Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9.
Người trước mặt… chính là mã nô kia.
Hắn đã đổi y phục.
Tuy vẫn giữ dáng vẻ phó dịch, nhưng không còn cố che giấu khí chất, chỉ liếc mắt một cái cũng đủ ra hắn tuyệt đối không phải hạng thường dân.
Trên đường hồi kinh.
Ta đã bỏ ra vạn lượng bạc, thuê người đưa hắn về phủ, giấu trong khuê phòng.
Không bọn người kia làm việc cẩu thả đến vậy.
Cư nhiên trói hắn chặt như thế rồi khiêng đến.
Lại thêm Thái tử bất tìm đến.
Thành ra trì hoãn không ít thời gian.
Một lúc lâu, ta cũng không biết nên trả lời hắn thế nào.
Dứt khoát im lặng.
Chỉ lặng lẽ đi đến bên bàn, rót cho mình một chén trà nguội.
Nước lạnh vào bụng.
Đầu óc cũng dần tỉnh táo lại.
Ta hạ quyết tâm, nói thẳng:
“ tử họ Kỷ, ta cần chàng giúp ta một việc.”
Lời dứt.
Người kia – nãy giờ còn đắc ý trêu chọc – tức thu lại vẻ hứng thú, nghiêm mặt hỏi:
“Cô ra ta?”
Há chỉ là ra.
Kiếp trước.
Ta từng lỡ tay… đập bể chậu hoa trúng mặt hắn.
10.
… nói ra đúng là có chút miệng.
Người trước mặt là Kỷ Tam, xuất thân từ Kỷ thị đất Vân Châu.
Chính là hậu nhân của đại tộc họ Kỷ – đầu trong giới vận chuyển đường sông ngòi khắp thiên hạ.
Lúc bệ hạ còn tại vị, từng muốn kiềm chế thế lực họ Kỷ.
Khi ấy, bang Kỷ thị đầu vẫn chưa đủ tầm để gây sóng gió.
Chỉ đến khi Bùi Dực đăng cơ.
Hắn trị quốc vô năng.
bang mười vạn binh của Kỷ gia mới chính thức trở thành một thế lực mạnh, đủ sức ngang hàng triều đình.
Về , khi Bùi Dực băng hà.
Gia chủ đương nhiệm của Kỷ gia – Kỷ Vân Hành – cư nhiên sai Kỷ Tam mang sính lễ vào cung… cầu hôn ta.
Lúc ấy, ta tức giận đến mức đập vỡ một đống chậu hoa.
Vô khiến hắn thương ở mặt.
Vết thương dữ tợn, khiến ta chẳng nhớ nổi gương mặt hắn ra sao.
Chỉ nhớ… hắn có một đôi mắt rất sáng.
Và một nói bình thản, nhưng lời nói lại hết sức ngông cuồng:
“Gia chủ nhà ta nhất kiến khuynh tâm Thái hậu, nguyện lấy mười vạn quân làm sính lễ, rước Thái hậu hạ giá gả vào Kỷ gia, mong Thái hậu cân nhắc kỹ càng.”
Ta từng mắng Kỷ gia là kẻ điên nói mộng.
Nào , sống lại một lần .
Kẻ sốt sắng đòi kết thân lại là… ta.
Thu lại dòng suy nghĩ.
Ta nhìn hắn, nghiêm túc lời:
“Ta muốn cùng gia chủ nhà chàng kết thân. Phiền tử thay ta chuyển lời.”
Lời nói ra.
Kỷ Tam thoáng sững người, rồi lông mày cau chặt, dự lên tiếng:
“Thôi cô nương, cho phép tại hạ nói thẳng một câu.”
Ta khẽ gật đầu, ra hiệu mời nói.
Hắn trầm ngâm hồi lâu, rồi buông một câu kinh người:
“Gia chủ nhà ta hiện nay đã quá năm mươi, trong phủ không chỉ có chính thất, mà còn có đến tám phòng thiếp thất.”
Tim ta khẽ giật.
Hắn lại tỏ ra nghi hoặc, ngập ngừng hỏi:
“ thân phận như cô… thật sự muốn gả cho người như vậy… làm thiếp sao?”
Lời dứt.
Mặt ta tức đỏ bừng.
Vì lần trọng đến quá vội vàng.
Nên nhất thời ta lại quên mất, hiện tại vẫn còn là năm Thừa Bình thứ hai mươi tám.
Còn ba năm …
Mới đến lúc Kỷ Vân Hành trở thành gia chủ Kỷ thị.
Thấy sắc mặt ta lộ vẻ ngượng ngùng.
Kỷ Tam nhúc nhích hai tay chân đang tê dại vì trói lâu, bất đắc dĩ lên tiếng:
“Thôi cô nương, nếu có gì muốn nói… hay là cởi trói cho tại hạ trước?”
“A! Thất lễ rồi.”
Ta vội vàng dậy.
Một lúc , tiếng soàn soạt vang lên.
Dây thừng rơi xuống đất.
Kỷ Tam dậy.
Lúc hắn gần, ta mới phát hiện…
Thân hình hắn cao dị thường, ánh mắt khi nhìn xuống ta mang theo áp lực nói thành lời.
Ta tức tránh né ánh nhìn ấy.
Cân nhắc một hồi, ta lời hỏi:
“Vậy trong tộc Kỷ thị, có ai là Kỷ Vân Hành không?”
“Kẻ cô muốn gả… chẳng lẽ là hắn?”
Kỷ Tam không trả lời mà hỏi ngược lại.
Ta mím môi, lắc đầu.
“Thôi vậy.”
Chuyển chủ đề, ta hỏi tiếp:
“Còn chưa biết tôn danh đại danh của tử?”
Kiếp trước, hắn từng tự xưng là Kỷ Tam.
Ta đoán tám phần là hóa danh.
Kỷ Tam nhướng mày, nhàn nhạt đáp:
“Trùng hợp thật, tại hạ xếp thứ ba trong tộc, người trong nhà gọi là Kỷ Tam.”
Ta giãn chân mày, thầm nghĩ hẳn hắn không muốn tiết lộ thật.
Nào ngay .
Hắn từ tốn nói tiếp:
“ thật là Kỷ Vân Hành.”
Khoảnh khắc ấy.
Ta chết lặng tại chỗ.
Thì ra… hắn chính là Kỷ Vân Hành.
Thế nhưng đời trước…
Ta rõ ràng… không hề biết hắn là ai.
Đến lần thở dài thứ mười.
Tiểu Đào cuối cùng cũng không nhịn được, lên tiếng hỏi:
“Tiểu thư, người làm sao vậy? Vẫn còn vì của Thái tử điện hạ mà phiền lòng sao?”
“Dĩ nhiên là không.”
Chỉ là mỗi khi nhớ đến ánh mắt như như không của Kỷ Vân Hành hôm lời hợp tác…
Ta lại thấy xấu hổ đến mức giận không để đâu cho hết.
Thấy ta không muốn nói nhiều.
Tiểu Đào dâng lên một quyển sổ, nhỏ lầm bầm:
“Cái cô Tĩnh Thư kia đúng là được voi đòi tiên. Tiểu thư đã đích thân viết thư tay, đề cử nàng ta được đặc cách vào nữ học.”
“Vậy mà nàng ta chẳng cảm kích chút nào, ngược lại còn dựa hơi Thái tử điện hạ, sai người liên tục đến thúc giục phu nhân mau chóng làm ‘lục danh’ cho nàng ta.”
Người được thu vào nữ học Thôi thị, ai nấy đều sẽ được một tấm bài danh cá nhân.
Trên có lời nhắn nhủ từ mẫu thân dành riêng cho từng người.
Truyền thống bắt nguồn từ tằng tổ mẫu để lại, gọi là lục danh.
Về khi ta làm Hoàng hậu, nắm quyền quản nữ học.
Người thực hiện lục danh thay phu nhân… cũng chính là ta.
Ta không buồn nhìn sổ.
Chỉ trực tiếp cầm bút, viết lên tờ tuyên chỉ một câu:
“Nhân diệc như dã, xuân phong bất tự .”
(Cuộc đời cũng tựa cỏ hoang, gió xuân chẳng tự bay đến.)
“Thể diện ấy, nếu nàng ta muốn, thì cho nàng ta cũng được.”
“Tiểu thư, người nhún nhường như vậy chẳng phải là đúng ý nàng ta rồi sao?”
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khí thu đã đậm.
“Trời trở lạnh rồi.”
Ta khẽ cong môi, đặt xuống dòng phê cuối cùng.
điệu nhẹ nhàng vang lên:
“Thái tử muốn đưa nàng ta lên cao, thì chi bằng ta đẩy một tay. Có những thứ… càng có được, lại càng quý trọng. Nhưng nếu dễ đến tay…”
“Thì chưa chắc còn thấy đáng quý .”
Tiểu Đào nghe mà nửa hiểu nửa không, khẽ gật đầu.
“Tiểu thư nói gì cũng đúng.”
Ta bật khẽ.
11.
Gần đây, náo nhiệt nhất kinh thành…
Chính là phủ cựu Thừa tướng bất tìm lại được biểu tôn nữ thất lạc nhiều năm.
Mà vị biểu tôn nữ kia, chẳng ai khác…
Chính là Tĩnh Thư.
lưng phủ Thừa tướng là Thái tử chống lưng.
Dẫu ai ai cũng biết rõ nội , nhưng chẳng ai dám miệng bàn luận.
Chỉ trong chốc lát, Tĩnh Thư liền một lên mây.
Bùi Dực đưa nàng ta dạo hồ, leo núi, bái Nguyệt lão.
Hoàn toàn không màng đến thể diện của ta.
Khắp các trà lâu nhỏ trong kinh thành…
khiến người người bàn tán say sưa, chính là Thái tử tuyệt , nhẫn tâm phụ bạc nữ nhi Thôi thị.
Trong một gian phòng tại Tuyệt Vị Hiên.
Kỷ Vân Hành liên tục đưa mắt liếc nhìn ta.
Đến lần thứ tư…
Ta rốt cuộc không nhịn được .
“ tử Kỷ, có lời gì cứ nói thẳng.”
Nghe vậy.
Hắn khẽ ho một tiếng, nói:
“Nếu Thái tử biết kịch bản là chính tay cô biên soạn, e là sẽ tức đến hộc máu.”
Ta khẽ lắc đầu.
“Hắn chắc chắn sẽ hộc máu thật.”
“Bởi lẽ hành vi của Thái tử lần , chẳng những bôi nhọ mặt mũi ta, mà còn bôi nhọ cả bệ hạ.”
Bùi Dực cũng như ta.
Đều trọng quá đột ngột.
Đến mức hắn quên mất, bản thân hiện giờ… vẫn chỉ là Thái tử.
Quan trọng hơn …
Hắn cho rằng mình sẽ giống kiếp trước, thuận lợi kế vị ngai vàng.
Thành ra mới buông thả hành vi, chẳng kiêng dè gì cả.
Nhưng ta đã có thể không gả cho hắn…
Thì ngai vàng , cũng chưa chắc là của hắn .
Thu hồi suy nghĩ.
Ta hỏi Kỷ Vân Hành:
“ lần trước ta nhờ, gia chủ nhà Kỷ tử… đã suy nghĩ xong chưa?”
“Dĩ nhiên.”
Hắn đáp gọn gàng, dứt khoát.
Xoay người lấy từ trong áo ra một miếng ngọc bội, hai tay dâng lên.
Chân thành nói:
“Chỉ cần Thôi cô nương có thể giúp Kỷ gia thoát khỏi thế hiện nay, thì về … mười vạn binh của bang Kỷ thị, toàn bộ sẽ nghe theo lệnh của cô.”
“Đây chính là tín vật.”
Ta lấy miếng ngọc.
Trên , hình hoa sen tám cánh – gia huy của Kỷ thị – khắc nét rõ ràng.
Ta suýt bật .
Cuối cùng cũng thật sự ra tiếng.
Bùi Dực chết sớm.
Chắc đến nằm mơ hắn cũng chẳng tưởng tượng nổi…
Chính cái quả hắn gieo trong kiếp trước…
Giờ đây lại ta… dùng để đối phó chính hắn.
12.
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Ta và Kỷ Vân Hành ra khỏi phòng.
Liền chạm mặt Bùi Dực.
Hắn đang được một đám tử vây quanh, chuẩn lên nhã gian tầng hai.
Ánh mắt giao nhau.
Sắc mặt hắn tức trầm xuống.
Không biết ai lên tiếng trước:
“Ơ? Chẳng phải tiểu thư Tĩnh hôm nay tiệc mời khách, đâu nghe nói có mời Thôi Minh Nguyệt đến?”
Mọi người đều quay đầu nhìn về phía ta, ánh mắt mang đầy vực.
Đúng lúc ấy.
Ánh nhìn của Bùi Dực lướt qua ta, rơi xuống người Kỷ Vân Hành đang cúi đầu bên cạnh.
Hắn cố tỏ ra cao quý, cất lời đầu tiên:
“ dù sao cũng xuất thân danh môn thế tộc, làm việc nên biết giữ chừng mực. Sao có thể tùy tiện đồng hành loại người dơ bẩn như vậy?”
Trong lòng ta đã chán đến cực điểm, định miệng phản bác.
Thì một nam tử trong đám người lại cất tiếng trước:
“Điện hạ, mọi người mau nhìn kỹ dáng người của hắn đi, chẳng phải chính là mã nô mà hôm ở trường săn, Thôi Minh Nguyệt thổ lộ ý sao?”
Một câu dứt.
Cả gian lầu tức rộ lên xôn xao.
Ánh mắt đầy tò mò và giễu cợt nhất loạt đổ dồn về phía Kỷ Vân Hành.
Hắn vào kinh thân phận giấu .
Để tránh tai mắt.
Phần thời gian đều mặc y phục mã nô, trà trộn giữa đám hạ nhân.
Ta khẽ nhíu mày, nhưng không lên tiếng giải thích.
Chỉ lặng lẽ liếc mắt ra hiệu cho hắn.
Còn chưa kịp phản ứng.
Một nữ mềm mại xen vào giữa đám đông:
“Thảo nào hôm điện hạ lệnh tìm khắp nơi cũng chẳng thấy người đâu. Thì ra đã sớm Thôi cô nương giấu kỹ như vậy rồi.”
Là Tĩnh Thư.
Nàng ta chen khỏi đám người, mỉm đến bên cạnh Bùi Dực.
Y phục gấm vóc rực rỡ, đầu cài đầy trâm ngọc, châu ngọc lấp lánh.
So ta – mặt mộc không trang sức – quả thật khác biệt một trời một vực.
Ta lười đôi co miệng lưỡi nàng ta.
Thế nhưng nàng ta lại cố nhào đến.
Ta chỉ nhàn nhạt mỉm :
“Nếu ta nhớ không lầm, hôm nay chính là ngày khảo thí của học viện.”
Trong đám nữ tử đến dự tiệc, ta thấy không ít gương mặt quen thuộc.
Tĩnh Thư cũng nhìn theo ánh mắt ta.
Khóe môi khẽ cong lên.
Không giấu nổi đắc ý, miệng khoe khoang:
“Khảo thí mỗi tháng một lần, thật là phiền toái. Các tiên còn không cảm thấy mệt, bọn ta đã thấy ngán tận cổ. khăn lắm mới tụ họp được một lần, Thôi cô nương cần gì phá hứng?”
“Đồ ngu!”
Ta không nhịn được quát .
Trong số những người ở đây, có không ít xuất thân nghèo , phải sống dựa vào phần thưởng từ việc vượt qua khảo thí.
Gần đây Tĩnh Thư kéo bè kết phái trong học viện, gây đủ rối loạn.
Giờ lại còn xúi giục học trốn học.
Đúng như ta dự đoán.
Loại người như nàng ta… bùn nhão trét tường, chẳng gánh nổi việc .
Thấy ta nhìn mình bằng ánh mắt đầy chán ghét.
Tĩnh Thư tức đỏ mắt, như sắp khóc đến nơi.
Tất cả rơi vào mắt Bùi Dực.
Hắn như gà mẹ xù lông che chở gà con, chắn trước mặt Tĩnh Thư, đầy trách cứ:
“Thôi Minh Nguyệt, cũng quá kiêu căng rồi đấy. Nữ học hiện tại vẫn chưa chính thức quản lý, hơn … bây giờ cũng chỉ là một học trong học viện mà thôi.”
“ lấy tư cách gì để chỉ trích người khác?”
“Dĩ nhiên.”
Ta bình tĩnh đáp, thuận tay quay người đi.
Ngay khi sắp đi ngang qua hắn.
Ta nhướng mày, chậm rãi nói:
“Nhưng học viện , dù sao cũng mang họ Thôi.”
“Điện hạ ngài đây còn chẳng phải học , lại muốn can thiệp vào việc học viện, chẳng hay lấy gì làm tư cách?”
Sắc mặt Bùi Dực tức đen như đáy nồi.
Ngay .
Hắn đột nhiên đưa tay ra.
Chỉ thẳng vào Kỷ Vân Hành, lúc đang chuẩn xuống bậc thang.
lạnh tanh:
“, ngẩng đầu lên cho ta.”