Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

16

Bữa cơm sau đó, tôi thấy ngon lành gì.

Thương Quân thể hiện cực kỳ bình thường, chu đáo gắp thức cho tôi và mẹ anh ta, nói cười vui vẻ.

Tôi thực sự thấy không khí quái lạ vô cùng, cứ linh cảm Thương Quân biết hết mọi rồi.

Thế là tôi mượn cớ đi vệ sinh để nhắn tin kể mọi cho Mẫn Mẫn.

Chưa gõ mấy chữ, đằng sau thoảng qua mùi hương quen thuộc.

Mùi gỗ tuyết tùng thanh khiết áp sát, tôi nghe thấy Thương Quân nói: “Tuế Tuế còn phải báo cáo với bạn sao? Không tin tưởng anh Thương Quân của em thế à? Trong em anh là hạng người hèn hạ vậy sao?”

Ba câu dồn dập như giáng ba đòn mạnh vào đầu tôi.

Tôi cứng nhắc quay người lại, đối diện với đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia.

Đôi mắt vốn dĩ luôn đầy tình tứ, lúc này chỉ còn lại sự độc và tự giễu khó nhận ra.

tôi bỗng chốc thắt lại.

Một Thương Quân như thế này lại khiến tôi không kìm mà thấy xót xa?

Tôi nhanh chóng cất điện thoại, nghiêm túc : “Tất nhiên là không rồi, anh hiểu lầm rồi anh Thương Quân.”

Thương Quân nheo mắt cười: “Vậy, đừng kể của chúng ta cho người khác nhé, không?”

Ba chữ cuối cùng, anh ta nói cực nhẹ, như một chiếc móc nhỏ cứ thế móc vào nơi mềm yếu nhất trong tôi.

Tôi chằm chằm người đàn ông quá mức đẹp trai mặt, ma xui quỷ khiến thế nào lại gật đầu.

Tôi xóa sạch những chữ vừa soạn ngay mặt anh ta.

“Vâng.”

17

Sau hôm đó, Thương Quân không xuất hiện mặt tôi nữa.

Nhưng trên tài khoản ảo, anh ta mình phải đi công tác một tháng.

Điều này đối với tôi cũng sao, nhân lúc trường không có tiết, tôi dọn về nhà ở.

Anh trai thấy tôi thì ngạc nhiên lắm: “Mày không có tiết à? Sao lại mò về nhà?”

Tôi vặn lại: “ phải anh cũng không đi công tác, đẩy hết cho anh Thương Quân đi đấy thôi.”

Anh trai tôi cau mày chặt: “Sao mày biết!”

Tôi chợt nhận ra mình lỡ miệng.

rồi, trong mắt anh trai, quan hệ giữa tôi và Thương Quân làm gì tốt mức đó.

định tìm cách chữa cháy thì nghe anh trai nói:

“Lần tao thấy mày kỳ kỳ rồi, còn đi dò gu bạn gái của Thương Quân nữa. Mân Kiến Tinh, không lẽ mày thích Thương Quân rồi đấy chứ!”

Tôi thấy hơi chột dạ. Thì… thì cũng một chút…

Thấy vẻ mặt đó của tôi, anh trai nghiêm giọng: “Tao khuyên mày đừng có dây vào nó, trong nó có người rồi, nhớ thương bao nhiêu năm nay rồi đấy.”

Tôi nghe mồn một tiếng mình đập mạnh một , sau đó như mất trọng tâm rơi thẳng xuống vực sâu, cuối cùng chìm nghỉm trong làn nước lạnh giá.

“Ra là vậy ạ…”

Giọng tôi nhỏ xíu, tan biến vào không khí.

Anh trai không nghe thấy, nói tiếp: “Và tao nghi là lần này nó đi thành phố A một nửa là vì công tác, một nửa là để gặp gái đó đấy.”

Tôi không còn nghe lọt tai lời anh trai nói nữa. Không muốn nghe. Im đi.

Tôi lảo đảo đi về phòng, muốn rút điện thoại ra nhắn gì đó cho Thương Quân, nhưng lại biết nói gì.

Còn có thể nói gì đây?

lẽ chất vấn anh ta tại sao đi thành phố A gặp “bạch nguyệt quang”?

Lỡ anh ta sao tôi biết thì tôi trả lời thế nào.

Tôi vùi đầu vào chăn, vùng vẫy để xả cơn giận.

lúc đó Mẫn Mẫn gọi điện tới.

“Mân Kiến Tinh, mày có biết câu này không?”

Tôi: ?

“Bạn thân im lặng, ắt làm loạn. Nói đi, dạo này né tránh tình cảm là lén lút làm gì sau lưng tao đấy?”

Tôi như tìm chỗ trút bầu tâm sự, nghẹn ngào :

“Mẫn ơi, chắc tao sắp tay rồi.”

Mẫn Mẫn nhảy dựng : “Mày đáng lẽ phải tay từ sớm rồi!”

Đột ngột nghe thấy câu này, một nỗi chua xót từ tận đáy theo mạch máu lan ra khắp cơ thể.

người cứ như bị ném vào bình nước có ga, vừa chua vừa tức.

“Nhưng mà… nhưng mà tao hình như có chút không nỡ.”

Mẫn Mẫn tức nghẹn lời: “Tao biết ngay mà, không thể để đồ lính mới như mày đi đối phó với Thương Quân .”

Tôi cười khổ, lại nghĩ về gái ở thành phố A kia.

Thương Quân sẽ thích kiểu người thế nào nhỉ? Chắc chắn không phải kiểu như tôi rồi.

Tôi soi gương, mặt không đủ nhọn, môi không đủ chúm chím, mũi không đủ cao, mắt to tròn như hot girl mạng.

kiểu gì cũng không giống gu Thương Quân thích.

Tôi sụp đổ gào : “ đồ Thương Quân chết tiệt! Gu thẩm mỹ kém cỏi!”

18

Mẫn Mẫn tôi nên chém đứt dây tơ cho nhanh.

Tôi đồng ý.

tôi nên tay kiểu cắt đứt liên lạc luôn.

Tôi không chịu.

Mặc dù lúc đầu tôi có rất nhiều điều bất mãn với Thương Quân, nhưng mấy tháng yêu đương qua mạng, sự tốt đẹp anh ta dành cho tôi là điều ai cũng thấy .

Tôi biết tay kiểu biến mất rất tổn thương người khác, cũng biết Thương Quân là người ghét bị .

Vì vậy, tôi quyết định nói với anh ta về màn trả thù trẻ con của mình,  về những hiểu lầm,  rằng tôi anh ta suốt mấy tháng trời.

Nửa đêm, tôi soạn tin nhắn, đắn đo hơn một tiếng đồng hồ, trong đầu toàn là những kỉ niệm với Thương Quân.

Cuối cùng, tôi vừa khóc vừa bấm nút gửi.

tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau âm ỉ.

Nước mắt lặng lẽ rơi, thấm ướt gối.

Tôi biết, tôi và Thương Quân kết thúc rồi.

Anh ta ghét bị như thế, anh ta sẽ tôi ra sao?

Một đứa con gái tâm cơ tiếp cận anh ta để đùa giỡn tình cảm?

Hay là một đứa trẻ ranh dùng thủ đoạn hèn hạ để trả thù?

Tôi không dám nghĩ tiếp.

Đêm đó tôi gần như thức trắng.

Điện thoại im lìm, không có bất kỳ phản hồi nào.

Sự im lặng đáng sợ này còn hành hạ hơn bất kỳ lời mắng chửi nào.

Sáng ra, tôi chặn tài khoản ảo của anh ta.

Tài khoản thì không dám, nhưng tôi cũng ẩn đi rồi.

Dù sao anh ta và anh trai tôi còn làm với nhau, không thể để quan hệ quá căng thẳng.

Tôi lấy cớ trường có việc rồi dọn về ký túc xá.

Mẫn Mẫn thấy tôi ủ rũ thì ngày nào cũng ở bên cạnh.

Nó vừa giận vừa thương: “Biết thế này thì lúc đầu làm chi cho mệt! Giờ biết buồn rồi đấy? Trốn tránh thì có ích gì? Anh ta thịt mày chắc?”

Tôi lắc đầu, giọng khàn đặc: “Tao không sợ anh ta thịt tao, tao là… tao không còn mặt mũi nào để anh ta nữa.”

Quan trọng hơn, tôi không biết phải đối mặt với sự chán ghét và thất vọng của anh ta với tôi như thế nào.

Tuy nhiên, cũng phải .

Tan học, tôi chuẩn bị về ký túc xá thì một dáng người cao ráo chắn ngang đường đi.

Mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc.

người tôi cứng đờ, máu như đông cứng lại.

Không cần ngẩng đầu, tôi cũng biết đó là ai.

“Tuế Tuế.”

19

Thương Quân tiếng, giọng anh vẻ mệt mỏi, còn xen lẫn chút cảm xúc kìm nén mà tôi không tài nào đoán .

Tôi giật mình ngẩng đầu .

Thấy là anh, tôi vô thức siết chặt quai ba lô, lùi lại một bước:

“Anh… anh Thương Quân… Sao anh lại ở đây?”

“Sao anh lại ở đây?”

Thương Quân lặp lại lời tôi, khóe môi nhếch một đường cong mấy vui vẻ.

Anh bất ngờ tiến một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai đứa, giọng trầm khàn:

“Nếu anh không , có phải em định trốn anh đời luôn không?”

Giọng anh không hề gay gắt, thậm chí có thể coi là bình thản.

Nhưng đằng sau vẻ bình thản là những cảm xúc cuồn cuộn khiến tôi biết phải làm sao.

“Em không có…” Tôi bao biện một cách yếu ớt, không dám thẳng vào mắt anh. “Chỉ là… dạo này ở trường hơi bận.”

Lúc này giờ tan tầm, trên đường người qua kẻ lại rất đông.

Thương Quân thở dài, đưa tay xách hộ ba lô của tôi rồi nắm lấy tay tôi, dắt tôi tránh khỏi đám đông chen lấn.

“Chưa không? Anh đưa em đi nhé.”

bàn tay anh khô ráo và ấm áp khiến tôi nhất thời quên bẵng việc phải rụt tay lại, cứ thế ngẩn ngơ để anh dắt ra khỏi cổng trường.

Vẫn là nhà hàng lần đi cùng dì .

Sau khi gọi món xong, tôi tranh lời anh nói :

“Em xin lỗi… Em anh, tài khoản đó là của em. Em làm thế là để… để trả thù anh nên mới…”

“Anh Thương Quân, em biết anh ghét nhất bị người khác , em…”

Tôi nói năng lộn xộn, nước mắt bỗng chực trào ra.

“Tại sao lại đòi tay?”

Thương Quân đột ngột ngắt lời.

Anh không , mà lại tay.

Tôi ngẩn người, ngước mắt anh, nước mắt vẫn còn đọng nơi khóe mi.

Ánh mắt Thương Quân khóa chặt lấy tôi, không cho tôi trốn tránh.

“Ở bệnh viện, em ràng hứa là không tay rồi. Tại sao sau đó lại gửi tin nhắn như vậy? Vì những lời mẹ anh nói trong bữa cơm? Hay là vì… anh trai em nói gì với em?”

Có lẽ vì giọng điệu của anh quá ôn hòa, sự căng thẳng và sợ hãi của tôi dần tan biến.

Tôi thà đáp:

“Vì anh trai anh đi gặp người anh thích. Em cũng thấy mình quá đáng quá, không nên anh như thế…”

Thương Quân hít sâu, mặt hiện vẻ bất lực:

“Việc đi công tác ở thành phố A là anh chủ động yêu cầu, nhưng không phải đi gặp ‘người trong mộng’ nào đó đâu.”

Anh chủ động mở tin nhắn cho tôi xem:

“Đây, váy của em là anh nhờ cậu săn hộ, tốn không ít công sức đâu. Lần này anh đi là để mời người ta một bữa cơm xem như trả nợ ân tình thôi.”

Tôi lướt qua một lượt, là như lời Thương Quân nói.

Mọi sự bực bội, u ám tích tụ mấy ngày nay tan biến sạch sành sanh, cũng đặt lại vị trí.

Nhưng rồi Thương Quân lại nói:

“Nhưng anh trai em nói một , anh là có tương tư một người nhiều năm nay rồi.”

tôi lại treo ngược cành cây.

Tôi nắm chặt bàn tay, vừa định mở lời xin lỗi thì nghe anh thong thả nói tiếp:

“Người đó mà, lần đầu gặp nhau ở sân tennis trông đen nhẻm như cục than, bị anh trêu cho phát khóc, thế mà thù dai tận bây giờ.”

“Người đó, lúc anh phụ đạo thì lén đọc truyện tranh, bị anh bắt tịch thu xong giận dỗi không thèm mặt anh tuần.”

“Người đó, tập đi xe đạp ngã xuống hố bùn, khóc trời gầm đất sập, chính anh là người cõng về nhà.”

“Người đó, có người đưa thư tình, là anh làm mặt lạnh dọa cho người ta chạy mất dép, vì lúc còn nhỏ quá.”

“Người đó, lúc nào cũng dương nanh múa vuốt mặt anh, thấy anh vừa giả tạo vừa đáng ghét, nhưng đâu biết rằng từ rất lâu rồi, trong mắt anh chỉ thấy mỗi mình thôi.”

“Tuế Tuế.” Anh gọi tên ở nhà của tôi, giọng dịu dàng như rót mật vào tai.

Trong đôi mắt đào hoa kia là hình bóng của tôi ngây người.

gái mà anh tương tư bao nhiêu năm nay, từ đầu cuối chỉ có mỗi mình em thôi.”

Thế giới bỗng chốc im lìm.

Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng mình đập thình thịch và câu tỏ tình của anh cứ vang vọng mãi trong đầu.

Tùy chỉnh
Danh sách chương