Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
04
Dưới sự trợ giúp của “bậc thầy chỉnh ảnh” Trần , tôi thành công sửa ảnh của thành gương mặt hot girl đúng gu của Thương Quân. Sau hơn một tháng mập mờ, tôi chủ động ngỏ yêu đương qua , đính kèm luôn tấm ảnh “sống ảo” .
Không ngờ Thương Quân cũng khá tỉnh táo. Sau khi khen tôi là mỹ nhân thuần khiết, anh ta bắt đầu sợ tôi là “treo đầu dê bán thịt chó”, nên nhắn : 【Gửi video đi.】
Tôi hừ một : “Đúng là kinh nghiệm yêu qua phong phú, kiểm tra xem có giống trong ảnh không nữa.”
Hừ, đồ đàn ngốc nghếch. Anh ta sao được, không chỉ ảnh mà video bây giờ cũng có thể dùng phần mềm chỉnh sửa từng khung hình một!
Thế là, tôi và Thương Quân bắt đầu yêu nhau qua . Anh ta khi yêu vào đúng là đáng sợ. Cái kiểu dính người, sến súa tôi nổi hết cả da gà. Suốt ngày “vợ ơi vợ à”, hận không thể treo máy trên điện thoại 24/24.
Có những hôm tôi nằm mơ ác mộng, toàn thấy Thương Quân chui ra từ màn hình : “Bé cưng ơi thơm một cái nào.”
Nhưng mà bây giờ, tất cả những kết thúc thôi. Trần nói đúng, Thương Quân rõ ràng là một cao thủ tình trường, hạng tép riu như tôi không đấu lại được anh ta đâu. Tốt nhất là rút lui sớm cho lành.
05
Trần tôi nên chia tay kiểu “cắt đứt một phát xong luôn”.
Nhưng tôi lại do dự. Ghét Thương Quân là thật, nhưng ba bốn tháng mặn nồng qua cũng là thật.
Thương Quân bạn trai không có điểm nào để chê. Tôi không chịu gọi video, anh ta không ép. Tôi không đòi gặp mặt, anh ta cũng giả ngu chiều theo.
vậy thỉnh thoảng “ting ting” chuyển khoản cho tôi tiêu vặt. Có thể nói là ngoại trừ thể xác ra, cái gì anh ta cũng cho tôi rồi.
Chia tay kiểu tuyệt tình quá thì cũng ác. Tôi không muốn đối xử với anh ta như vậy, nên định sẽ giãn dần khoảng cách ra trước.
Thế mà thực hiện được có , Thương Quân đánh hơi thấy mùi lạ ngay:
【Bé cưng sao thế? Tâm trạng không tốt à, nói anh xem nào?】
Tôi sốc vì anh ta quá nhạy cảm, nhưng chỉ đành vờ như không thấy nhắn. Đến cả câu “ngủ ngon” mỗi tối tôi cũng cắt luôn. Sáng hôm sau dám trả qua loa vài câu coi như không có gì.
Kế hoạch “chiến tranh lạnh” kéo dài được ba ngày. Đến thứ Sáu, tôi thấy thời cơ chín muồi. Chia tay vào là hợp nhất, vì anh ta có ngày cuối tuần để tự cân bằng lại cảm xúc mà không ảnh hưởng đến công việc.
Khổ nỗi, tôi chưa kịp soạn xong “tâm thư” chia tay thì anh trai tôi nhắn tới:
【 sống không? Về nhà ăn cơm.】
Tôi cau mày. Lên đại học năm rồi, đây là lần đầu tiên anh tôi chủ động gọi về ăn cơm, bình thường toàn là bố mẹ gọi.
Không kịp nghĩ nhiều, tôi vội vã dọn đồ về nhà.
Về đến nơi thấy không chỉ có mỗi anh .
Anh tôi ngồi vắt vẻo trên sofa, chiếc ghế đơn bên cạnh là… Thương Quân.
06
Đầu óc tôi dừng mất mấy giây, trong lòng thì chửi anh tám trăm lần. Cái đồ tồi ! Thương Quân đến nhà mà cũng không thèm báo trước một !
Thấy tôi vào cửa, anh ta khẽ ngước mắt lên, đôi mắt đào hoa hơi cong lại: “Tuế Tuế về rồi đấy à.”
Tuế Tuế là tên ở nhà của tôi. Tai tôi bỗng nóng ran. Tôi chợt nhớ đến cái giọng điệu phong tình của Thương Quân kể cho tôi trước khi ngủ trên tài khoản ảo.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nở một nụ ngoan ngoãn: “Vâng, chào anh Thương Quân. Lâu rồi không gặp.”
Anh ta tôi một , gật đầu mỉm .
Khách sáo xong xuôi, tôi chạy biến về , tựa lưng vào cửa rồi áp tay lên ngực. Tim đập loạn xạ hết cả lên.
Chẳng lẽ tôi… đổ anh ta thật rồi? Tôi lắc đầu nguầy nguậy, tự nhắc nhở bản thân: Thương Quân trên là con cáo già đội lốt cừu thôi, Thương Quân ngoài đời là thật!
Vừa dọn được mười phút thì có gõ cửa. Tôi cứ tưởng là anh trai nên : “Vào đi!”
Định bụng sẽ mắng cho anh một trận, ai ngờ người bước vào lại là Thương Quân. Tôi lắp bắp: “Anh… anh Thương Quân, có gì không ạ?”
07
Thương Quân cao 1m89, hơn anh trai tôi hẳn nửa cái đầu. Anh ta đứng trước mặt tôi thấy áp lực kinh khủng.
“Tất nhiên là có muốn hỏi rồi.”
Tôi hơi ngơ ngác. Anh ta với anh trai tôi khởi nghiệp cùng nhau, có vấn đề gì chả lẽ cái đầu thông minh ấy không giải quyết được mà đi hỏi tôi?
Anh ta tiến lại gần, mùi hương gỗ tuyết tùng lẫn với mùi xà sạch sẽ xộc vào mũi tôi. Tôi vô thức lùi lại vài bước, gượng: “Vâng, anh nói đi, giúp được gì sẽ giúp hết .”
Thương Quân vẻ mặt đầy khổ sở: “Mấy đứa con gái trẻ tụi sao tự nhiên lại im lặng không thèm mặt người ta thế?”
Tim tôi đập thình thịch, não bộ xoay chuyển nhanh hơn cả đi thi đại học: “Cái thì… nhiều lý do lắm, có thể là giận dỗi, hoặc là…”
Anh ta cắt ngang tôi: “Tuế Tuế, theo thì anh nên dỗ thế nào?”
Cảm giác như tim bị ai bóp nghẹt, tôi bối rối không vào đâu. Thương Quân đột nhiên cúi xuống sát mặt tôi, ép tôi thẳng vào mắt anh ta.
Đôi mắt như có ma lực vậy. Anh ta không trông tình tứ lắm rồi, nhưng sâu trong con ngươi lại mang theo cái sắc sảo như soi mói điều gì. Tôi vội tránh đi, quay ra giả vờ dọn bàn học.
“Ơ kìa, anh không hiểu đâu, tình cảm không cứ dính lấy nhau là tốt, cho cô ấy chút không gian riêng đâu lại hay hơn.”
Thương Quân im lặng một hồi lâu chậm rãi nói: “Thế à? Nhưng nếu anh không muốn cho thì sao?”
Tôi cứng người, không đáp lại thế nào. May bố mẹ tôi đi dạo về, gọi tôi ra ngoài. Tôi thở phào nhẹ nhõm, đáp to: “Con ra ngay đây!”
bước qua mặt anh ta để ra cửa, tôi thấy anh ta nói: “Đúng rồi Tuế Tuế.”
Tôi nín thở.
“ anh trai nói dạo ít khi về nhà,” anh ta như không , “Chẳng lẽ… yêu đương rồi à?”
Tim tôi như ngừng đập.
Tôi há miệng định nói nhưng cổ họng khô khốc không ra hơi. Thương Quân vẫy tay rồi đi ra khách. Tôi mím môi, cảm giác anh ta nói bóng gió điều gì .
Thì đúng là yêu rồi, lại là yêu qua , và… sắp chia tay đến nơi rồi.
08
Ăn xong bố mẹ lại đi tản bộ. Anh trai tôi và Thương Quân ngồi tán dóc ngoài khách. Tôi tình cờ đi ngang qua thì thấy anh trai than thở tình cảm.
“Thương Quân, tao thật không hiểu nổi tụi đàn bà. Chỉ là trả nhắn muộn vài phút mà gì gắt thế không ? Hôm nọ tao mải chơi game quên không báo một mà cô ấy chặn tao luôn kìa.”
Tôi đứng nép sau cửa trộm, trong lòng thấy sướng rơn. Đáng đời lắm! Ai chị dâu tôi xinh đẹp thế mà lại đâm đầu vào cái anh như “lợn rừng” của tôi gì.
định bước ra cho anh vài khuyên, thì tôi thấy Thương Quân nhạt, :
“Phụ nữ có đồ thiết yếu đâu.”
“Việc gì cứ dính lấy nhau suốt ngày cho mệt ra.”
Tim tôi thắt lại một cái, cảm giác như bị ném vào hũ giấm, vừa chua vừa chát. Đây chính là bộ mặt thật của Thương Quân sao?
Hóa ra là vậy. Thảo nào trên anh ta đóng vai bạn trai thâm tình giỏi thế. Vì anh ta có yêu thật đâu, chỉ coi là một trò chơi giải trí rảnh rỗi thôi. Mấy nhắn trả ngay lập tức, quà cáp sến súa… chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển của anh ta thôi.
Suýt chút nữa thì tôi anh ta thật. Đúng là cái đồ đáng ghét!
Tôi rút điện thoại ra, đoạn tâm thư viết dở vẫn . Tôi xóa sạch, chỉ để lại đúng dòng:
【Chúng ta chia tay đi.】
【Ngay bây giờ.】
Bấm gửi! Cảm giác như trút được gánh nặng nghìn cân, nhưng lại thấy hụt hẫng vô cùng.
khách bỗng im bặt. Một giây, giây… tĩnh lặng đến rợn người. Và rồi:
“Vãi thật! Cô ấy đòi chia tay với tao rồi.”
“Tao không sống nổi mất!”
Anh trai tôi giật bắn : “Ai? Đứa nào đòi chia tay? Mày lén lút yêu đương từ bao giờ đấy hả?!”
Tôi bắt đầu thấy xoắn rồi. Chết tiệt, Thương Quân mà lôi ảnh ra cho anh tôi xem thì xong đời! Dù tôi có sửa ảnh thành “mặt rắn” thì anh trai tôi một cái là nhận ra ngay gái .
Tôi nín thở ngóng, chỉ thấy anh tôi gào thét chất vấn. May quá, chắc anh ta chưa đưa ảnh ra.
Thế nhưng tôi mừng hơi sớm. anh tôi bỗng hét lớn: “Mân Kiến Tinh! Ra mau! Thương Quân ngất xỉu rồi!”
Tôi: ?