Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Ta tấm tắc khen, tiện thể nịnh vài câu:

“Đại sư, thân thể ngươi chắn khỏe mạnh lắm!”

Minh Phàm lại càng im lặng.

Lặng đi lâu, ta không nhìn rõ được nét mặt hắn, trong lòng có chút bất an.

Sợ hắn lại nghĩ ta nói bậy mà bỏ đi.

Ta liền đưa nốt tay còn lại ra, tay cùng siết lấy cánh tay hắn, ôm chặt lấy, nũng nịu:

“Xin ngươi đó mà ~”

Ngay giây tiếp , xe ngựa… lắc mạnh.

Không đúng, là cơ thể ta lắc.

ta phản ứng lại, thì đã Minh Phàm đè xuống rồi.

Hắn chống tay, khuôn mặt dừng lại cách ta chưa đến một tấc.

Gần đến mức, ta cuối cùng cũng nhìn rõ được.

Đêm lạnh thanh u.

Trán hắn lại đẫm một lớp mồ hôi mỏng, dưới ánh đèn lấp lánh ánh sáng lấp lánh như bụi vàng.

“Giang Thương—”

Minh Phàm khàn đến mức không nhận ra nổi.

“Ngươi có biết gì không?”

11

Ta còn tưởng là do kéo mạnh , khiến Minh Phàm mất thăng bằng, ngã xuống người ta.

Có chút xấu hổ, lại sợ hắn giận, ta vội vàng xin lỗi.

“Xin lỗi…

Ta không muốn ngươi đi.”

Minh Phàm nghiến răng, cổ họng bật ra một tiếng thở dài.

“Nếu còn không đổi ý…

Một lát ngươi sẽ không đi nổi đâu.”

Lại thử lòng ta sao?

Ta lập tức dùng như đinh đóng cột, cam đoan với hắn:

“Ta chưa từng có ý định rời đi! Dù học đến sáng cũng không sao hết.”

Nói rồi ra sức đẩy hắn.

“Minh Phàm đại sư, ngươi dậy đi, chúng ta xuống, từ từ mà trò chuyện.”

Minh Phàm lại khựng lại.

mà nói chuyện?”

nói lắp bắp.

“Ngươi— mà… khó nói chuyện lắm, đúng không?”

thì khó nói… chẳng lẽ muốn nằm?

Bất chợt ta nhớ ra, mấy lần chạm mặt Minh Phàm đại sư đây, quả thực hắn toàn nằm trên nhánh cây sau núi mà nhập định.

ấy ta còn càm ràm với phụ thân rằng Minh Phàm đại sư trông như kẻ lười biếng.

Phụ thân lại bảo ta chẳng hiểu gì.

Trong Phật môn còn có tượng Phật nằm.

Chỉ cần tu tâm, thì chẳng câu nệ tư . Nằm, ngửa mặt lên trời, lưng áp đất vàng, mới càng nhận rõ thiên địa này.

Minh Phàm đại sư đúng là cao tăng, đây chắn là chỉ dạy ta.

Ta bỗng bừng tỉnh, gật đầu như hiểu rõ:

“Đại sư, là ta sai rồi.”

Nói rồi tự tìm một tư thoải mái, duỗi tay duỗi chân, nằm thẳng ra.

Ta nằm yên xong, Minh Phàm đại sư vẫn giữ nguyên tư chống tay, đè ở trên người ta.

Ta ngơ ngác hỏi hắn:

“Ngươi không nằm à?”

Khóe mắt Minh Phàm khẽ ửng đỏ.

“Ngươi… thích ta nằm sao?”

Ta ngây thơ gật đầu. Chẳng là chính ngươi bảo nằm cho dễ nói chuyện à?

“Được.”

Minh Phàm nhẹ đáp lại.

Giây tiếp , trời đất đảo lộn.

Ta hắn bế bổng lên, đến phản ứng lại…

Thì Minh Phàm đã nằm ở dưới.

Còn ta thì trên eo bụng hắn.

12

này… Minh Phàm đại sư là vô tình hay cố ý ?

Ta đầu nhận ra có gì đó không ổn lắm rồi.

Ngay lúc này, Minh Phàm lại đột nhiên hỏi ta:

“Ngươi… tự biết cách không?”

Là muốn đầu chỉ dạy ta rồi sao?

Ta vội gạt hết tạp niệm, lắc đầu nhanh.

“Ta không biết.

Chính vì không biết, nên mới muốn tìm ngươi, muốn ngươi dạy ta.”

Khóe môi Minh Phàm khẽ cong lên.

Đôi mắt đen sâu thẳm ấy như hồ mực đậm đặc, nhìn vào cứ như muốn kéo người ta chìm xuống không đáy.

“Tại sao… lại là ta?”

“Chỉ có thể là ngươi. Ta không có lựa chọn nào khác.”

Phụ thân đã dặn, chuyện này không được nói với bất kỳ ai. Ta chẳng lẽ lại đi tìm phương trượng sao?

chắn người lại ta tự ngộ.

Ngộ cái đầu á! Ta nghe người nói chuyện thôi đã mệt rồi.

Ta câu trả lời của rất đỗi bình thường.

mà trong mắt Minh Phàm lại như châm lửa vào cõi lòng hắn, ánh mắt hắn sáng lên, mang một thứ vui mừng và cuồng nhiệt đến khó tin.

“Giang Thương—”

Hắn dịu dàng gọi tên ta.

“Ta cũng .

gặp ngươi, ta chưa từng có suy nghĩ như này.”

Ta có hơi ngượng.

Phụ thân nói không sai chút nào—Minh Phàm đại sư là người cao ngạo, lạnh lùng, với ai cũng không mảy may xúc.

Chỉ riêng ta, nhìn liền muốn chỉ dạy ta.

chắn là vì ta có… ngộ tính.

Ta cũng đâu đến nỗi ngốc như phụ thân hay nói!

Ta còn lâng lâng vì tự hào, thì Minh Phàm lại thẹn thùng nói:

ra… chuyện này, ta cũng không rành lắm.

Chỉ từng qua trong sách thôi, nếu lát có gì… ta sợ khiến ngươi thất vọng.”

Ta vội an ủi hắn:

“Không sao , chuyện này còn tùy vào ngộ tính của ta mà.

Dù kết quả nào, chỉ cần đại sư chịu chỉ dạy ta, ta đã mãn nguyện rồi.”

Minh Phàm nhìn ta không rời, đột nhiên nắm lấy tay ta, kéo vào hông hắn.

“Gọi ta là Tiêu Cảnh.”

Ta nghe lời ngay:

“Được, Tiêu đại sư.”

Minh Phàm lắc đầu, đầy nghiêm túc.

“Tiêu Cảnh.”

nói, hắn thẳng dậy.

Ta phản xạ trượt từ phần eo bụng hắn xuống ngay… chỗ đùi.

Khuôn mặt hắn gần ta đến mức chỉ cần nghiêng nhẹ là chạm vào được.

Trong mắt hắn như có những ngọn lửa nhỏ nhảy múa bập bùng.

Không gian trong xe chật, nóng—ta như nắng rồi.

Đầu choáng váng, miệng khô khốc, đầu óc trống rỗng.

Hắn nói gì, ta liền ngoan ngoãn .

“Tiêu Cảnh—”

“Ừm.”

Minh Phàm khẽ đáp lại, cúi đầu, từ từ nghiêng về phía mặt ta.

bờ môi, sắp sửa chạm vào nhau…

13

Ngay giây tiếp , xe ngựa lắc mạnh một cú dữ dội.

Ta nhào thẳng vào lòng Minh Phàm.

Ngoài màn xe, ánh lửa chói lòa xuyên qua lớp rèm mỏng chiếu vào trong.

“Ta biết mà! lấy bọn !”

Một nam khàn khàn quát lớn:

“Sư huynh, huynh hồ đồ rồi!

Sư phụ chuẩn cất nhắc huynh Thủ tọa, mà huynh lại động phàm tâm, hết lần này tới lần khác qua lại với người đàn bà nhà Giang!

“Giờ còn phá giới sắc , huynh—”

Cửa xe đá tung.

Minh Phàm ôm chặt lấy ta, cúi đầu ép ta vào ngực, ống tay áo rộng phủ lên người ta, che kín không sót chút nào.

Sắc mặt hắn lạnh băng, hàn ý lan ra từng tấc:

“Cút.”

Đám hòa ngoài giơ đuốc đều sững sờ, trợn tròn mắt kinh ngạc.

“Minh Phàm sư thúc?!

Sao lại là ngài?”

“Chuyện này—chuyện này là sao—”

“Còn Huệ Tịnh đâu? Rõ ràng đây là xe ngựa nhà Giang mà.”

Một tiểu hòa sốt ruột giải thích:

“Sư phụ, con không nói dối, ban ngày rõ ràng con nghe Huệ Tịnh sư bá hẹn hò với nữ nhân nhà Giang!”

Lúc này ta đã hiểu rõ mọi chuyện.

Hóa ra là vị đại sư Huệ Tịnh trong chùa, tư thông với thê tử của Chu quản gia nhà ta!

người hẹn nhau tối nay gặp mặt riêng.

Đám hòa này nhận nhầm, tưởng ta và Minh Phàm là đôi gian phu dâm phụ đó, mới rình tới gian!

Ta xấu hổ muốn độn thổ, không biết sao cho .

Ta đến để học đạo với Minh Phàm đại sư, chứ đâu … cái chuyện bọn tưởng tượng đó!

Mà trong tình huống này, ta còn trên đùi Minh Phàm, sự không nói nổi câu nào cho xuôi tai .

sao bây giờ…

Ta lo đến toát mồ hôi.

Minh Phàm thì vẫn bình thản vô cùng.

“Các ngươi quay về đi.

Chuyện đêm nay, ta sẽ tự bẩm báo với phương trượng.”

14

Minh Phàm có địa vị đặc biệt trong chùa, những vị hòa này không dám quản chuyện của hắn.

Mọi người nhìn nhau một lúc, quả nhiên đều giơ đuốc lui ra.

Vẫn có vài tiếng bàn tán không cam lòng vang lên:

“Không biết nữ nhân Chu kia có gì đặc biệt, mà đến Minh Phàm sư thúc cũng động lòng.”

“Chẳng bà ta đã ngoài ba mươi rồi sao?”

“Thôi thôi đừng nói , chói mắt , mau đi bẩm báo phương trượng đi!”

Rừng cây dần yên tĩnh trở lại, ta thở phào nhẹ nhõm, từ trong lòng Minh Phàm rụt rè ngẩng đầu lên.

“Minh—Tiêu Cảnh, còn tiếp tục không?”

Minh Phàm lắc đầu, cười khổ.

rồi là ta không suy nghĩ chu toàn, suýt hỏng danh tiếng của ngươi.

Để ta đưa ngươi về nhà.”

“Ơ…”

Ta vô cùng tiếc nuối, nhưng cũng biết Minh Phàm nói rất đúng.

Giữa lúc này mà còn ở nhau, đúng là chẳng nói rõ được điều gì.

Vẫn nên chuồn lẹ đám hòa kia phát hiện thân phận của ta thì hơn.

Ta bịn rịn không nỡ, níu lấy tay áo hắn.

… để hôm khác, chúng ta hẹn gặp nhau ngoài nhé?”

“Được.”

Minh Phàm chăm chú nhìn ta, nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên má ta.

“Chờ ta xử lý xong mọi chuyện, ta sẽ tới tìm ngươi.”

Chạm mặt ta kiểu đó… giác hơi lạ.

Dù sao cũng là nam nữ khác biệt, nhưng Minh Phàm đại sư đâu được tính là nam nhân chứ, hắn là hòa mà, là cao tăng đắc đạo sáu căn thanh tịnh.

chỉ là một cử chỉ thân thiết thôi, không nên nghĩ nhiều.

Ta lắc lắc đầu, gạt ý nghĩ lung tung ra khỏi đầu.

Nhìn Minh Phàm chui ra khỏi xe, giơ tay nắm dây cương.

Xe ngựa lắc lư chậm rãi rời khỏi rừng cây.

đi ngang qua cổng chùa Vân Ẩn, một nhóm hòa tay cầm đuốc xếp hàng đứng đường.

Phía nhất là phương trượng tinh thần minh mẫn, thần thái nghiêm nghị.

“Minh Phàm!”

Phương trượng ánh mắt sáng rực.

Ông đi tới, đưa tay định vén rèm xe.

“Trong xe là—”

15

Minh Phàm đưa tay ra, chặn cổ tay của phương trượng, lạnh nhạt nói:

“Không liên quan đến người.”

Phương trượng nheo mắt lại.

sao? Nếu , ta đành —”

“Được rồi, được rồi.”

Minh Phàm bất đắc dĩ nói:

“Trong phòng ta còn cân Long Tỉnh ngự dụng gửi tới, người cứ vào lấy đi.”

Phương trượng: “He he, ta đi pha trà , đợi ngươi về rồi từ từ nói chuyện.”

Nói xong liền vẫy tay cho chư tăng tản ra, còn dặn dò một câu:

“Chuyện đêm nay, ai cũng không được hé nửa lời ra ngoài.”

Chỉ tiếc rằng, nhiều miệng khó giữ kín.

Sáng hôm sau, chuyện “Chu nương tử cùng cao tăng chùa Vân Ẩn vụng trộm trong xe ngựa” đã như cơn gió truyền khắp toàn Nam Châu.

Tùy chỉnh
Danh sách chương