Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“ nhà, tòa phán, không tôi quyết. Bác không công bằng thì thuê luật sư, cứ kiện. Tôi chờ.”
Tôi vịn cánh cửa, nhìn họ.
“Bây giờ, mời ra ngoài.”
Họ nhìn nhau, vừa chửi vừa đi ra.
anh ta đi tới cửa quay lại: “Lâm Duyệt, cô cứ chờ đấy, cô sẽ không có kết cục tốt đâu!”
Cửa đóng sầm lại.
Tôi đứng lối vào, tiếng bước chân ngoài hành lang xa dần, ném điện thoại lên sofa rồi đứng dậy rót một cốc nước.
Nước lạnh.
Tôi uống xong, chậm rãi nghĩ cách đối phó, động tác có hơi chậm, nhưng óc lại dần tỉnh táo hẳn lên.
Vụ kiện kéo dài ba tháng.
tòa tuyên , tôi đi một mình.
Lúc thẩm phán đọc bản , tôi đứng phía dưới .
Chứng cứ ngoại tình rõ ràng, khoản tặng cho trái phép bị thu hồi, tài sản chung được chia, nhà thuộc về tôi, phần của anh ta bị quy đổi thành tiền và khấu trừ từ tài sản cá nhân của anh ta.
Trần Phong không đến.
Bố anh ta cũng không.
Bước ra khỏi tòa, nắng chói đến lóa mắt.
Tôi đứng bậc thềm một lúc, gấp bản lại, bỏ vào túi.
tôi biết, từ hôm đó trở đi, rất nhiều thứ đổi khác.
Công ty của Trần Phong biết . Không vì tôi đến gây rối, mà vì anh ta xin nghỉ quá nhiều, lại có người nhìn bản mạng.
Cấp gọi anh ta nói , bảo tạm thời không để anh ta phụ trách dự .
Không lâu , anh ta nghỉ việc.
Bên nhà bố anh ta “rôm rả” hơn.
Hàng xóm cũ đều biết trai nhà đó làm , lời bàn tán vòng qua mấy ngả rồi đến tai tôi, nhưng đại ý đều giống nhau:
“Bắt vợ trả tiền vay để nuôi bồ, loại nhà đó ai dám gả .”
đó anh ta nhờ người nhắn lại, nói gặp tôi một lần để “nói cho rõ”.
Tôi không đi.
Tôi cũng không gặp lại người phụ nữ kia .
người ta nói cô ta dọn đi, về quê.
Đứa trẻ xử lý thế nào, không ai biết.
Cuối năm, tôi quay lại nhà đó một lần.
Khóa thay, tường quét lại, chậu trầu bà tôi cũng vứt rồi.
Đứng ngoài ban công nhìn xuống, dưới lầu có người dắt chó, trẻ chạy nhảy, giống hệt tôi đến.
khác một điều — lần , đó là nhà của tôi.
Khép cửa ban công lại, tôi chợt nhớ một .
ly hôn, tôi chưa từng gặp lại Trần Phong.
Anh ta gọi cho tôi vài lần, tôi không .
đó anh ta nhắn một tin rất dài, nói xin lỗi, nói hối hận, nói cả đời anh ta không ngẩng lên được .
Tôi đọc xong rồi xóa.
Không không hận.
Mà vì chẳng cần thiết .
10
Nhà vẫn đó, khoản vay cũng không trả, công việc tôi cũng đổi sang chỗ .
Thỉnh thoảng về cơm với bố , họ cẩn thận không nhắc cũ, tôi cũng không nhắc.
Có lần tôi uống say, nắm tay tôi nói: “ gái, rồi sẽ ổn thôi.”
Tôi nói: “Vâng.”
Trời ngoài cửa sổ tối rồi lại sáng, tháng cứ thế trôi. Những nát bét , dần dần cũng thành xa xôi.
tôi chuyển vào nhà đó, trời nắng đẹp.
Tôi mở cửa sổ, gió thổi vào mang theo chút se lạnh của mùa thu.
Điện thoại reo, là bên chuyển nhà, nói mười phút đến. Tôi bảo được, tôi xuống dưới đợi.
Cúp máy, tôi lại nhìn nhà trống một lần .
tường vết đinh cũ, sàn có vài chỗ xước, gạch bếp có một đường nứt mảnh.
Ba năm rồi, nơi từng có người , từng có sinh hoạt, từng có những đêm tôi không hề hay biết.
Nhưng tất cả là quá khứ.
Công nhân chuyển nhà bê lên từng món một: sofa, giường, bàn làm việc, vài thùng quần áo.
Tôi họ đặt , mở thùng rồi chậm rãi sắp xếp.
Đang dọn được nửa chừng thì chuông cửa vang lên.
Tôi tưởng là giao hàng, mở cửa ra liền sững người.
Ngoài cửa là một người phụ nữ hơn ba mươi, tóc ngắn, mặc thể thao, xách theo một túi hoa quả.
“Chào chị, em bên cạnh.” cô , “ chị chuyển vào nên qua chào một tiếng.”
Tôi nhận túi hoa quả, nói cảm ơn.
Cô liếc vào trong nhà: “Chị chuyển một mình à?”
“Ừ.”
“Giỏi thật.” cô giơ ngón cái, “Hồi em chuyển nhà mệt chết, gọi mấy người bạn đến giúp.”
Tôi , không nói .
Cô cũng không lâu, nói “có gõ cửa em” rồi đi.
Đóng cửa lại, tôi đứng sảnh vào, bỗng bật .
nhà thuê ba năm, tôi chẳng biết đối diện là ai.
Chuyển về nhà mình tiên, có hàng xóm gõ cửa mang trái cây sang.
Có lẽ đó chính là khác biệt giữa nhà của mình và nhà thuê.
Tối dọn xong, tôi ngồi chiếc sofa mua, gọi một phần giao tận nơi.
Đợi , điện thoại lại reo, số lạ.
Tôi bắt máy, dây bên kia im lặng vài giây.
“Lâm Duyệt.”
Là giọng Trần Phong.
Tôi không nói.
“ nói em chuyển vào rồi.” giọng anh ta rất thấp, hơi khàn, “Anh nói với em một câu… xin lỗi.”
Tôi nhìn ánh đèn của vạn nhà ngoài cửa sổ vừa sáng lên.
“Anh biết bây giờ nói cũng vô ích.” anh ta nói, “Có lúc anh đi ngang qua khu đó, đứng ngoài cổng nhìn một lát.”
“Bố anh giờ cũng không nhắc đến anh , họ hàng cũng cắt liên lạc.”
“Anh mất việc, bé đó cũng đi rồi, đứa trẻ có của anh hay không anh cũng không biết. Anh chẳng cả.”
Tôi , không đáp.
“Anh không xin em tha thứ.” anh ta ngập ngừng, “Anh nói với em, em nói đúng. Tất cả là do anh đáng đời.”
Gió thổi vào, rèm cửa khẽ lay.
“Hết chưa?” tôi hỏi.
Anh ta khựng lại: “Hết rồi.”
“Vậy thôi.”
Tôi cúp máy.
giao đến lúc tôi đang đứng ngoài ban công thất thần, cậu shipper gọi mấy tiếng tôi hoàn hồn.
xong, tôi rửa bát, ngồi sofa lướt điện thoại.
Bảng tin toàn người khoe , khoe tăng ca, có người đăng ảnh phong cảnh mùa thu.
Tôi lướt xuống, một bài của bạn thân: hôm nay đi thử quán cà phê mở, không gian ổn, hôm nào hẹn.
Tôi thả tim, bình luận: “Khi nào?”
Cô trả lời ngay: “Cuối tuần ?”
Tôi đáp: “Được.”
Điện thoại lại rung, bạn thân nhắn: “À mà, đồng nghiệp tớ có một người khá ổn, hôm nào cơm chung không?”
Tôi nhìn dòng chữ đó vài giây, bật .
Tôi trả lời: “Để tính .”
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lần lượt sáng lên.
【HẾT】