Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Công tổ chức tiệc cuối , tôi chán chường nghịch vòng mỡ bụng nuôi suốt một trời, thở dài. Tôi đã chuẩn bị tinh thần là sẽ tăng cân, nhưng không ngờ lại lên level “phao bơi mini” thế này.
Khi đang mải chơi vui vẻ, đám mỡ bụng của tôi bỗng nhiên bị một bàn tay to, xương khớp rõ ràng… bóp lấy.
Và rồi tôi hiện – cái người vừa bóp mỡ bụng tôi ấy… chính là sếp tổng của tôi!
1.
Tôi là một con dân văn phòng chính hiệu. Sau ba tháng vật lộn ngoài đời, nhảy qua bốn ông sếp khác nhau, cuối cùng tôi cũng bám trụ được ở một công có trong ngành cho đến tận cuối , còn được mời tham dự tiệc tất niên. Nghe đã thấy gian truân rồi nhỉ?
nghe ông sếp hói đầu trên sân khấu đang hăng say biểu, nước miếng văng tứ phía, tôi vừa lau nước mắt vừa bóp cái vòng mỡ nhô ra khỏi bụng.
Mỡ yêu dấu ơi! Mẹ lỗi con, sắp Tết rồi mẹ không dám nghỉ nên chịu khó tí nha, đợi ông ấy nói xong, mẹ sẽ cố ăn vài ký, rủ vài bạn mỡ về chơi với con.
Nói thật, vòng mỡ này sờ vào phê cực kỳ, mềm mềm, rất đã tay. Không uổng công tôi sống giữa bầy người gầy mà vẫn kiên trì ăn uống cho ra cái phao này.
Chỉ là, không hiểu sao đang bóp bóp thì đột nhiên… trên bụng tôi xuất hiện hai ngón tay trắng trẻo, xương khớp rõ ràng.
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của tôi, ngón tay đó nhẹ nhàng bóp bóp cái mỡ bụng của tôi như đang thử cảm giác.
“Anh làm gì vậy?” Tôi kinh hoàng ngẩng đầu nhìn người vừa chạm vào .
“À, lỗi nhé.” Người đàn ông bên cạnh lúng túng đẩy gọng kính vàng lên sống mũi, “Tôi thấy cô bóp mỡ trông vui quá, không nhịn được…”
Anh ta lại nói : “Thật sự lỗi, tôi không có ý gì xấu cả.”
Tôi: “…”
Người ta đã thành khẩn lỗi thế rồi, tôi còn làm gì được?
Không phải tam tôi lệch, mà là… tam tôi bị nhan sắc của anh ấy kéo đi mất.
lỗi nhé bụng ơi, sự trong sạch của con không trọng bằng nhan sắc của người ta đâu.
Tôi làm ở cái công nát này lâu rồi, lần đầu tiên thấy một người đàn ông như vậy!
Anh ấy thật sự là người của công tôi sao?
Công tôi thật sự có người đàn ông vừa nho nhã, vừa lịch thiệp, còn đẹp trai thế này sao?
“Cô gì ơi?” Anh ta thấy tôi cứ nhìn chằm chằm không nói gì thì lo lắng, “Cô ổn chứ?”
Tôi: “…”
Ổn! Ổn cực kỳ luôn ấy!
“Khụ khụ khụ…” Tôi ho khan mấy , chỉnh lại cảm xúc, nghiêm túc nói: “Ừm… tôi tạm thời chấp nhận lời lỗi của anh, nhưng phải biết là, người như anh mà chạm vào con gái lung tung, ở tôi là bị đánh gãy tay đấy.”
“.” Anh ta không nhịn được bật cười. Mà kỳ lạ thật, trong khoảnh khắc đó, tôi lại cảm thấy như trước mặt đang nở rộ cả một vườn hoa.
Nghĩ đến thân hình phì nhiêu của , nhan sắc cũng chẳng ra làm sao, tôi chỉ muốn hỏi Nữ Oa: bà làm người kiểu gì vậy?
“Vậy cô muốn đánh gãy tay tôi à?” Anh ta đột ngột cắt đứt mạch suy nghĩ của tôi, đưa bàn tay thon dài ấy ra trước mặt tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi thực sự cảm nhận được sự khác biệt giữa người với người. Cùng là tay mà sao tay người ta thì trắng trẻo tinh tế như điêu khắc, còn tay tôi… như cái xẻng xúc phân.
Tôi thua rồi.
“ khỏi.” Tôi buồn bã lắc đầu, “Xã hội pháp trị mà, tôi mà đánh gãy tay anh lại còn phải đền tiền, chi bằng anh tự xử đi.”
“.”
Anh ta lại cười, lần này tôi không nhìn anh ta nữa, mà quay đầu nhìn lên sân khấu, nơi ông hói kia vẫn đang thao thao bất tuyệt. “Trời ơi, đói muốn xỉu, được ăn trời?”
“Ước chừng còn mười phút nữa.”
Anh ta nghe tôi than thở thì mỉm cười đáp lại.
Tôi nghe xong liền ỉu xìu rũ xuống ghế – chuyện gì đang xảy ra vậy trời?
“Đói rồi à?” Anh ta nhìn tôi mặt xị ra, ánh mắt lại đảo về cái phao bụng của tôi như có hàm ý gì đó.
Tôi: “…”
Anh lịch sự tí được không?
“ được rồi,” thấy tôi lập tức che bụng phản xạ, anh ta bật cười, “Vậy lát tôi biểu nhanh , cố gắng cho cô ăn trong phút nhé?”
Tôi: “???”
Chưa kịp hiểu gì thì xung quanh đã vang lên vỗ tay. Người đàn ông cạnh tôi từ tốn đứng dậy, cài nút áo vest, sải bước đi thẳng lên sân khấu trước ánh mắt của người.
Tôi nhìn bóng dáng rực rỡ ấy, đầu óc thì như có bầy ngựa hoang chạy qua – nếu tôi không nhớ nhầm, cái tên “Trần Cẩn Ngôn” hiện trên màn hình chính là tên tôi vẫn thường thấy trong các bản báo cáo công đúng không?
Vậy… người vừa nãy bóp mỡ bụng tôi… là SẾP TỔNG CỦA CÔNG ???
Mẹ ơi!
Tôi vừa nãy nói gì ấy nhỉ?
Tôi bảo đánh gãy tay anh ta??
Toang rồi~
nghỉ còn kịp không?
Không đúng… nếu tôi bị đuổi thì có kiện anh ta tội quấy rối nơi làm không nhỉ???
2.
Trong đầu tôi tuy đang nổ tung vì bầy ngựa chạy loạn, nhưng vẫn phải thừa nhận – Trần Cẩn Ngôn, thật sự rất đẹp trai.
Rõ ràng chỉ là một cái bục biểu bình thường, vậy mà anh ta vừa đứng lên liền có cảm giác như đang xem trình diễn ở hát lớn Paris.
Bảo sao đám chị em trong văn phòng ngày cũng líu lo bên tai tôi “sếp đẹp trai”…
Có một sếp như vậy, ai mà không mê?
Nhớ lại chuyện vừa xảy ra, tôi thật sự không dám đối mặt với Trần Cẩn Ngôn, liền giả vờ đi vệ sinh rồi tranh thủ chuồn khỏi buổi tiệc.
Lúc nãy trong khách sạn ấm áp còn chưa thấy gì, vừa bước ra cửa đã cảm nhận được cái lạnh cắt da – gió thổi vèo vèo táp vào mặt, rát muốn rớt da luôn.
May mà hôm nay không mưa.
Kéo lại cổ áo cardigan mỏng, tôi bắt đầu hối hận – biết thế lúc ra khỏi xem cái dự báo thời tiết rồi. còn phải đi bộ mười mấy phút về tới , áo mỏng thế này chắc ch ết cóng luôn.
Nghĩ đến chuyện chỉ vì không nhận ra sếp mà bỏ lỡ buffet khách sạn nổi , tim tôi như nhỏ máu từng một.
Hàu sống của tôi, tôm hùm Úc của tôi, sashimi, lẩu, BBQ…
Hu hu hu mẹ ơi… con gái mẹ đi làm nhiêu , không những không kiếm được tiền, đến một bữa ăn cũng không có nổi…
“Bíp bíp bíp—”
còi xe vang lên phía sau tôi. Quay đầu nhìn thì thấy một chiếc ô tô đen, không nhận ra hãng.
Tôi nhíu mày khó hiểu – tôi đang đi trên vỉa hè mà, bấm còi tôi làm gì?
Nghĩ vậy, tôi lùi sang bên hai bước, định nhường đường.
“Thư .”
“?” Tôi quay đầu lại, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt thanh tú… Trần Cẩn Ngôn???
Anh ta sao lại ở ? nãy còn đang biểu mà? Không lẽ… đuổi đuổi tôi?
Thấy tôi dừng lại, Trần Cẩn Ngôn khẽ nhếch môi, ngoắc ngoắc ngón tay gọi tôi lại.
Tôi: “…”
Sếp đã gọi rồi thì tôi còn làm được gì?
Thế là nhân viên làm công đi nước mắt lưng tròng đến bên xe anh, “Sếp… có chuyện gì ạ?”
“Không có gì, tôi vừa biểu xong thì không thấy em đâu, cứ tưởng em đi kiếm đồ ăn, ai ngờ lại gặp ở .”
Tôi thở phào nhẹ nhõm – may quá, không phải đến tính sổ.
“Không phải em nói đói sao? Sao lại chạy ra ?”
Nghe câu này, lòng tôi run lên, phản xạ kéo lại áo cho chỉnh tề – tôi mà nói thật là sợ bị sa thải nên chuồn thì chắc chắn sẽ ch ết!
“Bên trong đồ ăn không hợp khẩu vị à?”
Trần Cẩn Ngôn dịu dàng thay tôi tìm lý do, tôi cảm động suýt khóc, “Vâng… sếp thật tinh tế…”
“~” Anh ta lại cười, còn tôi thì không thấy được ánh mắt sâu thẳm vừa lướt qua trong đôi mắt ấy.
“Lên xe đi, trời lạnh vậy, em mặc ít thế này dễ cảm lắm.”
Đúng là sếp mẫu mực biết tâm nhân viên – vừa nói vừa mở cửa ghế phụ cho tôi.
Giữa lạnh cóng và xấu hổ, tôi do dự chưa tới một giây đã quyết định chui vào xe anh.
Vừa vào, tôi như được hồi sinh – sếp vẫn là sếp, nội thất trong xe nhìn biết đắt tiền!
Mà trong xe thơm ghê…
Không phải kiểu nước hoa nồng nặc bình thường, mà là mùi dễ chịu, nhẹ nhàng.
Nhưng tôi không thấy bình xịt , chẳng lẽ… là mùi trên người anh ta?
Tôi không nhịn được lén nhìn Trần Cẩn Ngôn – và đúng lúc đó, đụng ngay ánh mắt anh ấy.
Tôi: “…”
Đấy, xấu hổ ch ết người chỉ cần vậy .
“Em muốn đi đâu? Tôi đưa về.”
Thấy tôi giả vờ loay hoay cài dây an toàn, anh ta mỉm cười hỏi.
“À…” Tôi khựng lại, “Về ạ.”
“Về ?” Anh ta cầm vô lăng dừng lại, ánh mắt vẫn nhìn tôi, “Không kiếm gì ăn sao?”
“Em không đói!” Tôi bị anh nhìn mà lạnh cả sống lưng, phản xạ bật ra câu trả lời.
“Ục ục ục—”
Âm thanh không đúng lúc lại vang lên…
Tôi: Có ai ở cần xây Disneyland không? Tôi sẵn sàng dùng ngón chân xây ngay một cái.
2
“~” Giọng nói đầy ý cười của Trần Cẩn Ngôn vang lên bên tai tôi. Ngẩng đầu nhìn lên, anh ta đang nhìn chằm chằm vào cái bụng nhỏ của tôi, ánh mắt như cười như không: “Không đói à?”
Tôi lập tức ôm bụng che lại, mặt đỏ đến tận mang tai.
Bụng ơi, mày có tranh diện cho mẹ mày không? Mày thế này là muốn mẹ mất hết mặt mũi rồi đấy!
“Với tư cách là sếp của em, em đi làm lâu rồi mà anh chưa từng mời em ăn một bữa , đúng là lỗi của anh. anh mời em một bữa nhé, đừng đói quá rồi bụng em teo lại mất.”
Tôi đỏ mặt phẩy tay lia lịa: “Không cần đâu, em…”
“Coi như anh mời đền bù vụ bóp mỡ bụng.”
Trần Cẩn Ngôn không nhìn tôi, chỉ tập trung lái xe rời khỏi đó.
Tôi im lặng cúi đầu nghịch nghịch đám mỡ bụng, không dám nói gì, nhưng ánh mắt thì cứ bay về phía anh ấy.
Không phủ nhận, Trần Cẩn Ngôn đúng là đẹp trai thật. Đặc biệt là khi anh nghiêm túc lái xe, cả người toát ra vẻ cấm dục và nghiêm chỉnh, khí chất vô cùng thu hút.
Một người như thế mà lại mời tôi đi ăn???
, tôi không phải não cá vàng, không đến mức ảo tưởng anh ta thích tôi nên rủ đi ăn.
Chắc là bữa chia tay !
“Muốn ăn gì?” Trần Cẩn Ngôn lái xe vào một con phố đi bộ nổi .
“Ăn gì cũng được.”
Chia tay thì ăn gì chẳng trọng, trọng là ảnh còn cho tôi tiền thưởng cuối không!
“Ăn ếch được chứ? Ở có ếch ngon lắm.”
“Được ạ.”
“OK.” Anh tắt máy, mở cửa xe bước xuống. Làn gió lạnh ập vào khiến tôi rùng một cái.
“Rét thật…” Tôi nghiến răng chịu đựng, chẳng muốn xuống xe tí , nhưng vẫn phải tháo dây an toàn, chuẩn bị chiến đấu với cơn gió mùa đông.
“Bên ngoài gió to, áo em mỏng quá, mặc áo anh đi.”
Vừa bước xuống xe, Trần Cẩn Ngôn đã đưa cho tôi một chiếc áo khoác màu đen.
Tôi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn anh trong bộ vest vẫn chỉn chu, bối rối.
“Sao còn ngây ra thế? Lạnh lắm đúng không?” Anh mỉm cười, nhét áo về phía tôi lần nữa.
Tôi chớp mắt, không nhận: “Anh không lạnh sao?”
“Không sao,” Anh khẽ thở dài, trực tiếp khoác áo lên người tôi, nói như không: “Em cũng biết mà, đàn ông mặc vest bên trong nhiều lớp lắm, một cái áo khoác này với anh không đáng gì đâu.”
“Ừm…” Tôi lí nhí đáp, cúi đầu mặc áo.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng vừa khoác lên người, tôi có cảm giác như được chính Trần Cẩn Ngôn ôm lấy vậy – toàn thân ấm lên, mũi cũng ngửi thấy mùi hương dễ chịu từ người anh.
“Phì… Thư , em viết bản kế hoạch thì rõ tốt, sao lại mặc cái áo cũng không xong vậy?”
Đúng lúc tôi đang loay hoay với cái áo, giọng nói dịu dàng của Trần Cẩn Ngôn vang lên bên tai. Bàn tay xương xương của anh xuất hiện trước mắt, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho tôi, rồi cười nhạt: “Đi .”
Tôi nhìn bóng lưng cao ráo, vai rộng eo thon của anh, đầu óc hỗn loạn.
Tuy chưa từng yêu ai, nhưng tôi biết rất rõ, những hành động vừa rồi… đâu giống hệ sếp – nhân viên?
Chẳng lẽ là… quy tắc ngầm?
Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu tôi, khiến tôi suýt nữa hoảng loạn thật sự.
Ch ết rồi ch ết rồi, tôi tuy mê trai nhưng không phải ngu trai, nếu anh ta thực sự muốn “quy tắc ngầm” tôi, liệu tôi có đập được đầu chó của anh ta không?
Không phải chứ? Anh ta gu kỳ vậy hả? Ngoài kia nhiêu mỹ nữ không chọn, lại nhắm đúng tôi – một người chẳng có vóc dáng lẫn nhan sắc?
“Thư ?”
Thấy tôi mãi chưa đi , Trần Cẩn Ngôn quay đầu lại khó hiểu gọi.
“Không… không sao…” Tôi nuốt nước bọt, lật đật đuổi .
Anh thấy tôi như con nhím xù lông thì nhướng mày, ánh mắt có suy nghĩ, nhưng không nói gì .
Tôi cứ thế lẽo đẽo đi sau anh vào hàng.
Điều bất ngờ là anh không chọn phòng riêng, mà chỉ ở một góc yên tĩnh ngoài sảnh.
Cũng tốt , nam nữ độc thân ở riêng với nhau, tôi vẫn sợ.
“Muốn ăn gì? Em gọi đi, anh mời.”
Anh đẩy thực đơn sang cho tôi, tiện tay rót cho tôi ly nước ấm.
“Cảm ơn ạ…”
Tôi liếc nhìn menu, chưa thấy tên ăn đã thấy giá khiến muốn té ghế, liền đặt nhẹ menu xuống rồi kính cẩn đẩy lại: “Sếp gọi đi ạ, em chưa từng ăn ở nên không biết ngon.”
Nói xong, tôi khẽ uống ngụm nước, cơ rét run bỗng được sưởi ấm.
“Lạnh vậy à?”
Anh bật cười, lại rót nước cho tôi.
“Ừm…” Tôi không biết nói gì, chỉ đành cúi gằm mặt nhìn mặt bàn.
“Có kiêng gì không?”
Anh chẳng ý thái độ tôi, sau khi nhận được cái lắc đầu, liền gọi nhân viên phục vụ đến và gọi .
Tôi vẫn không dám ngẩng đầu nhìn anh, nhưng mắt cứ len lén liếc sang.
“Thư .”
Đến rồi đến rồi… nghe câu đó mà tim tôi đập mạnh, cảm giác như học sinh bị gọi lên bảng.
“Có… có em!” Tôi khẽ siết chặt ly trà, căng thẳng chờ lời tiếp .
“Làm bạn gái anh nhé.”
“Khụ khụ khụ khụ!!!”
Tôi suýt sặc nước trà.
“Không sao chứ?” Anh định đứng dậy bước đến.
“Không… không sao…” Tôi vội xua tay.
“Sao lại bất cẩn thế?”
Anh nhíu mày nhìn khuôn mặt đỏ bừng của tôi, đưa cho tôi chiếc khăn tay trắng tinh.
“Cảm ơn…” Tôi cầm lấy lau miệng, rồi như sực nhớ ra điều gì đó, bỗng thấy chiếc khăn tay trong tay như củ khoai nóng – vứt thì ngại mà cầm thì run.
“Nhát gan.” Trần Cẩn Ngôn như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, khẽ nhếch môi: “Làm bạn gái anh… không được à?”
Tôi: “!!!”
Anh có đừng nói mấy câu sốc như vậy được không?
“Tại sao chứ? Em với anh đâu có quen thân gì, sao lại muốn em làm bạn gái?”
Tôi thật sự bị suy nghĩ của anh làm cho rối não.
“Không quen?”
Anh nhướng mày, nhấp một ngụm trà: “Cũng đúng. Ngay cả anh là sếp của em mà em cũng không nhận ra.”
Tôi: “…”
“Nhưng… không cần phải đùa kiểu đó chứ?”
“Đùa em?”
Trần Cẩn Ngôn nhìn tôi, giọng điềm tĩnh mà nghiêm túc: “Em nghĩ anh đang đùa sao?”
Tôi bị ánh mắt đó làm cho nghẹn lời, bầu không khí trở nên ngượng ngùng.
May mà nhân viên phục vụ bước vào phá vỡ sự im lặng, từng đĩa ăn hấp dẫn được bày ra, nước miếng tôi sắp chảy tới nơi.
“Haizz…”
Tôi vẫn chưa dám gắp đũa thì nghe Trần Cẩn Ngôn thở dài.
“ ăn đi.”
Anh gắp cho tôi miếng ếch, giọng có hụt hẫng: “Anh coi như là… thất tình rồi nhỉ?”
Tôi: “…”
Thấy tôi vẫn chưa động đũa, anh bật cười: “Ngẩn ra làm gì? Ăn đi, lát nữa anh đưa em về.”