Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15.
Ông tôi ăn cơm xong thì xuống ruộng việc. Bố mẹ tôi đi thành phố, thường xuyên gửi về. Nhưng ông tôi lại là người không chịu ngồi yên, cứ dừng tay là cả người khó chịu.
Bà tôi nói ông ấy là có số lao động, không hưởng được phúc nhàn. Nghe vậy, tôi bịt miệng khúc khích .
Đúng bà tôi đang nói chuyện với tôi, cửa ngoài sân bị gõ.
“Cộc cộc cộc.”
Bà tôi ra mở cửa nhìn một , xụ xuống.
“Sao ông lại đến nữa vậy?”
16.
Lão ăn mày bám vào mép cửa, rướn cổ nhìn vào .
“Bà chị ơi, bà còn nhớ tôi không?”
Bà tôi nhíu mày: “Lại đến xin nước uống à?”
Lão ăn mày ngại ngùng .
Bà tôi trông không được vui vẻ cho lắm, vội bỏ lại một câu: “Đợi chút.” Rồi quay người đi vào bếp.
Có lẽ thấy bà tôi không hoan nghênh, lão ăn mày đứng đợi ngoài cửa, không bước vào sân.
Rất nhanh, bà tôi bưng ra một bát trà đá. Lão ăn mày cầm lấy, đã khát khô cổ họng từ lâu, nhanh chóng uống cạn.
17.
Bà tôi hỏi ông ta: “Uống nữa không?”
Lão ăn mày lau khóe miệng, lắc đầu: “Không cần đâu.”
Ông ta nhìn bà tôi, cuối không kìm được thở dài: “Bà chị, bà là người tốt, cả thôn này bao nhiêu người, cũng chỉ có bà chịu cho tôi bát nước uống.”
Nghe này, bà tôi lại dấy lên lòng trắc ẩn.
Bà an ủi lão ăn mày: “Rồi mọi chuyện dần tốt đẹp lên .”
Lão ăn mày không tiếp , ánh mắt nhìn về phía chậu sắt đựng thức ăn thừa của ch.ó sân. Đại Hắc ăn no, đang nằm bò ổ ngủ.
Lão ăn mày từ túi móc ra một lá bùa tam giác: “Tôi biết bà có lòng tốt, không nỡ g.i.ế.c chó, đây là một lá bùa hộ mệnh, đặt nó dưới gối, có thể phù hộ cả nhà bà bình an.”
“ này…”
“Cầm lấy đi, tôi không hại bà đâu.”
Bà tôi do dự một lát, cuối nhận lấy.
Trước đi, lão ăn mày liếc nhìn chú ch.ó Đại Hắc sân. Mắt nó lộ vẻ hung dữ, thể giây tiếp theo lao tới c.ắ.n người.
18.
Bà tôi đắn đo mãi, cuối đặt lá bùa dưới gối.
Tôi đứng bên cạnh nhìn, bất an nói: “Bà ơi, bà thật sự tin lão ăn mày nói sao?”
Bà tôi tưởng tôi lo lắng cho chú ch.ó Đại Hắc, : “Yên tâm đi, mình không g.i.ế.c Đại Hắc đâu.”
“Vậy sao bà lại nhận đồ của ông ta?”
Bà tôi nói vô tư: “ lắm cũng chỉ là một lá bùa hộ mệnh, không lấy thì phí.”
Nhưng tôi luôn cảm thấy lão ăn mày đó không đúng, mỗi lần nhìn thấy ông ta, tôi đều thấp thỏm không yên.
Tôi do dự nói: “Lỡ lão ăn mày là người xấu thì sao?”
dứt, bà tôi bật khanh khách: “Lão ăn mày đó hại mình gì? Bà còn cho ông ta nước uống mà.”
Tôi lắc đầu: “Con cũng không biết nữa…”
“ được rồi, được rồi.” Bà tôi xoa đầu tôi: “Trời sắp chiều rồi, lát nữa ông con về là bà đi nấu cơm .”
Nói xong, bà tôi đi vào bếp.
19.
Trời dần tối, bà tôi đã nấu xong bữa tối từ sớm. Nhưng đợi mãi, không thấy bóng dáng ông tôi đâu.
Bà tôi lẩm bẩm nhỏ giọng: “Sao giờ này còn chưa về nhỉ?”
Ngay bà đang định ra ngoài tìm người thì ông tôi được hai người đàn ông vạm vỡ khiêng về. Ông tôi nửa mở mắt, miệng kêu rên ai ui.
“Ối trời ơi, chuyện gì thế này?”
Bà tôi vội tiến lên, xét vết thương của ông tôi. Hai người đàn ông vạm vỡ kia đều là người thôn, quen biết nhau.
Bà tôi hỏi một người số đó: “Trụ Tử, có chuyện gì vậy?”
Trụ Tử cũng không biết tình hình thế nào: “Con cũng không rõ nữa, bọn con phát hiện thì ông đã bị rơi xuống kênh rồi, chắc là trượt chân ngã ạ.”
20.
Ông tôi dơ bẩn không chịu nổi, quần áo dính đầy bùn. Hai người đàn ông vạm vỡ nhau khiêng ông tôi lên phản.
Bà tôi vén ống quần ông lên , một mảng thịt lớn bắp chân đã bị xước mất, m.á.u đang tuôn ra xối xả.
“Lão già này, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Môi ông tôi trắng bệch đáng : “Không biết, bị người ta đẩy xuống kênh.”
Nói xong, ông yếu ớt c.h.ử.i rủa: “Mẹ kiếp, nếu để tao biết là đứa nào, tao lột da nó.”
Bà tôi nói: “Không thể nào? Ai lại độc ác đẩy ông chứ?”
Trụ Tử kéo bà tôi sang một bên, thì thầm: “Chắc là ông tự mình không cẩn thận ngã xuống kênh , ngại không nói.”
Bà tôi cũng nghĩ là vậy, dù sao ông tôi là người rất sĩ diện.
21.
này, mắt ông tôi đột nhiên quét về phía họ: “Hai đứa đang nói gì đó?”
Trụ Tử cứng đờ lưng, chột dạ nói: “Ông, con thấy chân ông không xử lý không được, lát nữa con về nhà lấy xe, đưa ông đến phòng khám thị trấn sao.”
Sắc ông tôi hơi dịu lại: “Không cần đâu, nhà có t.h.u.ố.c bắc, đắp vài ngày là đỡ .”
Bà tôi không đồng tình: “Không được, chân ông bị mất một mảng thịt lớn vậy, lỡ bị nhiễm trùng thì sao? Tôi thấy nên nghe Trụ Tử, để nó đưa ông đến phòng khám sao.”
Miệng ông tôi mím thành một đường thẳng: “ phiền người ta quá.”
Trụ Tử nghe vậy, vội nói: “Không phiền đâu, ngày thường ông cũng giúp đỡ nhà con không ít, chuyện này có đáng là gì.”
Nói xong, anh ta vội vã gọi người đàn ông vạm vỡ còn lại rời đi.
“Vậy thì bọn con đi trước đây ạ, giờ con về nhà lấy xe đây.”
Ông tôi nằm trên giường, một lâu mới gật đầu: “Được, vậy phiền con rồi.”
22.
Khoảng nửa tiếng , Trụ Tử kéo xe lừa đến. Ông tôi nằm trên xe lừa, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bà tôi từ bếp lấy ra hai hộp cơm, đưa cho Trụ Tử: “Lát nữa hai đứa đói thì ăn chút nhé.”
Trụ Tử gật đầu, nhận lấy hộp cơm rồi xuất phát.
Bà tôi nhìn xe lừa càng càng xa, cho đến biến mất khỏi tầm mắt. Bà lẩm bẩm nhỏ giọng: “Ôi chao, nghiệt gì thế này…”
Nói xong, bà tôi thở dài rồi trở về nhà.
23.
Nửa đêm, bà tôi ôm tôi ngủ. Bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng cào cửa. Âm thanh đó rất chói tai, kẽo kẹt kẽo kẹt, ngay cả bà tôi cũng bị đ.á.n.h thức.
Tôi mơ màng nói: “Bà ơi, tiếng gì vậy ạ?”
Bà tôi vội bịt miệng tôi lại: “Suỵt.”
Bà chăm chú nhìn ra ngoài cửa.
“Chắc là dã thú trên núi chạy xuống, mình đừng ra ngoài.”
Giọng bà tôi xen lẫn một chút hãi. Tôi tỉnh ngủ vì hãi, liên tục gật đầu. Cứ vậy, hai bà cháu tôi mở mắt, thức trắng cả đêm.
24.
Mãi cho đến trời tờ mờ sáng, bà tôi mới mở cửa đi ra ngoài.
“Con nhà đợi, bà ra ngoài thử.”
Nói xong, bà tôi một mình đi ra ngoài. Đợi rất lâu, cũng không thấy bà tôi quay lại. Tôi nhà một mình hãi, đi ra ngoài tìm bà. Bà tôi đứng ngoài sân, sắc khó coi nhìn vào cổng.
“Bà ơi, bà đang nhìn gì vậy ạ?”
Tôi nói đi đến gần. Nhìn theo ánh mắt bà, tôi hãi, chỉ thấy trên cánh cổng nhà tôi, chi chít những vết cào dày đặc.
25.
Bà tôi bảo tôi vào nhà đợi, bà đi gọi người.
Tôi vội nắm lấy vạt áo bà, hỏi: “Bà ơi, bà đi tìm ai ạ?”
Bà tôi an ủi: “Bà tối nay con thú dữ đó còn đến, bà đi tìm trưởng thôn đến sao, ông ấy có kiến thức rộng, nói không chừng biết đây là bị gì cào.”
Nói xong, bà sắp xếp tôi đâu vào đó rồi một mình ra ngoài. Tôi nhà một mình, có chút hãi, chỉ có thể để Đại Hắc cạnh tôi.
Đại Hắc là một chú ch.ó hiểu chuyện. Để chọc tôi vui, nó bắt đầu bắt chước con người đi bằng hai chân. Tôi vỗ tay reo hò thích thú.
Đúng này, bà tôi quay về, phía còn có lão ăn mày.
26.
Tôi cau mày: “Bà ơi, không bà đi gọi trưởng thôn sao?”
Bà tôi nói: “Trưởng thôn không có nhà, trên đường gặp ông ta thì dẫn về luôn.”
bà tôi nói câu này, ánh mắt lảng tránh, không nhìn tôi.
Lão ăn mày nửa ngồi xổm, đó dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vết cào. Ông ta nói thẳng thừng: “Đây là do móng ch.ó cào.”
dứt, tôi và bà tôi đồng thời nhìn về phía Đại Hắc.
Lão ăn mày tiếp tục nói: “Chó thành tinh trước biến thành tinh đều bắt chước người đi lại, nhưng bình thường dùng quen bốn chân, nên vịn vào thứ gì đó.”
nãy Đại Hắc chọc tôi vui, tất cả mọi người đều nhìn thấy. Sắc bà tôi tái nhợt.
Lão ăn mày còn nói: “Chân lão già nhà bà bị thương không ngẫu nhiên đâu, là do ch.ó nhà bà đã hút hết khí vận của các người, cho nên mới gặp xui xẻo vậy, lần này ngã bị thương là chuyện nhỏ, lâu dần, e rằng cả nhà các người đều mất mạng.”
27.
Bà tôi nghe ông ta nói xong, d.a.o động.
“Ngôn Ngôn, hay là…”
Bà tôi nói dở câu, không nói hết. Nhưng tôi biết bà muốn nói gì.
Tôi vội ôm lấy Đại Hắc: “Bà ơi, không bà nói không g.i.ế.c Đại Hắc sao?”
“ này…”
Bà tôi do dự.
Lão ăn mày lắc đầu: “Những gì cần nói, tôi đã nói hết rồi, các người tự quyết định đi.”
Lão ăn mày nói xong, quay người muốn rời đi.
Đúng này, ông tôi quay về, vặn chạm lão ăn mày.
28.
Ông tôi nhìn vào bóng lưng lão ăn mày, rất lâu không định thần lại.
Để cảm ơn Trụ Tử, bà tôi nhét cho anh ta mấy tờ đỏ.
“Ấy, bà gì vậy?”
Trụ Tử không nhận, vội xua tay.
Bà tôi dứt khoát nhét vào túi anh ta: “ khám bệnh mua t.h.u.ố.c đều là con bỏ ra, số này con cầm lấy.”
Trụ Tử đỏ : “Bà đưa nhiều quá, cũng chưa đến hai trăm tệ, bà cầm lại một ít đi ạ.”
Nói rồi, anh ta muốn trả lại.
Bà tôi nghiêm nghị nói: “Không cần trả, con còn đưa ông đến thị trấn nữa, số thừa cứ coi là công của con.”
Thấy anh ta không nhận.
Bà tôi dứt khoát tiễn khách: “Trời không còn sớm nữa, mau về đi, nếu con cảm thấy ngại thì này cứ giúp đỡ chúng ta nhiều hơn là được rồi.”
Trụ Tử thở dài: “ này… được rồi, này có gì cần con giúp, bà cứ nói thẳng nhé.”