Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

11

Tôi đầu lại, thấy một chàng trai cao ráo mặc áo khoác gió màu đen, đội mũ bóng chày đang tới.

Dáng người thẳng tắp, ngũ quan tuấn tú, khí chất ngời ngời—ngay lập tức thu hút ánh nhìn của cả đại sảnh.

“Lục Hoài?!”

Dù đã chuẩn tâm lý từ trước, tôi vẫn cảnh tượng này cho tim đập loạn xạ.

Anh ấy chỉ vài đã đến trước mặt tôi, chỉ vào bó hoa trong tay tôi:

“Hoa này tặng anh à?”

Tôi như robot, tay chân luống cuống đưa bó hoa cho anh ấy.

Anh ấy tự nhiên nhận lấy, thuận tay đeo cho tôi một chiếc vòng vàng to bản, giọng nói dịu dàng chiều chuộng:

“Chờ lâu chưa? Anh hơi thô tục, không biết nên tặng , đành tặng cái này. Đừng chê nhé.”

Mạnh Kiều và gã đàn ông đi cô ta lập tức đơ người.

Mắt Mạnh Kiều trợn còn to hơn nãy, há hốc không nói nên lời.

Gã đàn ông bên cạnh thì mặt mũi ngượng ngùng, vẻ dẻo ban đầu biến mất không còn dấu vết.

Rõ ràng lớn tuổi hơn, nhưng so với khí chất của Lục Hoài, trông vừa quê mùa vừa xấu xí.

Lục Hoài liếc nhìn hai người bọn họ:

“Hai người này là…?”

“Mạnh Kiều và bạn trai cô ấy. Nói là muốn giúp em ‘đánh giá’ anh .”

Tôi cố ý nhấn mạnh hai từ “đánh giá”, nhìn sắc mặt Mạnh Kiều trắng rồi đỏ, đỏ rồi tái.

Sắc mặt Mạnh Kiều lập tức xấu đi:

“Anh là… L?!”

Cô ta chớp mắt liên tục, không thể tin nổi.

đâu phải là tên hai trăm tám chục cân?!

Gộp hai Lục Hoài cũng chưa tới hai trăm tám!

Lục Hoài hơi nhíu mày vì thái độ vô lễ của cô ta.

Anh vòng tay ôm eo tôi:

“Đi thôi, đói chưa? Vào phòng riêng.”

Tôi gật đầu, sánh vai anh ấy đi vào trong.

đi ngang Mạnh Kiều, tôi cố tình liếc nhìn bộ mặt đầy hối hận và ghen tị của cô ta, lòng sướng vô .

Mạnh Kiều nhìn bóng lưng chúng tôi tay trong tay rời đi, lại nhìn người đàn ông bên cạnh, tức đến dậm chân thình thịch.

13

Trong đợi món trong phòng riêng.

Mạnh Kiều liên tục nhắn tin cho tôi như phát điên:

“Hứa Doanh, cậu đang đâu?”

“Cậu đang với L sao? Mau tài khoản lại cho , anh ấy là bạn trai !”

“Hứa Doanh, lời đi!”

màn hình thôi tôi cũng có thể cảm nhận được cơn giận và hoảng loạn của cô ta.

Lục Hoài thấy tôi cúi đầu nghịch , vẻ mặt có chút không vui:

“Bảo bối, anh đang mà em còn cứ nhìn à?”

Tôi úp bàn, cảm thấy hơi chột dạ.

Dù sao ban đầu người yêu của anh ấy cũng không phải tôi.

tối xong, chúng tôi đi xem một bộ phim.

Lại thân mật một rồi anh ấy mới lưu luyến đưa tôi về ký túc.

Vừa về đến, Mạnh Kiều đã chặn trước cửa:

“Hứa Doanh, tài khoản của L cho ! Anh ấy là bạn trai , cậu mau chia tay đi!”

Tôi lạnh:

“Tài khoản là cậu tự nhét cho tôi, giờ lại đòi?

Với lại cậu từng nói anh ấy là tên 280 cân, còn mắng anh ấy là heo, cậu chắc anh ấy còn muốn lại với cậu à?”

Mạnh Kiều đỏ mặt:

hiểu lầm! Anh ấy vốn là bạn trai mạng!”

“Cậu từng chê người ta béo rồi bỏ chạy, giờ thấy anh ấy đẹp trai lại lại giành?”

Tôi giơ lên, lắc lắc trước mặt cô ta.

“Cậu chửi người ta xấu vẫn còn ghi trên mạng, anh ấy cũng đã biết. Cậu dám nói thẳng trước mặt anh ấy không?”

Nghĩ đến khí chất lạnh lùng cao ngạo của Lục Hoài, sắc mặt cô ta tái mét.

Tôi đâm thêm một đòn:

“Nếu Lục Hoài biết cậu mắng anh ấy thế nào, anh ấy nhất sẽ xử lý cậu .”

Mạnh Kiều tức đến bật khóc, dậm chân giận dữ.

Tôi xoay người bỏ đi, lòng sảng khoái vô .

14

Thật tôi cũng do dự không biết có nên kể chuyện này cho Lục Hoài hay không.

Dù sao… đẹp trai như mà còn người ta mắng lên mạng, cũng tổn thương lắm.

Nếu tôi sớm biết người Mạnh Kiều chửi là anh ấy—

Vừa ngồi , tin nhắn từ L đã đến, kèm theo ảnh khách sạn:

“Bảo bối, anh tới khách sạn rồi, view phòng siêu đẹp.”

Sau đó là vài dòng than thở:

“Sáng mai phải đi gặp đối , xong việc mới được trưa với em.”

Tôi vừa nhắn lại:

“Được thôi, việc cố lên nhé.”

L lại hỏi:

“À, em vẫn còn đang học không? Thực tập à?”

Hôm nay đi chơi vui quá, tôi còn chưa hỏi rõ công việc của anh ấy là .

L:

“Anh đang thực tập doanh nghiệp hợp với trường em, lần này đến là để bàn chuyện hợp .”

Tôi:

“Bàn xong em mang đồ ngon đến cho anh.”

Anh ấy lời liền:

“Anh muốn đồ trong căn-tin trường em, phải ngọt một chút nhé.”

“Được rồi, anh ngủ sớm đi.”

【Bảo bối, ngủ ngon.】

【Ngủ ngon.】

Tôi vừa đặt ngủ, chợt nhớ tới bài đăng của Mạnh Kiều.

Vào xem thử—lượt tương kỷ lục.

Bình luận chất đống hàng trăm trang, đều là hỏi hình ảnh và sự thật.

Nhưng này, Mạnh Kiều như rơi vào hầm băng, chẳng lời ai cả.

15

Lục Hoài sau khi bàn chuyện xong, nhắn tin cho tôi:

【Bảo bối, con trai của đối cứ nhất quyết đòi đi theo anh, thật bực mình. 😠】

Tôi lời:

【Thì kệ cậu ta đi.】

L:

【Nhưng anh muốn được riêng với bảo bối cơ, cậu ta là cái bóng đèn không biết điều.】

Tôi không nhịn được bật .

Vừa dọn dẹp xong chuẩn lầu thì ngẩng đầu lên đã thấy Mạnh Kiều đứng ngay cửa sổ tầng hai, trừng mắt nhìn tôi đầy tức tối.

Tôi thật sự cạn lời.

Lục Hoài nói muốn cơm căn-tin trường tôi.

Tôi đến cổng trường đón anh.

Ngoài cổng đậu một chiếc xe sang bạc tỷ, tôi vừa dời mắt đi thì một bóng người đã lao từ cạnh xe.

Lục Hoài gần như chạy đến chỗ tôi.

Anh mở tay ôm tôi vào lòng, hơi thở vương mùi tuyết tùng nhè nhẹ bao lấy tôi:

“Bảo bối, cuối anh cũng gặp được em.”

Tôi :

“Hôm mới gặp mà?”

Anh bộ ấm ức:

“Chỉ cần rời em một phút một giây, anh cũng thấy nhớ.”

Tôi khẽ rung động trong lòng.

Tên này từ bao giờ lại biết cách nói lời đường mật chứ?

Tôi rụt rịt mũi vào cổ áo anh, đùa lại vài câu thì sau lưng đột nhiên vang lên tiếng chân nặng nề.

Lục Hoài buông tôi , mặt lập tức trầm :

“Bảo bối, là Phùng Hạo.”

Trước mắt là một cậu trai nặng ít nhất 280 cân, tôi cảm thấy trong đầu mình lóe lên điều đó.

Phùng Hạo không hề tức giận:

“Chào chị dâu, phiền rồi. Là tôi nhất quyết đòi theo, chị đừng trách Lục Hoài.”

Lục Hoài càng tức hơn:

“Biết phiền mà còn theo!”

Anh kéo tay tôi đi thẳng vào trong.

Khi đang đi đến khu căn-tin, tôi rung lên.

Là tin nhắn WeChat của Lục Hoài:

【Phùng Hạo là bóng đèn số một, lần trước cũng là do hắn cứ bám theo.

Hại anh bỏ lỡ ngày hoàng đạo để gặp em .】

Tôi hít sâu một hơi.

là… Mạnh Kiều nhận nhầm Phùng Hạo thành Lục Hoài?

16

Vừa chân vào căn-tin, đã có không ít người ngoái nhìn.

Lục Hoài vóc dáng cao ráo, khí chất xuất chúng, quá nổi bật.

Không ai nhận tôi là cô “mọt sách nhà quê” ngày nào.

Đi còn có Phùng Hạo to con, ba người tụ lại nhìn rất thu hút.

Chúng tôi tìm được bàn cạnh cửa sổ.

Lục Hoài bảo tôi và Phùng Hạo ngồi trước, còn anh thì đi rửa tay.

Tôi cũng không để ý nhiều, chỉ chỉ hướng cho anh.

Lục Hoài vừa rời đi, Mạnh Kiều đã dẫn bạn trai xồng xộc đến.

Cô ta nhìn Phùng Hạo, tươi:

“Hứa Doanh, mới là bạn trai cậu không? Tôi đã nói rồi mà, tôi không thể nhìn nhầm được.

Hôm nhà hàng, cái gã đẹp trai đó chắc chắn là cậu thuê để oai.”

Phùng Hạo ngơ ngác:

“Bạn học hiểu nhầm rồi, tôi không phải bạn trai cô ấy.”

Mạnh Kiều nhướng mày, khẩy:

“Hứa Doanh, cậu sai rồi. có chuyện vì bạn trai mà chối bỏ, rồi thuê trai đẹp đóng thế?”

Tôi bắt đầu tức giận.

Phùng Hạo là con trai của đối Lục Hoài, Mạnh Kiều nói khác nào gây rắc rối cho anh ấy?

“Mạnh Kiều, cậu nói chuyện giữ mồm giữ chút!”

Mạnh Kiều càng đắc ý, chắc mẩm Phùng Hạo là L:

“Hứa Doanh, đừng giận mà~ Nếu không có tôi…” Cô ta kịp dừng.

“Dù cậu diện hoa hòe đi nữa thì vẫn là mọt sách thôi. Mọt sách mà đi với heo – trời sinh một cặp còn .”

Bài viết của Mạnh Kiều đang rất hot.

Câu nói này cô ta gào lên giữa nơi đông người khiến ai nấy đều lại nhìn.

Không ít người bắt đầu giơ video.

Mạnh Kiều giả vờ đập nhẹ mình:

“Ái chà! mình là không biết giữ lời. Mọi người đừng để bụng nha!”

Phùng Hạo tức đến đỏ mặt, ngực phập phồng.

Bạn trai của Mạnh Kiều giả vờ tiếc nuối, nhưng mắt lại nhìn tôi chằm chằm, giọng đầy mỉa mai:

“Hứa Doanh à, dù cậu thiếu bạn trai đến mấy, cũng không cần tự hạ thấp như chứ?

Nếu sợ chia tay rồi không tìm được ai, nể mặt Mạnh Kiều , anh giới thiệu người tốt gấp trăm lần tên này cho!”

Ánh mắt gã đó còn độc địa hơn cả lời hắn nói.Đọc full tại page Vân hạ tương tư

Phùng Hạo tức quá, đập mạnh bàn:

“Anh nói cái thế hả?! Tôi là con trai Phùng Xung của Tập đoàn Kerry ! Đến lượt anh mà xì xào bàn tán à?”

Mạnh Kiều và bạn trai cô ta phá lên .

Bạn trai cô ta nói:

“Anh à, anh giỏi lắm! Tôi Kerry , sao không biết anh là cậu ấm nhà tôi?”

Mạnh Kiều cũng phụ họa:

! Tôi đang dự tuyển vào Kerry nhờ hợp giữa trường và doanh nghiệp. Vòng đầu tôi rồi.

Nếu anh là thiếu gia nhà Kerry, thì tôi là công chúa hoàng gia nhé!”

Hai người kẻ tung người hứng, càng càng ác mồm ác .

Chê bai Phùng Hạo béo, dơ, vô dụng, nói tôi mắt mù mới yêu anh ấy.

Tôi vừa tức vừa lo:

“Mạnh Kiều, những lời cậu đang nói mang tính miệt thị và xúc phạm, là vi phạm pháp luật !”

Bạn trai cô ta còn hùa thêm, cố ý tiến đến gần tôi, chạm vào tay tôi:

“Nổi nóng rồi hả? Nhưng anh nói toàn sự thật mà…”

Tay hắn còn chưa kịp chạm, đã ai đó hất mạnh !

Lục Hoài sải lại, sắc mặt lạnh như băng, một tay kéo tôi về phía sau che chắn, ánh mắt sắc lạnh như dao quét tới hai người kia:

“Hai người bạn gái tôi?”

Mạnh Kiều thấy , vẫn còn mạnh :

“Lại thuê một cậu nhóc đến diễn à? Hứa Doanh, cậu diễn giỏi ghê!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương