Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7.
Tôi rơi vào trầm tư vài giây.
Chu Nghiên Minh đã lên tiếng : “Củ cải dưa cải mỗi người một kiểu. Cô không thì giữ khoảng là được, rất bình thường.”
Bình thường? Là bị mắng bình thường, hay tôi bình thường? Hay là người không bình thường đời này quá , thành ra chuyện đó cũng thành bình thường?
Có một , hai chúng tôi đều không nói gì.
Điện thoại của Chu Nghiên Minh bên cạnh liên tục rung báo , gần như không dứt.
Tôi nhớ lại cảnh anh ta vừa hát , xuyên qua đám đông, rất cô gái trẻ xinh đẹp xin phương thức liên lạc.
Cái này gọi là…
“Sao anh không xem điện thoại?” Tôi hỏi.
Chu Nghiên Minh quay sang nhìn tôi, sau đó mở điện thoại, hai giây sau đưa tới mặt tôi, cười lạnh: “Đây, chồng bạn thân cô.”
Tôi nhìn rõ nội dung màn hình.
Từ Thiếu Đình:
[Hôm nay vợ mua cho tôi bộ đồ ngủ mới.]
[Ảnh.jpg]
[Ảnh.jpg]
[Người không có vợ ngủ cùng đúng là đáng thương, đúng không Chu Nghiên Minh?]
[…]
mới bỗng nhảy lên, mí mắt tôi giật một cái.
[Thấy mày độc thân tới 26 tuổi còn chưa ôm được người , anh em cũng thấy thương mày ghê.]
Tôi ngẩng lên khỏi màn hình điện thoại, nhìn người vừa khiến bao cô gái tim đập loạn nhịp .
Chu Nghiên Minh dường như nhận ra có gì đó không ổn từ ánh mắt tôi, quay điện thoại lại, thấy của Từ Thiếu Đình thì mặt sầm trong chốc lát.
“Đừng , nó bịa đấy.”
Tôi “ồ” một tiếng: “Vậy chắc anh tình trường phong phú lắm.”
Mặt Chu Nghiên Minh càng đen hơn.
“Không có.”
“Không à? vừa nãy mỹ nữ muốn xin contact anh lắm.” Tôi dừng một chút, bổ sung: “Cả trai đẹp .”
Chu Nghiên Minh: “… Không có thêm, cô cũng đừng bịa chuyện về tôi.”
Xe dừng khu nhà tôi, điện thoại của Chu Nghiên Minh vẫn rung, có vẻ anh ta không trả thì bên sẽ mãi.
Nghĩ lại, Chu Nghiên Minh có thể làm bạn với Từ Thiếu Đình năm như vậy, quả thật rất nghĩa khí.
Duyên phận đúng là thứ rất kỳ diệu.
Từ sau đêm đó, số tôi gặp Chu Nghiên Minh lên rõ rệt.
Vì có chung trải nghiệm bị bạn bè đương chia tay hành hạ, tôi anh ta cũng có chút cảm giác đồng cảnh tương liên.
Lê Thanh Nghi Từ Thiếu Đình mới cưới, tạm thời chưa cãi , sống rất hạnh phúc.
Một cuối tuần nọ, Chu Nghiên Minh thực hiện hứa đó, mời tôi đi ăn.
Anh ta mời.
8.
Địa điểm là một nhà hàng Tây.
Hôm ấy tôi váy liền trắng, trang điểm nhẹ rồi mới đi.
Đến nơi, Chu Nghiên Minh đã tới .
ăn của anh ta khác ngày thường, thoải mái hơn, không biết do người hay do đồ, nhìn vẫn rất “chất”.
Thấy tôi, Chu Nghiên Minh cười, giơ tay chào.
Bữa ăn ban đầu rất bình thường, ăn được một nửa, chủ đề lại không chủ lệch sang hai người bạn không nên thân .
Thời gian ăn cưới hôm đó sao đủ để khái quát hết mấy năm thành tích khuyên chia tay?
“Vậy Từ Thiếu Đình đi tác, đang tắm bị nữ đồng nghiệp nghe điện thoại, anh khuyên kiểu gì?” Tôi thật sự tò mò: “ đó tôi tưởng họ chia chắc rồi.”
Chuyện năm ngoái, Từ Thiếu Đình làm trong ty nhà mình, không phải kiểu không có nền tảng. Anh ta đi tác ở chung phòng với đồng nghiệp nam, có nữ đồng nghiệp anh ta qua chơi, đúng bắt máy Lê Thanh Nghi gọi tới, mập mờ nói một câu “anh ấy đang tắm”.
Lê Thanh Nghi lập tức block.
Kết quả sau đó vẫn làm lành. Rốt cuộc thật hay giả, đến giờ tôi vẫn không biết.
Chu Nghiên Minh trầm , rồi nói: “Tôi bảo nó nếu đến cả điện thoại mình cũng giữ không thì thiến đi, dù sao sớm muộn gì cũng không trông nổi.”
“…”
Quá độc, quá ác.
“Sau đó không hiểu sao Từ Thiếu Đình hiểu sai ý tôi, đi đặt làm một cái quần trinh tiết nam, chìa khóa giao cho bạn thân cô.”
?
Tốc độ nói của anh ta quá nhanh, khiến đến tôi kịp ý thức mình vừa nghe cái gì thì đã muộn.
Bảo sao đó tôi đau lòng hỏi Lê Thanh Nghi sao lại làm lành, nó ấp úng mãi không nói ra.
“À bạn thân cô, mối tình đầu thời cấp ba về nước ấy, sau đó cô ấy dỗ Từ Thiếu Đình thế nào?” Chu Nghiên Minh hỏi.
Lê Thanh Nghi thời cấp ba có một mối tình đầu, rất thuần khiết, lắm chỉ nắm tay, còn chưa mập mờ bằng tôi với nó.
tình của tuổi trẻ đâu nhất thiết cần những thứ đó.
Lê Thanh Nghi rất mối tình đầu, người tốt nghiệp thì ra nước ngoài. Sau này về nước nói vẫn cô ấy, bị Từ Thiếu Đình phát hiện.
Trùng hợp ở chỗ, hai người này có vài điểm giống : đều học giỏi khối nhiên, đều cận, đeo kính gọng bạc.
Từ Thiếu Đình làm ầm lên, nói Lê Thanh Nghi coi anh ta là thế thân. Chuyện này Lê Thanh Nghi cũng oan, nó chỉ đơn giản là trí thức khống. Hai người vì chuyện đó giằng co không dứt, vừa vặn vẹo vừa .
Tôi nhớ lại đó, trả : “Lê Thanh Nghi không dỗ.”
Chu Nghiên Minh: “?”
“Vì anh em anh không tấm lòng giải của cô ấy, cô ấy nản lòng đòi chia tay ngược lại, rồi anh em anh đi cầu hòa.”
“…”
Chu Nghiên Minh đưa tay xoa trán, ấn nhẹ lên thái dương, trông như lại bị hai người chọc tức.
“Chuyện qua rồi.” Tôi an ủi cho có: “Đừng nghĩ , tức hại thân.”
Nói thì nói vậy, mỗi tôi Chu Nghiên Minh tụ lại với , kiểu gì cũng nhắc tới cặp vợ chồng mới cưới , chuyện làm người ta tức có kể ba ngày ba đêm cũng không hết.
9.
Sau Lê Thanh Nghi kết hôn được hai tháng, tôi Chu Nghiên Minh đã coi như rất thân.
Hai người nói chuyện hợp , nền móng của “tình bạn mạng” này lại bắt đầu từ việc… chê bai bạn bè đương não tàn.
Quả nhiên, nói xấu người khác là nhanh nhất để kéo gần quan hệ.
Hôm đó tan làm, ngoài trời mưa như trút. Tôi lái xe, cần gạt nước quét đều, vừa ra khỏi bãi xe được một đoạn ngắn thì thấy phía , dưới tòa nhà không xa, trong đám người trú mưa có một bóng dáng quen thuộc.
Xe chạy qua, tôi dừng lại phía , gọi cho Chu Nghiên Minh.
Ngăn bởi tiếng mưa ngoài xe trong điện thoại, tôi vừa xuyên qua màn mưa nhìn anh ta, vừa hỏi: “Sao anh cũng đứng đợi mưa? Xe đâu?”
Người đứng bậc thềm quay đầu lại.
Theo góc nhìn của anh ta, chắc không nhìn thấy tôi trong xe.
“Xe đưa đi bảo dưỡng rồi.” Anh ta nói.
Ra vậy.
“Lên xe đi, tôi chở anh.”
Người bên không khách sáo, nhanh ch.óng chạy về phía xe trong mưa, mở cửa ngồi vào, người ướt khá .
Tôi đưa anh ta giấy lau.
Chu Nghiên Minh đưa tay nhận, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay tôi.
Cảm giác ướt lạnh cùng truyền đến.
“Phiền cô rồi.” Anh ta nói.
Theo địa chỉ Chu Nghiên Minh báo, tôi lái đến nơi rồi im lặng hẳn: “Anh nói đây là nhà anh à?”
Cái biệt thự to đùng này…
Nghĩ lại tôi hơn hai mươi tuổi mua xe, nhờ bố mẹ mua cho một căn hộ lớn đã thấy mình thành lắm rồi.
“Có muốn vào tham quan không? Tôi ở một mình.” Người bên cạnh bỗng phát ra mời.
Tôi quay đầu nhìn anh ta, ánh mắt khẽ d.a.o động. này mới phát hiện cơn mưa vừa rồi đã làm ướt không ít chiếc áo sơ mi trắng của anh ta, vài chỗ gần như trong suốt.
Vải dán sát cơ thể, phác họa rõ đường nét cơ n.g.ự.c đầy đặn.
Chu Nghiên Minh thấy ánh mắt tôi dừng người anh ta, áy náy nói: “Xin lỗi, làm ướt xe cô rồi.”
Tôi dời ánh nhìn lên mặt anh ta: “Không sao.”
Thậm chí còn muốn cảm ơn anh ta.
Rất… hào phóng.
Ngoại hình biệt thự quá đẹp, tôi không nhịn được vào tham quan.
Bên trong cũng không làm tôi thất vọng. Chu Nghiên Minh vừa lên lầu vừa cởi áo… cũng vậy. Bóng lưng đó, áo sơ mi đã cởi ra, tôi nhìn thấy bờ vai rộng cơ lưng đẹp.
Không lâu sau, Chu Nghiên Minh thay đồ xuống lầu, nói: “Đến rồi thì ăn bữa cơm hãy về, nếm thử tay nghề tôi.”
Anh ta đeo tạp dề, vốn không có gì. dạo này trời trở lạnh.
Chu Nghiên Minh bên trong là áo cổ lọ đen ôm sát. Kiểu trang phục này, nghe nói là… đồ tình thú của .
Tất nhiên, với điều kiện là body phải chuẩn.
Tôi nhìn anh ta làm bếp thuần thục trôi chảy, nửa tiếng sau đã bày bữa của chúng tôi ra.
Vì phải lái xe nên tôi không động vào rượu trong tủ của anh ta, Chu Nghiên Minh cười khẽ: “Lát có thể mang hai chai về.”
Tôi thu hồi ánh mắt.
thì gợi cảm thôi chưa đủ, cười cũng gợi .
Tôi tuyệt đối không thừa nhận là đầu óc mình bẩn.
10.
Sau bữa , Chu Nghiêm Minh mời tôi lên tầng xem kính thiên văn của anh. Trời vừa mưa , bầu trời đêm hiếm hoi lại trong veo đến vậy.
Dưới sự chỉ dẫn của anh, tôi nhìn thấy một phong cảnh hoàn toàn khác.
đang chuyên tâm ngắm cảnh, tôi chợt nhận ra âm thanh bên tai rất gần.
Tôi liếc mắt sang, gương mặt Chu Nghiêm Minh ở ngay sát bên, chỉ cần hơi nghiêng qua là có thể chạm vào.
người anh có mùi hương nhè nhẹ.
“Tôi hỏi cái này nhé.” Tôi bỗng lên tiếng: “Anh dùng nước hoa gì vậy?”
“Hỏi cái này làm gì?”
“Thơm.”
Chu Nghiêm Minh trầm trong giây lát.
Mãi sau tôi mới phản ứng ra, khen một người “thơm” hình như có chút ý trêu ghẹo. Đang định mở miệng biện giải đôi câu, ánh mắt lại rơi xuống đôi môi của Chu Nghiêm Minh… dáng môi rất đẹp.
nói thốt ra bỗng nhiên đổi khác: “Miệng anh nhìn có vẻ rất muốn hôn.”
Ánh mắt Chu Nghiêm Minh đối thẳng với tôi.
“Ôn Nguyên.” Anh nói: “ nay chúng ta đâu có uống rượu.”
?
Ngay giây sau, anh cúi lại gần, khoảnh khắc đôi môi chạm , đầu óc tôi như bị pháo hoa nổ tung.
Tôi mất đi năng lực suy nghĩ trong chốc lát. cảm giác đó… thật kỳ diệu.
Chu Nghiêm Minh rời môi tôi ra một chút, nhìn tôi như thể muốn nói điều gì đó.
Tôi lại chủ động tiến tới.
này, không ai nói gì .
Ban yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng động môi trường bên ngoài, cùng với tiếng hôn khẽ khàng. Hai người nam nữ tỉnh táo trong đêm , lại trao một nụ hôn hồ đồ.
Đến điện thoại rung lên đột ngột, tôi mới thoáng tỉnh táo lại.
Tôi nhìn điện thoại mình, màn hình hiển thị cuộc gọi đến: Lê Thanh Nghi.
“Tôi nghe điện thoại chút.” Tôi không nhìn vào mắt Chu Nghiêm Minh, nhiên cũng không để ý đến ánh nhìn bám theo như hình với bóng của anh.
Giọng Lê Thanh Nghi trầm trầm truyền tới: “Uyên Uyên, cậu nói xem sau kết hôn có phải ai cũng lạnh nhạt đi không?”
“Bây giờ anh ấy còn không ôm tớ ngủ .”
Bên cạnh, điện thoại của Chu Nghiêm Minh cũng rung lên, hàng loạt dồn dập gửi tới.
Anh nhíu mày cầm điện thoại xem, một lát sau quay sang cho tôi nhìn.
Từ Từ Thiếu Đình:
[Trời đất ơi, mới cưới hai tháng, nửa tháng đi hưởng tuần trăng mật, về là tăng ca liên tục]
[ qua tao mệt quá, cô ấy còn đang tắm tao đã ngủ mất rồi.]
[Bây giờ vợ tao nói tao không còn cô ấy như hôn nhân, tao oan quá!]
[…]
Lê Thanh Nghi: “ đúng là có được rồi thì không biết trân trọng.”
Tôi thử lên tiếng: “Có nào là dạo này anh ấy bận với mệt quá không? Cậu thử quan tâm việc của anh ấy xem?”
Lê Thanh Nghi ngẩn ra: “Vậy à?”
“Mình thấy cũng có khả năng.”
“Uyên Uyên, sao bây giờ cậu toàn nói đỡ cho Từ Thiếu Đình vậy?” Lê Thanh Nghi bị dời sự chú ý: “Cậu cuối cùng cũng thay đổi nhìn về anh ta rồi à?”
“…”
Chẳng lẽ tôi lại khuyên người ta ly hôn?
Cuộc điện thoại kéo dài hơn mười phút, hoàn hồn lại mới phát hiện Chu Nghiêm Minh đã trả , đặt điện thoại sang một bên.
Anh không tắt màn hình. Tôi cũng không cố ý nhìn trộm, chỉ liếc qua một cái, thấy Chu Nghiêm Minh cho bạn nối khố một câu:
[Không được thì uống t.h.u.ố.c.]
Từ Thiếu Đình gửi tới mấy đoạn voice dài mấy chục giây, Chu Nghiêm Minh nhìn cũng không nhìn, có vẻ đã đoán được nội dung là gì.
Thấy tôi đang nhìn anh, Chu Nghiêm Minh nói: “Tôi không cần uống t.h.u.ố.c.”
“…”
Ai hỏi anh chứ?