Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
29.
Tiễn Trụ Tử , bà tôi ở trong nhà nói chuyện riêng với ông tôi.
Tôi canh chừng Đại Hắc, lòng thấp thỏm không yên, sợ giây tiếp theo, bà tôi sẽ ra tay g.i.ế.c Đại Hắc.
Đang căng thẳng, không biết từ đâu vọng lại tiếng nói vấp váp.
“, g.i.ế.c…”
Tôi cúi đầu , Đại Hắc vậy mà đang há miệng bắt chước người nói chuyện. Tôi sợ hãi buông tay.
Trong nhà, bà tôi và ông tôi bàn bạc: “Hay là g.i.ế.c Đại Hắc đi? Tôi thấy con ch.ó đó hơi tà môn.”
Ông tôi cúi đầu, trông có vẻ lơ đãng. Bà tôi không nhận ra điều bất thường, lại lặp lại lời lão ăn mày nói. Không ngờ, này ông tôi lại trái ngược với thường lệ.
“Không g.i.ế.c.”
30.
Bà tôi kinh ngạc: “Tại sao? Không trước đây ông nói g.i.ế.c sao? Hơn gần đây nhà đúng là hơi xui xẻo.”
Ông tôi nói: “Tôi quen lão ăn mày đó.”
Bà tôi sửng sốt: “Ông quen ư?”
Ông tôi gật đầu: “Hồi trẻ lỡ tay khiến cha ông ta c.h.ế.t, tôi đoán là ông ta đẩy tôi xuống kênh, ông ta đến đây để trả thù gia đình .”
“Làm c.h.ế.t người ư? Rốt cuộc là chuyện vậy?”
Hai người ở bên nhau nửa đời người, đây là đầu tiên bà tôi chuyện này. Ông tôi rũ mắt, nhớ lại những ngày tháng năm xưa, quả thực là khổ không tả xiết.
“Bà nhớ không, năm đó xảy ra nạn đói, rất nhiều người không có cơm ăn, ngay vỏ cây và rễ cây cũng bị gặm hết, đó có người đói đến mức ngay đồng loại cũng không tha.”
Nói đến đây, ông tôi lại thở dài: “Sau này tôi cảm thấy không chịu đựng thêm , tìm một hang núi kín đáo, định ở đó đợi c.h.ế.t. Không ngờ ông trời không tôi c.h.ế.t, trong hang đó lại có một con thỏ c.h.ế.t, mặc dù c.h.ế.t mấy ngày, trên người bắt đầu mọc giòi, nhưng không sao , phần lớn thịt trên người nguyên, mang về rửa sạch ăn .”
31.
Nói đến đây, giọng ông tôi chút xúc động.
“Cứ thế, tôi giấu con thỏ c.h.ế.t vào trong lòng, định mang về nhà chia nhau ăn. Nhưng trên đường về nhà, tôi gặp cha của lão ăn mày, người này trước đây vốn là một tên lưu manh, chưa kể đó đang xảy ra nạn đói, ông ta làm càn không ai ngăn nổi. Thấy tôi giấu đồ, ông ta đưa tay ra giật. Trong giằng co, ông ta thấy con thỏ trong lòng tôi.”
“Ông ta lên tinh thần, ép tôi đưa thịt ông ta. Tôi đương nhiên không , ông ta xông tới vật lộn với tôi. đó tôi nhận ra ông ta g.i.ế.c tôi, may mà cùng tôi mò một hòn đá, đập mạnh vào đầu ông ta, nếu không có lẽ tôi cũng không sống đến bây giờ.”
Bà tôi , thở dài: “Cũng không trách ông , là ông ta hại ông trước.”
Ông tôi gật đầu: “Tôi không hối hận, là thấy hai mẹ con họ đáng thương, sau này đến chăm sóc vài , nhưng đứa con nhà ông ta mỗi thấy tôi đều như thấy kẻ thù, ánh mắt cứ như lột da tôi sống.”
32.
Bà tôi đến đây có chút do dự: “ lâu như vậy rồi, ông nhớ rõ đứa trẻ đó trông như thế nào sao? Có khi nào nhận nhầm người không?”
“Không nào.”
Ông tôi lắc đầu: “Ánh mắt đó như năm xưa, chắc chắn là . là tôi không ngờ, bao nhiêu năm rồi, ôm hận.”
Bà tôi khó hiểu: “Nhưng mà… tại sao ông ta lại đối phó với Đại Hắc? là một con ch.ó thôi mà.”
Ông tôi cũng không nghĩ ra: “Không biết, nhưng dù sao cũng không chiều theo ý ông ta, cứ liệu mà làm thôi.”
Nói , ông tôi ngáp một cái. Hai ngày nay giày vò đủ rồi, cùng cũng về nhà nghỉ ngơi tử tế.
33.
Sau khi hai người bàn bạc , bà tôi gọi con vào nhà.
Thấy con người run rẩy. Bà vội vàng hỏi: “Ngôn Ngôn, con làm sao thế?”
Tôi vô thức quay đầu con ch.ó trong sân. nửa nằm nửa ngồi, vẫy đuôi lấy lòng tôi.
Bà tôi tưởng con lo Đại Hắc, vội vàng ôm con vào lòng: “Yên tâm, không g.i.ế.c Đại Hắc đâu.”
Tôi do dự không biết có nên kể chuyện rồi ra không.
Đúng này, ông tôi giục: “Muộn rồi, mau đi ngủ đi.”
Bà tôi gật đầu, kéo tôi lên phản: “Ngủ đi con, nghĩ nhiều .”
34.
Sáng hôm sau, bà tôi làm bữa sáng thì xuống đồng làm việc. May mà bây giờ không mùa gặt, việc không nhiều, cần bón phân đơn giản là .
Ông tôi bị thương, có nằm trên phản. Dù bình thường ông đối xử với tôi cũng tốt, nhưng tôi thật sự không ở cùng phòng với ông.
Tôi ngồi trong sân, chuồng ch.ó một khoảng rất xa. Ngoài cửa, một đôi bàn tay thô ráp, nhăn nheo vẫy vẫy tôi.
“Này con bé, lại đây.”
Tôi ngẩng đầu , lại là lão ăn mày đó. Thấy tôi không để ý đến ông ta, ông ta không ngừng gọi con hết này đến khác. cùng, tôi thật sự hết . Tôi đi đến cửa, dừng lại ông ta hai bước chân.
“Lại đến xin nước uống à? Đợi chút.”
Nói , tôi quay người định rời đi.
35.
Lão ăn mày vội vàng gọi tôi lại: “Khoan , ông không uống nước.”
Ông ta nhe hàm răng vàng ố ra cười với con: “Bé con, ngày nào con cũng ở cùng con ch.ó đó, không phát hiện ra chuyện bất thường sao?”
Tôi nhớ lại chuyện đêm qua, sắc mặt cứng lại. Lão ăn mày quan sát biểu cảm của tôi, dường như tìm thấy sơ hở.
“Con vì không nỡ bỏ một con ch.ó mà hại c.h.ế.t ông bà con đấy.”
nói, ông ta móc từ túi ra một viên t.h.u.ố.c màu đen.
“Con tin ta, con ch.ó ăn cái này, đến đó sẽ hiện nguyên hình.”
Thấy con dùng ánh mắt nghi ngờ đ.á.n.h giá ông ta. Lão ăn mày lại bổ sung: “Yên tâm, ăn vào sẽ không c.h.ế.t đâu.”
Ông tôi trong nhà thấy con nói chuyện với người khác, nhanh chóng tập tễnh đi ra.
“Ngôn Ngôn, ai đến đấy?”
36.
Ông tôi thấy mặt lão ăn mày , trở nên căng thẳng. Ông lê bước chân bị thương, nhanh chóng đi về phía này.
Lão ăn mày thấy tình hình không ổn, vội vàng nhét viên t.h.u.ố.c vào tay con.
“Nhớ lời ông nói đấy.”
Đợi đến khi ông tôi đi đến bên cạnh tôi, lão ăn mày chạy mất tăm rồi. Ông tôi ôm lấy tôi, cẩn thận kiểm tra cơ , rồi vội vàng hỏi: “Con không sao chứ? Ông ta có làm con không?”
Tôi lắc đầu, tay nắm chặt viên thuốc: “Không ạ, ông ơi, ông ta đến xin một bát nước thôi, con không .”
Ông tôi , thở phào nhẹ nhõm: “Không là tốt, sau này thấy ông ta thì đi đường vòng, rõ chưa?”
Con gật đầu đáp: “Con biết rồi ạ.”
37.
Tối, bà tôi bảo con đi Đại Hắc ăn. Tôi viên t.h.u.ố.c màu đen trong tay, ngẩn người ra. Nếu bỏ viên t.h.u.ố.c vào thức ăn của chó, Đại Hắc hẳn sẽ ăn một không chút đề phòng. Nhưng suy nghĩ này thoáng qua một lát, rồi lại bị tôi dập tắt.
Ai mà biết lão ăn mày nói thật hay nói dối? Nhỡ Đại Hắc c.h.ế.t thì sao? Nhưng mà, nhỡ Đại Hắc thật sự thành tinh thì sao?
Có lẽ biểu cảm của tôi quá mức rối rắm.
Bà tôi hỏi: “Con lại ngẩn người ra làm đấy?”
38.
cùng tôi không nhịn , kể chuyện Đại Hắc nói chuyện đêm qua ra.
Bà tôi nghi ngờ hỏi: “Con chắc là con không nhầm chứ?”
Tôi khẳng định gật đầu: “Thật mà, Đại Hắc bảo con g.i.ế.c .”
Bà tôi không bình tĩnh nổi , kéo con vào nhà.
Ông tôi dựa vào phản, mí mắt khẽ động: “Sao không mang cơm tôi?”
Bà tôi sốt ruột kêu lên: “ ăn , có chuyện rồi!”
Bà tôi kể lại lời con nói với ông tôi. Bà nói, sốt ruột đi đi lại lại trong phòng: “Ông nói xem, giờ làm thế nào?”
Ông tôi nhíu mày suy nghĩ, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên tấm gỗ.
“Bà đi , tôi thấy chóng mặt.”
Bà tôi dừng bước, cùng cũng hết , ngồi phịch xuống phản.
“Tôi thấy, hay là g.i.ế.c con ch.ó đi thôi.”
39.
Tôi há miệng, nhưng lại không nói nên lời.
Ông tôi lắc đầu: “Không đúng, lão ăn mày đó ba bảy lượt bảo chúng ta g.i.ế.c chó, ông ta có mưu đồ đây? Nếu Đại Hắc thành tinh sẽ hại c.h.ế.t nhà chúng ta, không đúng ý ông ta sao? Tại sao lại cứu chúng ta?”
Bà tôi nghĩ một lát: “Nói cũng , nhưng nhỡ người ta thật lòng cứu thì sao?”
Ông tôi trầm giọng: “Không nào, tôi không giống.”
cùng hai người bàn bạc hồi lâu, cũng không ra kết quả nào.
Ông tôi chốt lại: “Tôi thấy là g.i.ế.c , con ch.ó này nuôi bao nhiêu năm rồi, chắc cũng không hại nhà đâu, cùng lắm thì khoảng thời gian này cứ xích lại, đằng nào cũng không xảy ra chuyện .”
Bà tôi không nghĩ ra nào tốt hơn, đành đồng ý.