Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

9

Trong buổi liên hoan của đội bóng rổ, mọi người muốn đổi khẩu vị nên chọn nướng ngoài trời ở sau núi.

Than mang theo không đủ, mấy người tản ra đi củi.

Kết quả là tôi đi quá xa, lạc đường.

Thêm xui xẻo, lại vô rơi vào một cái bẫy săn thú bỏ hoang từ lâu.

May mà dưới không có cọc nhọn chông gì, nếu không tôi đã thành nhím rồi.

Điện thoại thì không có sóng trong núi, tôi đành chấp nhận số phận, hít sâu một hơi, ngửa đầu hét:

“Cứu mạng——”

Khản cả giọng mới nghe thấy ngoài có sột soạt.

“Giang Hà?”

Vừa nghe thấy, tôi mừng rỡ. Là Lục Dụ Bạch!

Duyên phận, đúng là duyên phận!

Tôi vội vàng hét lên:

“Là tôi, là tôi !”

Một sợi dây được thả xuống.

“Nắm vào.”

Nhìn xem.

Không hổ là người tôi để mắt tới.

Đúng là biết cách xoay xở.

Ừm.

Chỉ là cậu ấy có vẻ đã đánh giá thấp cân nặng của tôi.

Hơn nữa vừa mưa , đất còn khá nhão.

Chân Lục Dụ Bạch trượt một cái, cả người cùng sợi dây tôi lại rơi trở lại hố.

Hai ngồi dưới đáy hố, ôm eo nhìn nhau.

Tôi là người đầu tiên cúi đầu tự kiểm điểm:

“Xin lỗi, là tại mấy hôm nay tôi ăn hơi nhiều.”

Lục Dụ Bạch lắc đầu, đứng dậy ngước nhìn hố.

Nghĩ ra vài cách, thử leo lên, nhưng đều thất bại.

Cuối cùng chỉ có thể cùng nhau cất .

Kêu nửa ngày, đám đồng đội heo kia chẳng đến.

Đành chấp nhận số phận, hai ngồi dựa lưng vào nhau.

Nhưng tôi lại chẳng hề thấy chút nào giống huống nguy hiểm.

Ngược lại chỉ có sự phấn khích hồi hộp vì cảnh trai đơn gái chiếc chung một hố.

“Lạnh quá.”

Tôi rụt cổ lại.

Một chiếc áo khoác được ném sang.

Tôi nhặt lên:

“Thế cậu không lạnh à? là chúng ôm nhau sưởi ấm cho ?”

Nói rồi tôi nghiêng người dựa qua.

Nhưng đẩy ra:

“Tôi không lạnh, cậu mặc đi.”

Tôi lẩm bẩm nhỏ giọng:

“Hứ, chẳng lãng mạn gì cả.”

Quay đầu lại thấy Lục Dụ Bạch đang nhắm mắt dưỡng thần.

Đường nét nghiêng mặt tuấn tú sắc sảo.

Khóe mắt còn có một nốt ruồi nhỏ.

Cứ lấp lánh mắt tôi, khiến lòng ngứa ngáy.

Thế là tôi chầm chậm ghé sát:

“Này, cậu nói xem, tôi đang tuổi thanh xuân rực rỡ, một thiếu nữ xinh đẹp thế này, cuối cùng lại chưa từng yêu đương, chưa từng hôn , đã phải chết trong cái hố đất rách nát này sao.”

Lục Dụ Bạch khẽ nhíu mày, nhưng vẫn không mắt:

“Đừng nói linh tinh.”

Nói dường như thấy chưa ổn, lại bổ sung thêm một câu:

“Có tôi ở , sẽ không sao đâu.”

“Đúng vậy, có cậu ở , sẽ không sao hết.”

Tôi gần như áp cả người lên cậu.

vì cảm nhận được cơ thể tôi lạnh buốt.

Lông mày cậu cau chặt hơn, nhưng vẫn không hề đẩy tôi ra.

Thế là tôi càng to gan hơn, ôm chặt lấy cánh tay cậu, còn dụi đầu vào.

“Lục Dụ Bạch, cậu thật thơm, là mùi cơ thể tự nhiên sao?”

“Nước giặt. Nếu cậu muốn, lát về tôi gửi link mua cho.”

Trời đất ơi.

Câu trả lời này khiến tôi càng giống lưu manh.

Tôi ấm ức nghiêng đầu, dựa hẳn lên vai cậu.

Thỉnh thoảng hai lại thay nhau cất kêu cứu.

Kêu mãi, thấy yên tĩnh quá.

Tôi nhịn không lại lên lảm nhảm:

“Này, Lục Dụ Bạch, cậu có ghét tôi không?”

“Không.”

“Vậy tức là cậu thích tôi rồi?”

Tôi mừng rỡ hỏi.

“Lại càng không.”

Tôi: “……”

Thôi, im thì hơn.

Bỗng nhiên.

Tôi nghe thấy sói tru từ không xa vọng lại.

Toàn thân da gà.

Khốn thật, quên mất là ngoài hoang dã.

Nếu sói mò tới, hai tay không tấc sắt, chắn toi mạng.

Lần này tôi thật sự muốn khóc.

Không thèm quan tâm gì đến sự bài xích của Lục Dụ Bạch nữa, tôi lập tức ôm chặt lấy đầu cậu:

“Hu hu hu đời rồi……”

Cả người cậu rõ ràng cứng đờ, nhưng lại không hề nhúc nhích.

Thế là tôi càng được đà, cả người chui thẳng vào lòng cậu.

Lục Dụ Bạch lực.

Đẩy tôi ra rồi tôi lại ôm vào.

Đành ngoan ngoãn để mặc tôi ôm chặt.

Không khí se lạnh.

Hai người cuộn lại với nhau, quả nhiên ấm áp hơn hẳn.

Trên người Lục Dụ Bạch còn thơm thơm nữa.

Tôi hít một hơi đầy thỏa mãn, rồi rúc sâu hơn vào lòng cậu.

Cảm tạ ông trời.

Cảm tạ đất nước.

Cảm tạ nhân dân.

Chỉ là… cứ có cảm giác nhịp tim của Lục Dụ Bạch đập quá nhanh.

Hơi thở cũng dồn dập hơn hẳn.

Tôi lại tưởng cậu sợ hãi.

Thế nên ôm chặt cổ cậu, còn rảnh tay xoa đầu trấn an:

“Không sao đâu, đừng sợ.”

Lục Dụ Bạch: “……”

Khi anh trai mọi người thấy.

Hai tôi đã ngủ ôm nhau mất rồi.

Anh trai tức điên:

“Thằng nhóc thối, tránh xa em gái tôi ra!”

Tôi yếu ớt đáp lại:

“Đừng quan tâm thằng nhóc thối không, nếu muộn thêm chút nữa, em gái anh đã thành xác   rồi.”

10

Sau lần đó, tôi cảm thấy quan hệ giữa tôi Lục Dụ Bạch chắn đã thân thiết hơn rất nhiều.

Thế nên tôi càng cậu ấy, gần như ngày nào cũng quấn lấy.

Cậu ấy năm tư, lịch học không nhiều.

Cùng anh trai tôi mấy người bạn một công ty game.

Ngày thường hoặc đến thư viện, hoặc ở công ty làm việc, lúc rảnh thì đi chơi bóng rổ.

Tôi thì theo cạnh, khi thì ôn tập, khi thì nghịch điện thoại, chỗ nào không hiểu thì lại chạy sang hỏi cậu ấy.

Lục Dụ Bạch lúc nào cũng kiên nhẫn trả lời.

Con người này bây giờ nhìn đâu cũng thấy tốt, chỉ là chưa từng đáp lại cảm của tôi.

hôm đó tôi buồn bã, kéo anh trai ra ăn đêm.

Trùng hợp anh cũng vừa thất .

Thế mà anh lại còn khuyên tôi:

“Không sao, em chưa yêu nó thì càng tốt.

Người như Lục Dụ Bạch tính cao ngạo, có khi lại rất chấp.

Một khi đã thích thì sẽ giữ chặt không buông. Em thì ham chơi, sau này khó mà .”

“Nghe anh đi, sau này đi làm, anh sẽ giới thiệu cho em người tốt, đừng chấp quá.”

Tôi chẳng tin.

Cái không có được mới là cái khiến người càng muốn.

Tôi chỉ muốn chọn mỗi mình cậu ấy.

Hai anh em tranh luận nửa ngày rồi mới nhớ thêm đồ ăn.

Ăn lại chạy vào siêu thị mua sữa thi uống, kết quả uống đến mức suýt nôn.

Anh trai mới chở tôi về bằng chiếc xe điện cũ.

Tôi ôm eo anh, buồn bã than thở trong gió:

“Anh ơi, sao cậu ấy vẫn không thích em, hu hu em thấy khổ quá.”

Anh tôi cũng than theo:

“Anh cũng khổ.”

Cuối cùng, cả hai vừa cười vừa khóc, rồi lăn xả xuống một vũng nước bẩn ven đường.

Lục Dụ Bạch đến đón, sắc mặt cậu ấy rất khó coi.

Không nói gì, cậu trực tiếp đỡ tôi lên.

Để mặc anh trai tôi lếch thếch đi bộ về.

Về đến nơi, cậu lạnh nhạt đưa tôi vào phòng tắm rửa sạch sẽ.

Tắm , tôi mượn tạm một chiếc áo sơ mi của cậu ấy mặc cho đỡ lạnh.

Đi ra ngoài vẫn nghênh ngang, hai chân trắng muốt cứ đong đưa mặt.

Lục Dụ Bạch chẳng buồn ngẩng đầu, vẫn chỉ chăm chú gõ bàn phím.

Tôi vừa xoay người thì đụng ngay ánh mắt anh trai.

Anh suýt nữa thì trận lôi đình, lập tức quấn chăn kín mít, ném tôi vào phòng khách.

Tôi biết nay anh Lục Dụ Bạch phải ngủ chung một phòng, ghen tỵ đến mức mắt rưng rưng.

Len lén chạy sang thương lượng:

“Anh ơi, đổi cho em đi?”

Kết quả, tôi lại suýt nữa anh mắng cho một trận.

11

Cho đến khi tốt nghiệp đại học.

Công ty của anh trai tôi đã niêm yết, mỗi ngày đều bận rộn vô cùng.

hôm đó mọi người tiệc ăn mừng.

Chúng tôi cũng đã biết uống rư/ợ/u rồi.

Nhưng anh trai không cho tôi uống nhiều, chỉ rót một ly nhỏ.

Anh vẫn đánh giá quá cao tửu lượng của tôi.

Vừa uống chưa bao lâu.

Tôi bắt đầu lên cơn say.

Túm lấy tóc của Đại Tráng:

“Này, tóc cậu mềm quá, cho tôi sờ một cái.”

Rồi cứ như vuốt chó mà điên cuồng xoa nắn.

Thậm chí còn muốn há cắn lên.

Lục Dụ Bạch ngồi ngay cạnh, ánh mắt thâm trầm dừng trên người tôi vài giây.

nheo mắt lại, đưa tay kéo tôi ra khỏi người Đại Tráng.

Tôi không ngồi vững, lập tức ngã nhào vào người Lục Dụ Bạch, rồi bám chặt lấy cậu như bạch tuộc.

Cậu cũng không đẩy tôi ra, chỉ bình thản tiếp tục nhấp r/ư/ợu.

Một ly rồi lại một ly.

Khi trở về, nấy đều đã ngà ngà say.

Nhân viên phục vụ quen biết giúp chúng tôi xe.

Vốn dĩ tôi sẽ đi cùng anh trai.

Nhưng tay lại bám chặt lấy Lục Dụ Bạch không buông.

Nhân viên phục vụ thấy chúng tôi đều quen nhau, yên tâm để đi cùng.

Khi dìu nhau bước vào cửa nhà.

Tôi đã mơ hồ chẳng còn tỉnh táo, đẩy Lục Dụ Bạch vào phòng tắm.

Bàn tay vô thức lần đến thắt lưng cậu:

“Hề hề hề, Lục Dụ Bạch… ơ, sao không phải thắt lưng nhỉ.”

“Này, cậu nói xem, cậu có 18cm không?”

“Nhìn thì cũng chẳng giống nha.”

Không biết chạm phải đâu.

Lục Dụ Bạch khẽ rên một .

Đôi mắt ướt át vì men rượu của cậu, sâu thẳm như vực, khóa chặt lấy tôi.

:

“Thử thì biết thôi.”

……

……

……

12

Sáng hôm sau.

Tôi mơ màng mắt, muốn ngồi dậy khỏi giường, nhưng vừa gượng lên đã ngã phịch xuống.

Lúc này mới phát hiện toàn thân chỗ nào cũng đau.

Tôi: “?”

Anh tôi qua đánh tôi à?

Đánh nặng tay đến thế sao?

Mẹ kiếp, chẳng phải lợi dụng người lúc yếu thế sao!

Không được.

Tôi phải anh tính sổ.

Vừa hết sức ngồi dậy.

Lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Thứ nhất, có một chỗ nào đó đau đến thấu xương.

Thứ hai, trên người tôi trần trụi, còn đầy vết đỏ cùng dấu răng.

Cuối cùng.

cạnh tôi! Sao lại có một cái đầu đang nằm đó!

Tôi lập tức túm lấy tóc người kia, kéo dậy.

Con ngươi chợt co rút lại.

“Lục Dụ Bạch!”

Người kia dường như khó , giật đầu ra khỏi tay tôi, rồi lại vươn tay ôm lấy eo tôi, kéo tôi vào trong ngực, cọ cọ vài cái.

Cả hai cứ thế trần trụi dán chặt vào nhau.

Ngay cả nhịp tim cũng như hòa cùng một tần số.

Tôi choáng váng toàn tập.

Không .

qua tôi Lục Dụ Bạch… ngủ rồi?

Nhìn bộ dáng kia của cậu , tôi còn tưởng cậu lãnh đạm với chuyện này.

Không lại mãnh liệt đến vậy.

Nhưng mà.

Đêm động phòng hoa chúc trong mơ của tôi, chẳng phải phải tỉnh táo mà tận hưởng sao?

Sao lại chẳng nhớ gì hết?

Thiệt quá! Thật sự quá thiệt!

Không được.

Tôi phải hồi tưởng lại mới được.

Từ trong lòng cậu ấy xoay người lại, thấy khuôn mặt đẹp trai gần trong gang tấc.

Còn có bờ môi đầy đặn, mềm mại, nhìn thôi đã muốn hôn.

Thế là tôi nghiêng người hôn xuống.

Còn liếm mấy cái.

Như thế không tính là chiếm tiện nghi.

là đòi lại công bằng.

Tôi còn đưa tay lần xuống dưới…

Nhưng nửa chừng lại bàn tay đó nắm chặt, giữ lại.

Ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt dài sắc bén, lúc này lại ánh lên vẻ mơ hồ.

Dường như đang nhớ lại chuyện qua.

.

Cậu ấy như đã nhớ ra.

Buông tay tôi ra, ngồi dậy.

“Xin lỗi, tôi sẽ trách nhiệm.”

13

Anh trai tôi giáng một cú đấm thật mạnh vào mặt Lục Dụ Bạch:

“Cậu không thích nó thì sao lại ngủ với nó?”

Lục Dụ Bạch đánh lệch cả đầu, nhưng vẫn không tránh:

“Xin lỗi.”

“Xin lỗi cái con khỉ!”

Mấy người phải cùng nhau giữ chặt mới ngăn được anh tôi.

Tôi cũng vội vàng khuyên:

“Anh, thật ra em cũng không thiệt thòi gì, cậu ấy… mùi vị cũng khá ngon…”

Anh tôi càng điên:

“Câm , Giang Hà!”

Lục Dụ Bạch lại :

“Thật ra, tôi luôn mắc chứng lãnh cảm, không biết… thế nào là thích.”

“Xin lỗi, Giang Hà.”

“Nhưng tôi nghĩ, có tôi thích cậu, chỉ là bản thân vẫn chưa nhận ra.”

Tôi túm lấy cổ áo cậu ấy:

“Có là sao? Đừng làm kẻ nhát gan. Nếu muốn ở tôi, thì bỏ hai chữ ‘có ’ đi.”

Thế là Lục Dụ Bạch nhìn thẳng vào tôi, từng chữ từng chữ chậm rãi thốt ra:

“Tôi thích cậu, Giang Hà.”

Trái tim vốn yên ắng bấy lâu, lại một lần nữa đập rộn ràng.

14

Sau này tôi mới hiểu ý nghĩa câu nói năm xưa của anh trai.

Lục Dụ Bạch đúng là một kẻ điên.

Cậu ấy mà đã thích một người, thì sẽ bám riết lấy không buông.

Điện thoại của tôi gần như lúc nào cũng là tin nhắn từ cậu.

Nào là ra ngoài rồi, lên xe rồi, mây hôm nay trên đường thật đẹp.

Nào là thấy một con mèo, thấy một con chó.

Đều phải nhắn cho tôi.

Thậm chí có khi một ngày đến mười cuộc.

Ban đầu tôi còn thấy mới mẻ, ngọt ngào.

Không Lục Dụ Bạch lại có lúc dính người đến vậy.

Nhưng suốt gần hai năm sau.

Tiểu Khuê tóc dài đến mức có thể buộc hai bím rồi.

Cậu ấy vẫn chẳng hề thay đổi, thậm chí ngày càng nhiều hơn.

Tôi mới nhận ra vấn đề thật sự nghiêm trọng.

Nhưng tôi hiểu.

vì từ nhỏ cậu không có đủ cảm giác an toàn.

Nên tôi gắng thông cảm, bao dung.

Dù vậy, thật sự tôi cũng khá nhớ dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng ngày của cậu.

Có lúc thật sự không với sự dẻo dai kéo dài cùng “18cm” của cậu.

Tôi phải trốn sang nhà anh trai.

Kết quả là ngay đêm đó, Lục Dụ Bạch đến.

Cậu tiện tay đóng sầm cửa xe.

“Qua , Giang Hà.”

Rõ ràng khóe môi còn mỉm cười, nhưng trong mắt lại chẳng có chút ấm áp nào.

Tôi biết, cậu lại tức giận rồi.

Lại phải dỗ dành cả đêm thôi.

Thôi kệ.

bảo là tôi đã chủ động trêu chọc cậu chứ.

(Hết)

Tùy chỉnh
Danh sách chương