Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Phó Hàn Minh viện.
Mọi người còn nhớ cú đá xoay người lần trước không?
Cú cùi chỏ lần này và cú đá xoay người lần trước, trùng hợp thay lại trúng đúng một chỗ.
Bác sĩ nói nếu lực mạnh thêm chút nữa thôi, là gãy xương sườn rồi.
Để đề rủi ro, bắt buộc phải viện tĩnh dưỡng.
Trong bệnh đơn, Phó Hàn Minh nằm , cặp lông mày kiếm và đôi mắt vốn dĩ luôn tuấn tú giờ đây trông thật vô hồn.
Trông như một chú chó lớn bị lạc đàn vậy.
Đáng thương, bất lực, lại yếu ớt.
Anh định tôi phải chăm sóc.
Lý do rất đơn giản.
Tôi là hung thủ.
Nếu tôi dám bỏ chạy thì anh sẽ gọi cho chú công an tống tôi tù.
"Anh nghiêm túc đấy à? Anh quên ai đã khiến anh phải viện à?"
Phó Hàn Minh quay mặt đi rồi uất ức nói: "Tôi còn lựa chọn khác à? Tôi phải giải thích người khác đây, rằng tôi bị một cô đánh đến mức viện hả?"
Một bà bác hàng xóm đang đi lấy nước tình cờ nghe thấy cuộc thoại thì đứng khựng lại.
Bà bác thò nửa người , nhìn nhìn tôi, lại nhìn nhìn Phó Hàn Minh.
"Cháu , cháu đánh bạn đấy à?"
Bà bác không đợi tôi trả lời, đã tự mình giáo luôn: "Ấy, không được động động chân này đâu nhé, có hiểu lầm thì ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, người trẻ thôi, đừng nóng nảy quá."
"Nhìn xem, chẳng biết nặng nhẹ , giờ viện rồi còn ?"
"Mà nói đi thì cũng phải nói lại, cháu này, cháu lại đánh bạn ? Kể xem , để bác làm hòa cho đứa."
Tôi khẽ mỉm cười: "Anh sừng cháu ạ."
Bà bác lộ vẻ "à ", giọng điệu cũng đổi ngay thành: "Kể có sừng đi chăng nữa, cũng hơi mạnh thật đấy."
" tượng sứng cháu của anh là dì cháu."
Phó Hàn Minh: ???
Anh hận không thể nhảy dựng lên khỏi .
Dì ? Tôi có biết dì của cô đâu?
Tôi giữ chặt Phó Hàn Minh rồi bồi thêm: "Dì cháu ba mươi lăm tuổi rồi, vừa mới ly hôn xong, tên tra nam này đã sáp lại nói muốn cho dì cháu một mái ấm."
"Bác ơi, bác nói xem, nhỡ người này mà thành đôi, sau này cháu thằng em họ nhà dì cháu phải xưng hô ạ?"
"Gọi cháu là chị như trước ? Bố dượng mới lại là bạn cũ của cháu mà? Hay là lại theo tên tra nam kia mà gọi cháu là cô rồi bắt cháu dì xưng hô chị em nhau?"
Một tràng lời nói khiến bà bác quay cuồng.
Tuy nhiên, điều đó không cản trở ánh mắt bà nhìn Phó Hàn Minh từ thông cảm chuyển sang khinh bỉ.
"Cậu thanh niên này đúng là… Cậu có đổi tượng thì cũng phải đổi nhà khác chứ. Cứ nhằm một nhà để mà hại này thì chẳng lộ tẩy à? Bị đánh cũng chẳng trách ai được."
"Bác ơi, bác nói chí phải ạ!"
Tôi giật một tờ khăn giấy, chấm chấm nước mắt vô hình: "Anh viện rồi mà cháu vẫn không yên tâm, phải đây ở cùng đây này, đúng là lòng lang dạ sói, biết đi quyến rũ dì cháu…"
Gân xanh trán Phó Hàn Minh giật liên hồi.
Cơn tức giận vì bị đổ vỏ chiếm lĩnh đại não, anh dùng sức một , tôi đang giữ cũng bị trượt xuống.
Tôi mất thăng bằng, đen đủi làm lại ngã sấp xuống bệnh của anh.
Mặt tôi úp thẳng mặt đẹp của anh.
Chụt, hôn một .
Lần này là hôn thật.
Phó Hàn Minh đơ người, tôi thì cứng họng.
Bà bác đứng hình.
"Ấy ấy ấy, vừa nãy còn bảo cậu thanh niên sừng mà, quay ngoắt lại hôn người ?"
"Cháu này, còn trẻ mà dễ dãi không được đâu nhé!"
"Ai cũng hôn! đồ não yêu đương quái vật sừng, đứa khóa chết nhau luôn đi!"
Bà bác lầm bầm chửi rủa rồi bỏ đi, trông dáng vẻ như tổn thương không nhỏ.
Tôi bò dậy khỏi bệnh, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng phun một câu: "Chuyện này yếu là tại anh…"
Tại anh giãy giụa đấy nên tôi mới trượt, tại tôi trượt nên chúng mới hôn nhau.
Đôi mắt sâu thẳm của Phó Hàn Minh nhìn tôi, anh mở miệng nói: "Nói đấy, cháu ngoại! Người nhà thôi, dù có lỡ hôn rồi thì dì cháu cũng sẽ không trách cháu đâu."
Tôi: …
8
Nửa đêm, tôi lẻn cầu thang bệnh viện, gọi số Tiểu Trần đã cho.
Hôm nay lo đưa Phó Hàn Minh viện màquên béng mất ban đầu bản thân còn có hẹn gặp thần tài.
Lúc tôi nhớ chuyện này thì trời đã tối mịt rồi.
Hy vọng thần tài đại nhân rộng lượng, có thể tha thứ cho tôi vì đã bị leo cây.
Điện thoại vừa kết nối, tôi lập tức chân thành xin lỗi: "Chào ngài, tôi là viên của Võ quán Giang Nam, rất xin lỗi vì hôm nay…"
"Nữ?" cắt ngang lời tôi, là một giọng nam trung niên trong trẻo, mang theo chút ngạc nhiên.
Làm nghề này lâu rồi, tôi đã thấy quá nhiều trường hợp "trọng nam khinh nữ" kiểu này.
Nam giới trời sinh khỏe hơn một chút nên khách hàng cũng chuộng tìm viên nam hơn.
Dù tiếc hùi hụi vì bỏ lỡ cơ hội làm giàu nhanh chóng nhưng tôi vẫn rất chuyên nghiệp giới thiệu các viên nam khác.
liên tục nói: "Xin lỗi nhé, để cô hiểu lầm rồi, nữ lại càng tốt!"
Ừm?
tò mò hỏi han: "Xin mạn phép hỏi một câu: Cô… Có đánh phụ nữ không?"
Não tôi quay như chong chóng: " cần giá hợp lý, đánh người già phụ nữ và trẻ em, dưới đá mèo cưng chó!"
: "Tôi trả giá cao nhất!"
"Nói đi, ngài muốn đánh ai?"
"Không phải tôi, là ông của tôi! Nhưng dạo này anh ấy hơi xui, bị một cô đánh cho viện rồi, nếu cô tiện thì có thể đến VIP bệnh viện tư nhân thành phố làm vệ sĩ vài ngày được không? Lương của cô bắt đầu tính từ hôm nay luôn!!"
Đây chẳng phải là bệnh viện mà tôi đang ở ?
"Được! Ông của ngài tên là ?"
: "Anh ấy tên là Phó Hàn Minh!"
Tôi: …
Tôi đã hiểu rõ mối quan hệ nhân quả trong chuyện này.
Bởi vì Phó Hàn Minh bị tôi đá xoay người nên đi tìm một võ quán thuê viên học cách thân.
Và viên anh thuê, lại chính là tôi.
Tôi nhìn số điện thoại ông vừa nhận được và số mảnh giấy nhớ trong túi quần.
số này không thể nói là hoàn toàn giống nhau mà phải nói là y chang nhau.
Đêm khuya thanh vắng, tôi chống cằm nhìn Phó Hàn Minh bệnh.
Sống mũi cao thẳng, làn da không tỳ vết.
Đẹp , lại còn có tiền, mỗi tội vận may hơi kém.
Ông này thật đúng là, cực kỳ hợp ý tôi.
"Cô nhìn tôi làm ?"
Phó Hàn Minh bị tôi nhìn chằm chằm đến tỉnh ngủ, anh nhớ lại vụ hôn hít ban ngày thì lại càng kéo chăn quấn chặt lấy mình.
"Tôi đã sắp xếp người trông nom rồi, cô đừng có làm bậy."
Tôi dịu dàng kéo lại chăn cho anh
Thằng ngốc này, nói linh tinh .
bệnh này ấy à, định trước là có chúng thôi.