Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ vậy, tôi cũng bớt căng thẳng. Ở chung với anh hình như cũng không quá khó chịu như tưởng tượng.
“Thư Niệm Niệm…”
“Hửm?”
Giọng anh mệt mỏi vang lên bên tai: “Đỡ anh một …”
Tôi chớp mắt, ngoan ngoãn đỡ tay anh – tôi từng thấy người sợ ma, chứ chưa thấy ai sợ mức đi ra khỏi rạp là ói như anh.
Thiệt tiếc quá đi mà, ha ha…
“Không được cười.”
“Phì… em có cười…”
“Em cười rồi!” Anh gào lên bên tai tôi.
“HAHAHAHAHA, rồi đó! Sao nào? HAHAHAHAHA!”
Cười chec mất thôi, ai mà ngờ!!!
“Không sao…” Trần Cẩn Ngôn nghiến răng, rồi đột nhiên dịu giọng, ánh mắt áp:
“Thư Niệm Niệm, đừng cười nữa. Em mà cười nữa… anh không kìm được .”
Nghe vậy, tôi sững người. Ánh mắt của anh thoáng tối, khiến tôi hơi bất an.
Không kìm được… cái gì?
Tôi không dám hỏi, chỉ ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”
“Cho anh nắm tay em một được không?” Anh lại nghiêm túc hỏi, “Anh hơi sợ…”
“Ừm… được thôi…”
Ai mà nỡ từ chối một trai cơ chứ?
Chắc chắn không phải tôi.
Chỉ là nắm tay thôi mà? Nắm! OK luôn!
Vừa nói , một bàn tay lớn áp trọn tay tôi, hơi lan truyền khắp người khiến tim tôi run lên từng đợt.
“Thư Niệm Niệm, cảm ơn em.”
“Không… không có gì …”
ơi, mê trai hại đời con gái quá rồi đó!!!
Tôi rưng rưng nhớ lại nụ cười vừa rồi của Trần Cẩn Ngôn, thật sự chẳng khác nào thần tiên hạ phàm.
Trái tim à, mày có thể đừng rung rinh không? Mày vừa mới từ chối người ta đấy!
“Thư Niệm Niệm, em thật sự không nhớ anh là ai à?”
Trên đường nhà, Trần Cẩn Ngôn vừa nắm tay tôi vừa không cam lòng hỏi.
“Ừm… thật sự không nhớ nổi…”
Sau vừa rồi, giữa hai chúng tôi cũng thoải mái hơn hẳn, nhưng mà… thật sự tôi không nhớ ra anh ấy là ai.
“Vậy… em còn nhớ lời hứa với anh ngày xưa không?”
Anh dừng bước, ánh mắt có ức: “Niệm Niệm, em thật sự không nhớ gì sao?”
Có thấy tôi khó xử, Trần Cẩn Ngôn thở dài, vươn tay ôm tôi vào lòng, giọng nghẹn lại:
“Đồ vô tâm, anh ở nước ngoài nhớ em nhiêu năm , vậy mà em không nhận ra anh, còn quên luôn cả ngày xưa!”
Cuối cùng, anh thở dài, buông tôi ra, nghiến răng:
“Thôi được rồi, Thư Niệm Niệm, không nhớ cũng kệ đi. Sau mỗi lần gặp, anh sẽ cắn em một cái!”
Tôi: “!!!”
Ôi má!
Tôi nhớ ra rồi!
“Chó con!”
Tôi thực sự nhớ ra rồi – hồi nhỏ có một thằng nhóc từng cắn tay tôi một phát đau điếng!
“Em nhớ ra rồi?”
Đôi mắt Trần Cẩn Ngôn sáng lên, long lanh như chứa cả bầu sao.
“Nhớ rồi!” Tôi kích động: “Hồi đó có con nào đó cắn em một phát cực đau! Em đau mấy ngày luôn! Cái đứa con gái đó là anh à???”
“Em chỉ nhớ mỗi cái đó?”
Trần Cẩn Ngôn quả nhiên lại bị chọc tức.
“Không… chứ còn gì nữa?” Tôi gãi đầu, “Mà rõ ràng em nhớ đó là con gái mà, sao giờ thành con trai?”
“Anh vốn là con trai!”
“Nhưng hồi đó anh không nói!”
“…” Trần Cẩn Ngôn im lặng. Hồi nhỏ là anh xinh như con gái thật…
“ nhà!”
“Ơ đừng mà~ Em nhớ ra thật rồi! Hồi đó có một ‘ gái’ mặt như trái táo đỏ, đáng yêu cực kỳ, lần nào em gặp cũng muốn cắn một cái. Còn có cái tay nhỏ xíu mềm ơi là mềm, kiểu nhìn thôi là muốn bắt nạt á. Trần Cẩn Ngôn, là anh không? Là anh không???”
“Im đi!”
Anh nghiêm mặt, gằn giọng.
“Đừng mà~ Em thật không ngờ, gái năm xưa lớn lên lại trai như vậy. Quả nhiên con gái càng lớn càng xinh…”
Từ lúc tôi xác định được Trần Cẩn Ngôn chính là “cô bị tôi bat nat” hồi nhỏ, tôi bỗng chẳng sợ gì anh nữa. Nếu không vì không với tới mặt anh, tôi đã muốn véo má hai cái rồi!
“Lắm lời quá, đi đàng hoàng coi.”
Dưới ánh đèn đường, vành tai Trần Cẩn Ngôn hình như hơi đỏ…
5.
“Thư Niệm Niệm!”
Sau khi để tôi lải nhải suốt dọc đường, cuối cùng khi đưa tôi tận cửa , Trần Cẩn Ngôn nghiến răng tên tôi.
“Gì… gì vậy—”
Câu chưa kịp dứt, anh đã cúi đầu cắn một cái vào má tôi.
“Em cắn anh nhiêu lần hồi nhỏ, anh cắn lại một lần, không quá đáng chứ?”
Trần Cẩn Ngôn dựa đầu vào vai tôi, nói câu đó thì quay người đi thẳng , đóng cửa cái rầm.
Tôi đứng đơ tại chỗ.
Hồi nãy tôi… bị hôn lén á?
Tôi đưa tay xoa chỗ má bị “cắn”, rõ ràng không đau, nhưng lại cứ thấy tê tê như bị lông vũ lướt qua, ngứa ngáy lạ thường.
Tâm trạng rối như tơ, tôi tắm rửa định lên giường ngủ thì cửa lại bị gõ.
Mở cửa ra thấy Trần Cẩn Ngôn mặc đồ ngủ bằng bông, tay ôm gối, mặt nghiêm túc đứng đơ tại chỗ.
Tôi: “Anh làm gì vậy?”
“Tôi sợ ma.”
Anh lảng tránh ánh mắt, nhưng lời nói thì rành mạch vô cùng.
Tôi chớp mắt, lặng lẽ đẩy anh ra: “Thế sao hồi nãy anh dám đóng sầm cửa mặt tôi?”
“Tôi… Thư Niệm Niệm, em đã hứa với mẹ tôi là sẽ chăm sóc tôi!”
“Nhưng mà…”
“Tôi mách dì Lưu giờ đấy!”
Tôi: “???”
“Trần Cẩn Ngôn, anh lớn đầu rồi còn mách lẻo?!”
“Tôi nhỏ hơn em một tuổi mà! Với lại hồi nhỏ em cũng thường ngủ cùng tôi!”
Nói rồi, anh tự nhiên bước vào , trải gối nằm đất như ở nhà.
Tôi nhìn cái tốc độ thần tốc đó mà chỉ muốn chửi bậy.
Thấy anh nằm ngay ngắn, đắp , mắt sáng rực nhìn tôi: “Em không ngủ à?”
“Ngủ!” Tôi leo lên giường, nằm cái bịch.
Tôi phục anh luôn!
Tắt đèn , đầu cứ nghĩ tới có thêm một người , khiến tôi trằn trọc mãi.
“Trần Cẩn Ngôn?”
“Ừ~”
“Anh biết không, ma thường xuất hiện dưới gầm giường đấy!”
Lời tôi vừa dứt, một Trần Cẩn Ngôn cao to đột nhiên bật dậy xuất hiện ngay trên giường.
Tôi: “…”
Anh: “…”
bóng tối, cả hai nhìn nhau không nói lời nào, chỉ có tiếng hối hận vang lên từng đợt.
Lâu sau, Trần Cẩn Ngôn mới khẽ ho một tiếng: “Khụ… anh nói rồi, anh sợ thật.”
Tôi gật đầu điên cuồng: “ , vậy… khi nào thì anh xuống?”
Trần Cẩn Ngôn ôm chần chừ thật lâu, cuối cùng khẽ khàng nói: “Anh sợ…”
Tôi hiểu rồi – anh không định xuống!
“Nhưng mà… em cũng sợ mà!” Tôi ôm khóc rấm rức. Anh là đàn ông đấy!
Tuy anh trai thật, nhưng tôi cũng cần giữ hình tượng chứ!
Nam nữ độc thân cùng , tôi sợ tôi không kiềm được!
“Xuống đi!”
Giường là ranh giới cuối cùng của tôi! Không thể để anh phá giới được!
“Không xuống!”
Lúc anh không hề khách sáo, “Tại em dọa anh!”
Hu hu hu, tôi hối hận chec đi được!
“Nhưng mà em không thể ngủ cùng anh được!” Tôi điên tiết rồi.
“Anh có ngại .” Anh quay đầu nhìn ra cửa sổ giả vờ ngắm trăng.
“Nhưng em là con gái mà!”
“ đây em cũng coi anh là con gái còn gì!”
“Không quan tâm! Xuống đi!”
“Không quan tâm! Không xuống!”
“Trần Cẩn Ngôn! Anh con nít vừa thôi!”
“Ai bảo em dọa anh!”
Dù cách một màn đêm, tôi vẫn cảm nhận được sự nghiến răng của anh.
Tôi đá mạnh một cú, nhưng anh vẫn nằm ì ra đó. Cuối cùng tôi bất lực, đổ người ra giường, hối hận không thôi.
“Tức chec em rồi!”
Không ngủ được, tôi mở máy tính bảng bật phim lên xem.
Không biết lâu sau, tôi màng thiếp đi. khi chìm vào giấc ngủ, tôi dường như nghe thấy một tiếng thở dài rất .
Sáng hôm sau
Tôi lơ tỉnh dậy, rồi lại màng xoay người tìm tư thế ngủ thoải mái hơn.
Thật ra thì, do cơ địa lạnh nên lâu lắm rồi tôi mới ngủ ngon như vậy – cả người áp như ôm một cái lò sưởi…
Khoan đã! Lò sưởi???
Tôi bừng tỉnh. Vừa mở mắt ra đã thấy gương mặt trai phóng đại của Trần Cẩn Ngôn mặt, mà eo tôi… hình như còn có một cánh tay khoác lên???
Tôi: “!!!”
Tôi hoảng hốt nhưng cố trấn tĩnh – cái gì vậy ?!
Tại sao tôi lại chui gọn lòng Trần Cẩn Ngôn như thế ?!
Nhìn phía bên kia giường – chỗ của tôi trống trơn. Tim tôi lạnh toát. Cái gì đây, là tôi tự ôm người ta ngủ á???
Hu hu hu, sáng của tôi!
cắn đau khổ tính cách ly ra khỏi người anh ta, thì Trần Cẩn Ngôn cử động.
Anh hình như vẫn chưa tỉnh hẳn, chỉ bản năng siết cánh tay ôm eo tôi, còn… bóp mỡ tôi một cái!
Tôi cứng đơ người!!!
“Niệm Niệm…”
Có chưa đủ, Trần Cẩn Ngôn lại kéo tôi sát vào người hơn – một cảm giác nóng ran… chạm vào đùi tôi!
“Trần Cẩn Ngôn!”
Tôi không nhịn được nữa, lập tức đạp anh rớt khỏi giường.
“Ưm?”
Trần Cẩn Ngôn mở mắt màng, ngồi dưới sàn nhìn tôi, mặt mang tội nghiệp: “Niệm Niệm? Sao vậy?”
Tôi tức đỏ mặt, giơ tay chỉ anh: “Anh… anh… anh…”
Mãi mà vẫn chưa nói thành câu.
Thấy tôi nghẹn lời mãi, anh dần tỉnh hẳn, ngồi xếp bằng lại: “Xin lỗi, anh sai rồi.”
Tôi hít sâu: “Sai cái gì?”
Trần Cẩn Ngôn: “Anh không nên thấy mỡ em dễ bóp quá mà ngày nào cũng muốn bóp, cũng thấy nó!”
Tôi: “Cạp!”
“Ý anh là cút—hả?”
Trần Cẩn Ngôn nghiêm túc gật đầu.
Mặt tôi càng đỏ, là đỏ vì tức!
Nhìn thấy bộ dạng của tôi, Trần Cẩn Ngôn không nhịn được bật cười, còn cố tình liếc nhìn đám mỡ của tôi với ánh mắt đầy hàm ý.
Tôi lập tức ném nguyên cái gối vào mặt anh ta.
Trần Cẩn Ngôn rời đi, mang lòng tự trọng bị tôi đánh rơi sạch sẽ.
Nhưng không phải vì ngượng nên anh đi, mà là vì công ty xảy ra gấp nên anh phải chạy ra ngoài.
Nửa đêm, Trần Cẩn Ngôn nhà.
Lúc đó tôi ngồi ở khách xem TV, cửa vừa mở ra, một con “Trần Cẩn Ngôn” lao vào khiến tôi suýt nữa rớt tim.
“Thư Niệm Niệm! Em thật vô tâm!”
Vừa bước vào, tôi đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc từ người anh ta.
“Trần Cẩn Ngôn, anh uống rượu à?”
Tôi rúc trên sofa, mặt đầy khinh bỉ.
“Ừm…”
Giọng anh ta mang hơi men, rồi không nói không rằng lao thẳng , ôm lấy chân tôi dưới ghế sofa, bắt đầu gào:
“Niệm Niệm! Tại sao em không cho anh?!”
Tôi im lặng.
Tại sao tôi phải cho anh?
“Niệm Niệm… hu hu hu… sao em không để ý anh? Em nói gì đi chứ…”
“Anh muốn em nói gì?”
Tôi thật sự không chịu nổi nữa, anh ta … lắc chân tôi đấy!!!
“Em nói đi!”
Mắt đỏ hoe, Trần Cẩn Ngôn nhìn tôi như cún con bị bỏ rơi:
“Người ta ai cũng có bạn gái ngủ, còn em không nhắn tin, không gì cho anh hết…”
Tôi nhìn gương mặt say khướt đó, bất giác bật cười:
“Em phải bạn gái anh, làm gì?”
“Em không phải bạn gái anh á?”
Trần Cẩn Ngôn nghe , mắt to đầy hoang mang:
“Anh… chưa tỏ tình với em à?”
Tôi giơ tay, rất thẳng thắn nói:
“Anh tỏ tình rồi, nhưng em không nhận lời mà~”
“Sao không nhận?”
Say rượu rồi mà Trần Cẩn Ngôn vẫn đáng yêu chết người, đôi mắt mở to lấp lánh, 1m8 mà ngồi bệt dưới đất như chú cún bị bỏ rơi.
“Vì… anh không đủ trai à? Nhưng mọi người đều nói anh trai mà… Niệm Niệm, tại sao em không thích anh? Tại sao không nhận lời?”
“Ừm…”
Thật sự khó giải thích, chẳng lẽ bảo vì bị sốc, không tin đời lại có bánh rơi trúng đầu?
Mà phải công nhận… giờ nhìn Trần Cẩn Ngôn thế trai quá…
Tóc rối , mặt hơi đỏ, khoé mắt ươn ướt, cổ áo mở, xương quai xanh lộ ra cùng cơ ngực…
ơi anh có lo tôi hóa sói không?
“Niệm Niệm, sao em không nói gì? Nói cho anh lý do đi mà…”
Anh ta như chú cún đáng thương, giọng , ánh mắt ướt át, ngay cả cổ cũng đỏ rực.
Tôi nuốt nước miếng, gồng lòng giữ mình:
“Ờ… tại anh là sếp em, em cứ cảm giác anh định quy tắc ngầm em!”
“Anh có!”
Giọng nói từ bắp đùi truyền lên khiến nửa người tôi tê liệt.
“Anh thích em lâu rồi, từ nhỏ thích lớn. Anh còn không kịp yêu em, sao có thể làm mấy đó với em?”
Nói , anh ta dụi đầu vào đùi tôi, hai tay ôm chặt eo tôi.
“Vậy nếu giờ anh tỏ tình lại, em có từ chối nữa không?”
Đôi mắt anh nhìn tôi chân thành mức tôi không biết phải phản ứng sao.
“Niệm Niệm, đừng từ chối anh nữa mà? Anh siêu siêu thích em đó… Em thử ở bên anh nhé?”
“…Được.”
Không hiểu là vì hơi men không khí, hay vì anh ta quá dễ thương… tôi lại đồng ý!
Chưa kịp phản ứng , một bóng người mang mùi rượu nhè đã đổ xuống người tôi, gương mặt đầy hỗn loạn mà gợi cảm xuất hiện ngay mắt tôi.
Giọng vang lên:
“Niệm Niệm… được không?”
“Ừm…”
Vừa dứt lời, một nụ hôn lành lạnh hạ xuống môi tôi, nhàng, dịu dàng, áp như giữa mùa đông.
“Niệm Niệm… anh thích em… thích em từ lâu lắm rồi… Em là của anh, mãi mãi là của anh…”
Giọng nói kia không ngừng vang bên tai, đánh trúng trái tim tôi từng đợt.
Sáng hôm sau
Tôi nhìn cơ sáu múi mặt, sờ thử, rồi im lặng.
Nếu tôi nhớ không lầm… tối qua tôi chỉ đồng ý được hôn thôi mà???
Sao giờ lại thành thế ???
“Niệm Niệm, sáng rồi~”
Trần Cẩn Ngôn mở mắt, hôn chụt một cái lên má tôi, ánh mắt long lanh như sao.
Tôi chớp mắt, còn chưa tỉnh hẳn.
“Niệm Niệm đói không?”
“Không.”
“Nhưng anh đói.”
“Vậy đi ăn sáng đi.”
“Anh không muốn ra ngoài ăn.”
“TRẦN CẨN NGÔN! ANH LƯU MANH!”
Tôi chịu hết nổi!
Nếu tối qua là do say rượu, thì sáng nay tính là gì?
Tính là… combo dưỡng sinh buổi sáng?
“Niệm Niệm hối hận rồi à?”
Trần Cẩn Ngôn thấy tôi ánh mắt trống rỗng thì ra tủi thân.
Tôi chớp mắt, mệt mỏi đáp:
“Không. Em chỉ nghĩ tại sao miệng anh không có mùi rượu mà người lại nồng mùi rượu vậy thôi.”
Vừa dứt lời, người ôm tôi lập tức cứng đờ.
“Trần Cẩn Ngôn… anh giả say?”
Tôi quay sang nhìn anh ta chằm chằm.
Anh chớp mắt, im lặng vài giây, rồi lại nhào tới hôn tôi.
Tôi: “Đồ chó! Anh chec với tôi!”
7.
Sau , rất lâu sau đó tôi mới biết — cái vụ “uống rượu say” đêm đó là màn phối hợp đỉnh cao giữa dì Trần và mẹ tôi.
Mà lúc ấy… tôi đã thành mẹ của một đứa trẻ rồi.
Còn Trần Cẩn Ngôn, vì đó, phải quỳ nguyên một đêm trên bàn phím.
Ngoại truyện
Một ngày nọ sau khi kết hôn, tôi bỗng hỏi anh:
“Tại sao anh lại thích em?”
Dựa vào giá trị con người của Trần Cẩn Ngôn hồi đó, muốn bạn gái nhiêu có bấy nhiêu!
Anh hôn lên mặt tôi một cái, rồi cười nói:
“Vì anh luôn nhớ có một cô tròn một vòng thịt, sờ rất đã.”
Tôi: “???”
“Tôi phải giảm cân!”
Anh lập tức đè tôi xuống giường, ánh mắt u ám:
“Muốn giảm cân?”
“Muốn!”
“Vậy để anh giúp.”
Đêm đó, tôi không còn muốn giảm cân nữa.
Còn Trần Cẩn Ngôn thì… tối nào cũng phải ôm “mỡ của vợ” để ngủ.
lời anh:
“Anh cực khổ lắm mới nuôi được vợ anh có tí thịt. Vợ anh không được phép làm mất nó!”
( HẾT)