .
“A, anh Vương, xin lỗi, tôi không chú ý.”
Mặt Nhã đỏ bừng xin lỗi.
Tôi cười không , rồi hỏi cô ấy đi đâu mà vội thế.
Cô ấy nói nhà bị tắc cống, đang tính đi tìm ban quản lý khu xem giúp.
Tôi nhét điếu t.h.u.ố.c vào túi:
“Giờ này người ta chắc tan ca rồi. Nếu cô cần gấp, cô có ngại tôi vào xem hộ không?”
Nhà cô ấy ngay dưới nhà tôi, cùng kiểu căn hộ mà nhìn đâu thấy sáng sủa dễ .
bàn không hề có mấy đống đồ rách vứt loạn như nhà tôi.
Thay vào đó là một bó hoa hồng đang nở rộ, hoa hồng đỏ rực, tươi tắn, rõ ràng được chăm chút.
nhà vệ còn đốt sáp thơm, mùi dịu nhẹ dễ .
bệ rửa toàn mỹ phẩm mà tôi nhận ra tên hãng.
Nơi của căn nhà toát lên phong cách của nữ chủ nhân.
Ánh đèn ngoài hành lang nãy mờ quá, mãi vào đây tôi mới nhìn rõ cô ấy.
Cô ấy mặc bộ váy ngủ bằng lụa, ở ngoài thì khoác thêm một chiếc áo gió nhẹ.
Không cố làm đẹp mà trông vẫn tao nhã, … thân hình thì miễn bàn.
Tôi bật đèn pin soi miệng cống, phát hiện có tóc dài bị mắc lại.
Chợt nhớ trước đây Phương Hảo từng tôi lấy đũa một lần móc tóc dưới cống.
“Nhà cô có đũa một lần không?”
Tôi đũa móc hết tóc bị tắc, nước lập tức chảy mạnh lại.
“Anh Vương, nếu không có anh, tôi còn chẳng biết làm .”
Tôi phủi tay, mặc kệ lưng với eo hơi đau nhức, giả vờ nhẹ nhàng:
“Có thể chưa sạch hẳn, mai tôi mang ít dung dịch thông cống sang làm lại cho triệt .”
“Không cần phiền anh đâu, anh nói tên đi tôi tự mua là được.”
Mấy cái đó nhà tôi toàn do Phương Hảo lo, tôi biết tên gọi của chúng.
Nhưng đương nhiên tôi sẽ không nói câu đó với Nhã.
“Không phiền đâu, nhà có sẵn mà. Chuyện này đàn ông làm. À đúng rồi, chồng cô đâu?”
Nhã nhíu mày:
“Anh ấy suốt ngày đi công tác, mỗi lần đi nửa tháng mới về.”
lòng tôi lâng lâng tự đắc.
Tôi xem ra vẫn còn hơn khối người ấy nhỉ.
Có chồng sai vặt thì Phương Hảo nên biết ơn tôi rồi, cô ấy vậy mà còn dám cằn nhằn vì chuyện tôi quên lấy !
“Anh Vương vất vả quá, lại đây ăn miếng trái cây đi.”
Cô ấy mời tôi vào phòng khách ngồi.
Bộ trà bày bàn veo đẹp mắt, đĩa dâu cherry đỏ mọng nhìn thôi thấy thèm.
Tôi nhấp một ngụm trà, ăn miếng cherry rồi thả người dựa vào sofa mềm… đây mới đúng là cuộc sống.
So với Phương Hảo, tôi đang sống kiểu gì vậy trời?
Tôi khen nhà cô ấy gọn gàng, dễ .
Cô ấy đỏ mặt nói vì ở nhà suốt, dọn sạch sẽ thì mới thoải mái.
Tôi giả như thuận miệng hỏi:
“Thế chồng cô mỗi tháng đưa cô bao nhiêu?”
Nhã ngẩn ra, nghĩ một rồi nói:
“Chắc khoảng một vạn? Tôi không tính kỹ…”
Cô ấy nói vòng vo.
Tôi hiểu ngay.
Có lẽ chồng cô không đưa được một vạn, nên cô mới ngượng như vậy.
…