Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Sau khi tôi ngủ thiếp đi, ông yêu quý của tôi lại đến thăm tôi.
Tôi vô thức lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với ông.
Ông già giờ chạy nhanh quá, tôi không thể bì được.
"Ông ơi, ông xem , cháu cua được người đàn ông rồi nhé, hôn người ta rồi nữa, nay mình đừng động thủ nữa được không?"
Trang phục của ông nay không tầm thường.
Mặc bộ kiểu Trung Sơn, đầu buộc dải lụa đỏ.
Đối mặt với lời cầu xin tha thứ chủ động của tôi, ông mảy may động lòng, thậm chí có chút khinh bỉ.
Ông nói: "Chuyện tình yêu nam nữ tạm thời gác sang một bên, ta dặn dò một chuyện, nghe cho kỹ đây."
Tôi rửa tai lắng nghe.
"Đốt cho ta hai khẩu AK."
Tôi: …
Hay , ông ơi, ông cứ cháu đi luôn đi.
Nếu cháu kiếmđược AK cho ông cháu cũng cách ăn kẹo đồng bao đâu, thật đấy.
"Ông cần thứ đó làm gì ạ?"
Đôi ông già sáng rực, gương mặt lộ vẻ hung dữ.
"Ta phát hiện ở đây hai quỷ ngoại quốc từ mấy chục năm trước, ta xử đẹp chúng nó trước !!"
Tôi: …
Thật cạn lời.
Mình chết rồi, chuyện báo thù kiểu để người sống làm không được ?
Ông già không vui, đanh mặt giáo huấn tôi rằng tư tưởng có vấn đề.
nói đâu xa, qua để trốn tránh đánh, tôi cũng định ra ngủ ở cổng nghĩa trang liệt sĩ ?
đến lúc cần đóng góp lại chần chừ đẩy tới đẩy lui ?
"Được được được, đều lỗi của cháu gái ạ nhưng thứ đó, cháu thật không được…"
Ông trợn trắng : "Ta có bắt thật đâu, mã được rồi!"
Tôi dở khóc dở cười: " mã cũng không có ạ, lại đốt thứ đó cho tổ tiên bao giờ!"
Lẽ nào vô duyên vô cớ lại để tổ tiên ở dưới kia xử đẹp nhau cho vui ?
Ông giở thói xấu, vẫn câu nói cũ, không làm được ông cháu đi.
Tôi thật đơ người rồi.
đi đi, đi đi, không được đàn ông cháu đi, không được mã cũng cháu đi.
Không bằng ông cháu đi thẳng luôn đi!!
Không đợi tôi kịp phát điên, ông hóa thành một làn khói rồi biến mất.
Tôi vừa tỉnh dậy chạm ngay đôi tĩnh lặng như mực của Phó Hàn Minh.
Anh ra, ngón khẽ lau dưới tôi, chạm nhẹ rồi rời đi ngay.
"Cháu ngoại , nằm mơ thấy gì khóc đến nỗi cuống lên ?"
Tôi nói với anh: " nhớ lần trước tôi bảo ông tôi bắt tôi cua anh không?"
Có lẽ nhớ đến chuyện xảy ra qua, vành tai Phó Hàn Minh hơi ửng đỏ.
Tôi mặt đơ như khúc gỗ bồi thêm: “Ông thay đổi yêu cầu rồi, bắt tôi mã AK."
Gương mặt lạnh lùng của Phó Hàn Minh nín nhịn đến đỏ bừng.
He he.
Anh tâm trí cười nhạo tôi à?
Tôi bồi thêm: " qua tôi nói chuyện điện thoại với trợ lý của anh rồi."
Phó Hàn Minh: ?
Tôi chìa ra: "Xin làm quen, huấn luyện viên kiêm vệ sĩ của anh: Lâm Giai Manh."
Phó Hàn Minh: …
10
Tôi thử đặt mua chơi nhựa trên mạng về đốt cho ông.
Tối đó lại ông cầm gậy chống đuổi chạy đêm.
Ông bảo tôi dùng hàng giả hàng kém chất lượng để lừa dối ông, bắn ra hạt nhựa làm rách da mặt , hại ông mất mặt trước đám bạn mới.
Thật muốn nổi khùng, thật đấy, nói lại lần nữa: Tôi thật không được hàng thật của thứ !!
Đang lúc tôi sầu não, Phó Hàn Minh nhận được điện thoại.
Giọng nói từ điện thoại loáng thoáng vọng ra, khiến tôi nghe rõ mồn một.
"Sếp, nữ số hai trong đoàn làm phim đang tranh giành vị trí, làm loạn lên rồi ạ."
"Nữ chính Trình Lạc tát một , cần sếp qua dàn xếp chút ạ."
Phó Hàn Minh nói: "Biết rồi, một tiếng nữa."
Anh cúp máy, rút kim truyền rồi thay quần áo.
gà ốm yếu trông tiều tụy không chịu nổi lập tức lột xác, biến thành dáng vẻ tinh anh phong độ ngời ngời.
Thực ra, ngay vào lúc , tôi bắt đầu nghi ngờ thân phận thật của Phó Hàn Minh rồi.
Xin hỏi, nhân viên tang lễ thuê nổi vệ sĩ?
Anh chàng hỏa táng lái nổi xe bảy chữ số?
Người làm dịch vụ tang lễ lại kiêm ông chủ công ty truyền thông?
Nhưng tôi không hỏi.
Tôi, người ông khuất đánh cho ba bữa liên tiếp, nhìn thấu tất .
Nhưng …
"Anh trách đạo cụ của đoàn làm phim các anh nghề nào?"
"Hạng nhất trong ngành."
Tôi mừng rỡ: "Cho tôi đi cùng với!"
Để anh trách đạo cụ làm cho tôi một khẩu AK chứ!!!
11
Tôi vừa bước vào trường quay, vội vàng tìm anh trách đạo cụ.
Tôi liếc nhanh một , không thấy anh trách đâu nhưng lại đọc ra không ít điều từ ánh của đám đông vây xem.
Có kẻ hả hê, có người lo lắng, có người dò xét thân phận của tôi.
có một kẻ không có , lại thò chân ra định ngáng tôi!
Hơ, tôi thực , quá thích bầu không khí làm loạn rồi.
Tôi không liếc ngang, một cước đạp thẳng lên!
Chỉ nghe một tiếng "rắc", kèm theo đó một tiếng thét thảm thiết vang lên.
Phó Hàn Minh vô thức túm lấy cánh tôi, kéo tôi về phía anh: "Cẩn thận."
Không biết vô ý hay cố tình anh lại vòng ôm lấy eo tôi.
Trước người tôi hơi ấm của anh và những tiếng hít khí lạnh của người khác.
Mặt Phó Hàn Minh hơi ửng đỏ: "Cô không chứ?"
Tôi ngớ người, ghé sát vào tai anh rồi nói nhỏ: "Ông chủ, tôi chỉ bán tài, không bán thân, thêm tiền."
Phó Hàn Minh nhìn chằm chằm tôi, như ma xui quỷ khiến, anh hỏi một câu: "Thêm bao nhiêu?"
???
Trời đất, anh lại nghiêm túc hả!
Mặt tôi nóng bừng, lập tức đẩy anh ra.
Chết tiệt, tồi, tôi xem anh thần tài, anh lại dám thả thính tôi.
Đang lúc tôi đang khó xử thấy nữ chính, Lục Tranh Nhạc, trên gương mặt xinh đẹp rạng rỡ có một vết hằn tát rõ mồn một, dáng vẻ lạnh lùng, khoan thai bước tới.