Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Mami, hôm nay con có ăn thêm một cái bánh quy gấu nữa không?”
Giọng nói mềm như marshmallow vang lên bên chân tôi.
Tôi cúi đầu, chạm ngay vào đôi mắt to tròn long lanh.
Con trai tôi—Tô Tinh Ngôn.
Tên ở nhà là Bánh Gạo.
Bốn tuổi rưỡi.
Ngoại hình… khó nói.
Không phải xấu.
là quá đẹp trai.
Đẹp trai đến mức không giống tôi chút .
Ngược lại, giống người đàn ông tôi muốn tránh xa đến chín phần.
Tôi chột dạ xoa đầu con:
“Không được đâu Bánh Gạo, ăn nhiều đồ ngọt bị sâu răng.”
“Nhưng hôm qua mami nói, chỉ cần con ngoan, hôm nay được ăn thêm một cái .”
Nhóc con ưỡn ngực nhỏ, lý lẽ đầy mình.
Tôi ngồi xổm xuống, nhéo má phúng phính của nó:
“Đó là vì hôm qua mami nhận được một cái… đơn hàng siêu siêu lớn.”
“Lớn đến mức ?”
“Lớn đến mức có bao trọn bánh quy của con trong mười năm tới.”
Miệng dỗ con, mắt tôi lại lướt về đơn hàng mới hiện trên điện thoại, da đầu tê dại.
【Tập đoàn Phó thị – Đơn trà chiều】
Yêu cầu: giao đến văn Tổng tài, tầng cao nhất, trước 3 giờ chiều.
Người liên hệ: Trợ lý Trần.
Bên dưới là một danh sách bánh dài đến hoa mắt.
Phía sau tổng là một dãy số không khiến tôi không dám đếm.
Và chướng mắt nhất—
Tên người nhận mặc định: Phó Thừa Nghiêm.
Năm năm rồi.
Tôi cứ ngỡ cả đời này không còn liên quan đến cái tên nữa.
Năm đó tôi bỏ chạy dứt khoát đến mức —
Nửa đêm mua vé tàu ghế cứng, Nam ra Bắc, đổi ba thành phố, cuối cùng mới dừng chân ở thị trấn nhỏ này.
Mở tiệm bánh “Bếp của Tiểu Mi”, buôn bán đủ , đủ nuôi con, đủ để tôi tự lừa mình rằng mọi thứ đã chôn sâu dưới lớp bột mì và đường bơ.
Ai ngờ được—
Anh ta lại tìm ra tôi.
Còn là cách này.
“Phi Phi, cứu mạng! Cấp cứu mười vạn!”
Tôi gọi cho Lâm Phi Phi, giọng run rẩy.
“Gì ? Lò nướng nhà cậu nổ à?”
“Còn nghiêm trọng hơn! Phó Thừa Nghiêm tìm được rồi!”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
Sau đó—
“A A A! PHÓ THỪA NGHIÊM?!”
“Cái người năm đó làm cậu đau eo đến mức phải bỏ trốn á?!”
“Hắn tìm được cậu kiểu gì? Định bắt người à? Chạy đi! đặt vé máy bay cho cậu!”
Tôi ôm trán:
“Anh ta… chỉ đặt trà chiều ở tiệm thôi.”
“…Hả?”
“Vậy là năm năm sau, cú ra tay đầu tiên của hắn là dùng đập chết cậu à?”
“ không ! Đầu rối như bột nhào!”
Phi Phi hít sâu:
“Tiệm cậu tên Bếp của Tiểu Mi, cậu nghĩ hắn không nhận ra sao? Hắn thách đấu cậu đấy.”
Tôi nhìn đơn hàng.
Càng nhìn càng giống lệnh truy nã.
“Không nhận được không?”
“Không nhận?” Phi Phi cười lạnh.
“ phạt cậu gánh nổi không? Với lại—chạy được thầy chùa chứ không chạy được miếu. Hắn tìm được một lần, có lần hai.”
Tôi mềm nhũn ngồi bệt xuống ghế.
Đúng vậy.
Phó Thừa Nghiêm xưa nay vẫn .
Thứ anh ta muốn—
bao giờ không có được.
“Năm xưa vậy. Bây giờ… cũng .”
“Vậy thì đi giao.” Phi Phi chốt hạ.
“Dắt Bánh Gạo theo luôn!”
“Cậu điên à?!”
“ muốn xem cảnh một nhóc con giống hắn như đúc đứng trước mặt hắn! Nghĩ thôi đã thấy kích thích!”
Tôi cúp máy không do dự.
Hai giờ ba mươi.
Tôi lái chiếc Wuling cũ kỹ, chở đầy bánh ngọt, dừng trước trụ sở Phó thị—tòa nhà cao nhất thành phố.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Chân mềm nhũn.
Anh ta từng đẹp trai như bước ra phần mềm chỉnh ảnh.
Năm năm trôi qua, chỉ sợ còn là bản nâng cấp full HD.
Hít sâu.
Cắn răng.
Cửa thang máy riêng khép lại.
tôi đập theo từng tầng nhảy số.
“Đinh—”
Tầng cao nhất.
“Cô Tô?” Trợ lý Trần mỉm cười lịch sự.
“Tổng tài đợi.”
Cửa văn mở ra.
Một giọng nam trầm thấp vang lên—
quen thuộc đến mức khiến máu tôi đông cứng.
“Vào đi.”
Mùi gỗ lạnh tràn vào khoang mũi.
“Tổng tài, bánh đã giao.”
“Ra ngoài.”
Cửa đóng lại.
Trong chỉ còn tôi và anh ta.
Im lặng như bị bóp nghẹt.
“Ngẩng đầu lên.”
Giọng anh lạnh nhạt ra lệnh.
“Tô Tiểu Mi.”
Anh chậm rãi gọi tên tôi.
“Năm năm rồi. Gan lớn hơn rồi nhỉ?”
Tôi ngẩng đầu.
Đối diện là Phó Thừa Nghiêm—
đẹp, nguy hiểm, sắc bén như lưỡi dao.
Anh đứng dậy.
Tiến gần.
Tôi lùi.
Cho đến lưng chạm cửa lạnh buốt.
Anh chống tay bên tai tôi, hơi thở nóng rực phả xuống:
“Chạy?”
“Lần này—”
“Em còn định chạy đi đâu nữa?”
Tôi bị Phó Thừa Nghiêm ép chặt giữa anh và cánh cửa, đập loạn đến mức như muốn vọt khỏi cổ họng.
Mùi hương lạnh lẽo quen thuộc trên người anh bao trùm lấy tôi, pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt, bá đạo đến mức chiếm đoạt toàn bộ giác quan.
“Tôi… tôi không định chạy.” Tôi nói cứng, nhưng ánh mắt lại lảng tránh, “Tôi chỉ đến giao bánh, giao xong là đi.”
“Giao xong là đi?”
Anh nhướn mày, đầu ngón tay khẽ cuốn lấy một lọn tóc tôi, đưa lên chóp mũi ngửi nhẹ, giọng trầm thấp mang theo cười nguy hiểm.
“Tô Tiểu Mi, em nghĩ tôi là đồ ngốc sao?”
Da đầu tôi tê dại.
“Tôi… tôi sự—”
“Năm năm trước, tại sao bỏ đi?”
Giọng anh đột ngột lạnh xuống, như gió băng quét qua.
tôi khựng lại.
Tới rồi.
Câu hỏi tử thần cuối cùng cũng tới.
Tôi có nói gì đây?
Chẳng lẽ phải nói thẳng: Phó tổng, anh quá khỏe, một đêm có lật tôi bảy tám lần, eo tôi nhỏ bé chịu không nổi, không chạy thì sớm muộn cũng mất mạng?
Không được.
Tôi còn muốn giữ mạng… và giữ chút tôn nghiêm cho lòng tự trọng đàn ông của anh.
Tôi vắt óc, bịa đại:
“Vì… vì chúng ta không nhau!”
“Không ?”
Anh bật cười trầm thấp, như vừa nghe thấy chuyện buồn cười nhất đời. Lồng ngực rung lên, chấn động truyền thẳng vào người tôi bị ép sát.
“Không chỗ ? Rõ ràng…”
Anh cúi sát lại, thì thầm bên môi tôi:
“Trời sinh một cặp.”
Mặt tôi nóng bừng. Tôi đẩy mạnh vào ngực anh:
“Anh đừng nói bậy! Chúng ta đã kết thúc rồi!”
Anh không nhúc nhích, ngược lại còn thuận tay nắm chặt cổ tay tôi, lực đạo mạnh đến mức khiến tôi đau nhói.
“Kết thúc?”
Anh lạnh lùng hỏi.
“Tôi rồi sao?”
“Phó Thừa Nghiêm! Anh có lý lẽ không vậy! đó chúng ta chỉ là…”
Tôi nghẹn lại.
Chỉ là gì?
Tình ? Không có .
Bạn giường? Cũng không đúng.
Chúng tôi còn ăn cơm cùng nhau, xem phim, thậm chí anh từng sấy tóc cho tôi.
Mặt tôi đỏ đến mức muốn bốc khói.
Anh nhìn bộ dạng lúng túng của tôi, ánh mắt lóe lên vẻ đắc :
“Chỉ là gì? Nói tiếp đi.”
“Buông tôi ra!” Tôi giãy giụa.
“Không buông.”
Anh dứt khoát, tay kia vòng qua eo tôi, kéo tôi sát lại.
“Năm năm rồi, Tiểu Mi. Tôi tìm em suốt năm năm.”
Giọng anh rất khẽ.
Mệt mỏi… và hình như còn mang theo chút tủi thân.
Tôi sững người.
“Anh… tìm tôi làm gì?”
“Em nghĩ sao?”
Ánh mắt anh nóng rực.
“Thứ thuộc về tôi bị mất, chẳng lẽ không nên tìm về?”
Một chữ “thuộc về” khiến cơn giận trong tôi bùng lên.
“Tôi không phải đồ vật của anh!” Tôi gằn giọng, “Tôi có tên! Tôi tên là Tô Tiểu Mi!”
“Tôi .”
Giọng anh dịu xuống, đầu ngón tay vuốt nhẹ cổ tay tôi.
“Nên Tiểu Mi, về nhà với tôi đi.”
Tôi bật cười vì .
“Phó tổng, anh mơ à? Tôi có nhà của mình.”
“Cái nhà đó?”
Anh cười nhạt.
“Căn trọ cũ nát đến điều hòa cũng không lắp? Tô Tiểu Mi, em chỉ có nhiêu đó chí khí thôi sao?”
Anh ta điều tra tôi.
Tôi đến run người:
“Tôi thích vậy! Tôi lòng! Liên quan gì đến anh?!”
“Không liên quan?”
Sắc mặt anh lập tối sầm, tay siết chặt hơn.
“Tô—Tiểu—Mi! Em nói lại lần nữa xem!”
Tôi sợ đến rụt cổ.
Đúng lúc —
“Cốc cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Phó tổng,” giọng trợ lý Trần vang lên ngoài cửa, “lễ tân nói có một cậu bé họ Tô tìm , bảo là cậu bé ở chỗ ngài…”
Cậu bé họ Tô?
Tìm ?
Đầu tôi nổ tung.
Bánh Gạo?!
Tôi hoảng loạn đẩy Phó Thừa Nghiêm ra:
“Anh thả tôi ra! Con trai tôi tới rồi!”
Anh buông tay rất nhanh, nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ khiếp hãi xen lẫn nghi hoặc.
“Con… trai em?”
Tôi không kịp giải thích, lao thẳng ra ngoài.
Trước thang máy, trợ lý Trần dắt theo Bánh Gạo, mặt mày lúng túng.
“Mami!”
Bánh Gạo vừa thấy tôi liền lao tới, ôm chặt lấy đùi tôi.
“Con nhớ mami muốn chết!”
tôi vẫn đập loạn, cúi xuống ôm con:
“Sao con tự chạy tới đây? Không phải bảo con chờ dì Phi Phi sao?”
“Dì Phi Phi nói dì muốn xem mami bị chó sói xám bắt đi.”
Bánh Gạo ấm ức mách.
Tôi: “…”
Lâm Phi Phi, đồ bạn hại bạn!
“Đây là…” Trợ lý Trần nghi hoặc.
“Con trai tôi.” Tôi nghiến răng.
Ngay lúc đó, Phó Thừa Nghiêm bước ra.
Ánh mắt anh dừng thẳng trên người Bánh Gạo.
Không khí đông cứng.
Giống.
Quá giống.
đôi mắt, mũi, đến biểu cảm mím môi—
Như đúc cùng một khuôn.
“Mami,” Bánh Gạo nghiêng đầu hỏi giọng ngây thơ,
“Sao chú này giống con vậy ạ?”
—
Cả tầng lầu lặng như tờ.
Phó Thừa Nghiêm khom người, lần đầu tiên nhìn một đứa trẻ ở khoảng cách ngang , ánh mắt run nhẹ rà soát từng đường nét.
“Cháu… tên gì?”
“Cháu là Tô Tinh Ngôn. Tên ở nhà là Bánh Gạo.”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Bốn tuổi rưỡi.”
Phó Thừa Nghiêm quay phắt lại, nhìn tôi, ánh mắt cuộn trào giận dữ lẫn mừng rỡ.
“Tô Tiểu Mi,” anh nghiến răng,
“Em dám mang con của tôi bỏ trốn?”
Tôi ôm chặt Bánh Gạo, run rẩy.
“Không phải… tôi không …”
“Không ?”
Anh cười giận.
“Nhìn cái mặt này em nói không ?!”
Bánh Gạo níu áo tôi:
“Mami, chú này dữ quá…”
“Không phải chú.”
Phó Thừa Nghiêm đột ngột dịu giọng, ánh mắt mềm hẳn xuống.
“Chú là ba của con.”
“Ba?”
Bánh Gạo ngơ ngác.
“Xin lỗi,” anh xoa đầu con, giọng khàn đi,
“Ba đến muộn rồi.”
Tôi nhìn cảnh , lòng rối như tơ.
kịp hoàn hồn, Phó Thừa Nghiêm đã lạnh lùng lên tiếng:
“Hoặc về nhà với tôi. Hoặc nói chuyện quyền nuôi con.”
Ba chữ “quyền nuôi con” như dao cứa tôi.
—
Một tiếng sau.
Tôi ôm đứa con phản bội, ngồi trên ghế sau chiếc Rolls-Royce xa xỉ, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ trôi qua lòng nguội lạnh.
“Ba ơi, nhà ba giàu quá!” Bánh Gạo phấn khích.
“Ừ,” Phó Thừa Nghiêm đáp thản nhiên,
“Sau này đều là của con.”
“ của mami?”
“Của con, cũng là của con.”
Anh quay sang tôi, cười nhạt.
“ con… là của ba.”
Tôi nghiến răng.
Ai là của anh?!
“Tiểu Mi,” anh nói,
“Chào mừng em về nhà.”
Tôi chỉ có một suy nghĩ.
Xong rồi.
Cái eo của tôi… sắp tới số rồi.
Nhà của Phó Thừa Nghiêm —
nói là “nhà” thì quá khiêm tốn.
Phải gọi là trang viên.
Chiếc xe chạy mất năm phút trong khuôn viên riêng mới dừng lại trước một căn biệt thự đồ sộ, nguy nga như lâu đài trong truyện cổ tích.
Cửa xe vừa mở, quản gia đã dẫn theo một hàng dài người giúp việc đứng ngay ngắn ngoài thềm.
“Chào mừng ông chủ, cậu chủ nhỏ… và phu trở về.”
Ánh mắt quản gia lướt qua tôi, khẽ khựng một nhịp, rồi rất nhanh lấy lại vẻ điềm tĩnh.
Phu ?
Khóe miệng tôi giật giật.
Phó Thừa Nghiêm thì vô cùng hưởng thụ. Anh ôm hờ vai tôi, dáng vẻ chủ rõ ràng:
“Chú Trương, đây là Tiểu Mi. Sau này là nữ chủ nơi này. Đây là Bánh Gạo, con trai tôi.”
“Vâng, thưa ông chủ.”
Chú Trương cười rạng rỡ, cúi xuống nhìn Bánh Gạo ánh mắt hiền .
“Cậu chủ nhỏ đáng yêu, giống ông chủ hồi nhỏ như đúc.”
Bánh Gạo bị nhìn chằm chằm cũng chẳng sợ, còn bắt chước người lớn gật đầu một cái rất “ngầu”:
“Chào mọi người ạ.”
Mấy cô giúp việc đứng gần đó suýt tan chảy.
Tôi bị Phó Thừa Nghiêm nửa kéo nửa ôm bước vào biệt thự.
Bên trong là phong cách xám – trắng – đen quen thuộc, đường nét cứng cáp, sang trọng nhưng lạnh lẽo.
Giống hệt căn hộ năm xưa tôi từng ở — chỉ là phóng to lên gấp trăm lần.
Không một chút hơi người.
Đậm chất Phó Thừa Nghiêm.
“Không thích?” Anh nghiêng đầu hỏi thấy tôi im lặng.
“Không.” Tôi đáp cứng.
“Không thích thì sửa lại theo em.”
Tôi không nói gì.
Tôi chỉ muốn chạy. Ai rảnh sửa nhà cho anh!
“Chú Trương, dẫn cậu chủ nhỏ đi xem trẻ em.”
“Vâng, mời cậu chủ nhỏ.”
Bánh Gạo hào hứng chạy theo.
khách lập chỉ còn lại tôi và Phó Thừa Nghiêm.
Không khí chợt đổi khác.
Anh buông tôi ra, đi đến quầy bar rót hai ly nước, đưa cho tôi một ly.
“Ngồi đi.”
Tôi chọn chiếc ghế xa anh nhất, lưng thẳng tắp như con nhím căng gai.
Anh ngồi xuống ghế đối diện, chân dài vắt chéo, dáng vẻ nhàn nhã nhưng áp lực vô hình.
“Tô Tiểu Mi.”
“Gì?” Tôi cau có.
“Năm năm qua, không?”
“Rất .” Tôi đáp nhanh, cố tình chọc anh.
“Tự do, không ràng buộc.”
Sắc mặt anh trầm xuống.
“Dẫn theo con trai tôi chật vật bên ngoài, cũng gọi là ?”
“Tôi từng để con tôi chịu khổ!” Tôi bật lại.
“Cái ‘’ của em?”
Anh cười nhạt.
“Thu nhập vài ngàn, thuê cũ, xe Wuling cũ nát — đó là nhất em cho nó?”
Tôi nghẹn họng.
Cãi với tư bản đúng là tự chuốc nhục.
“ không phải vạn năng.”
“Nhưng không có thì chẳng làm được gì.”
Giọng anh lạnh lùng.
“Em không cho được Bánh Gạo cuộc nhất. Nhưng tôi thì có .”
Tôi cắn môi, im lặng.
“Ở lại đi.”
Anh đưa tay ra.
“Vì con… và vì tôi.”
Bàn tay từng khiến tôi mất kiểm soát vô số lần.
Tôi lập giấu tay ra sau lưng.
“Tôi ở lại được. Nhưng anh phải điều kiện.”
“Nói.”
“Chúng ta chung vì con. Anh không được động chạm tôi.”
“ là động chạm?” Anh nhướn mày.
“Nắm tay, ôm, hôn — tất cả đều tính!”
“Cả nghĩa vụ vợ chồng?”
Mặt tôi nóng bừng.
“Càng không được!”
Anh bật cười khẽ.
“Tô Tiểu Mi, em quên vì sao chúng ta có Bánh Gạo rồi sao?”
Tôi sao quên được…
“Nếu anh không , tôi dắt con đi!”
“Em không đi nổi đâu.”
Giọng anh chắc nịch.
“Hộ khẩu của Bánh Gạo, ngày mai chuyển sang tên tôi.”
Tôi hít sâu một hơi.
Tên ác ma này!
“Được.” Tôi miễn cưỡng gật đầu.
“Tôi không chạy.”
“Vậy mới ngoan.”
Đêm đó, tôi ngủ cùng Bánh Gạo.
Nửa đêm tỉnh lại, phát hiện một cơ nặng trĩu đè lên mình.
Mở mắt —
là Phó Thừa Nghiêm.
“Anh làm gì vậy?!”
“Suỵt.”
Anh thì thầm.
“Đừng đánh thức con.”
“Tôi bảo anh xuống!”
“Không.”
Anh nằm thấp hơn, gần như ôm trọn tôi.
“Con sợ ngủ một mình. Tôi cũng .”
Tôi: “???”
“Phó Thừa Nghiêm! Anh hứa không đụng tôi!”
“Tôi có đụng đâu.”
Giọng anh vô tội.
“Tôi chỉ… nằm nói chuyện.”
Tôi cứng người cảm nhận được thứ không nên cảm nhận.
“Anh quá mạnh…”
Tôi buột miệng trong cơn giận.
“Không chạy thì tôi sớm tàn phế cái eo này rồi!”
Không khí đông cứng.
Rồi…
Anh im lặng một lúc, giọng khàn đi:
“Vậy… không phải vì không yêu tôi?”
Tôi không trả lời.
Anh xoay người, kéo Bánh Gạo vào giữa, rồi ôm lấy cả hai.
“Ngủ đi.”
“Tôi không đụng.”
Vòng tay anh ấm áp đến mức tôi… ngủ mất lúc không hay.
Sáng hôm sau, trong nắng sớm.
Phó Thừa Nghiêm đút cháo cho Bánh Gạo.
Khung cảnh … quá mức yên bình.
“Chiều nay theo tôi dự tiệc.”
“Tôi không đi.”
“Phải đi.”
“Em là Phó phu .”
“Tôi không phải!”
“Sắp là rồi.”
“Ngày mai tái hôn.”
Tôi chết lặng.
Buổi tiệc thiện.
Anh tuyên bố trước toàn bộ hội trường:
“Tô Tiểu Mi là vợ duy nhất của tôi. Trước kia là, sau này vẫn là.”
ra ngoài, tôi hỏi:
“Là sao?”
“Liên hôn là giả.”
Anh nhìn tôi.
“Còn em là vợ tôi — là .”
Anh ép tôi vào tường, cúi xuống:
“Đời này tôi chỉ cưới một người.”
Nụ hôn rơi xuống môi tôi —
dịu dàng, dè dặt, như người vừa tìm lại bảo vật thất lạc.
Không khí hóa ngọt.
Và tôi…
đã loạn nhịp rồi.