Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lên xe rồi, Diệp Tư Nhiên vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh như băng.
Tôi rón rén nặn ra một nụ lành: “Cái … đêm , em không ý, anh là người rộng lượng sẽ không để bụng đâu nhỉ?”
Anh không nói gì, tôi tiếp tục: “ ra nghĩ , anh cũng đâu có thiệt, chúng ta coi như cả hai đều có lãi, coi như chưa từng xảy ra gì, không?”
Nghe tôi nói thế, anh đột ngột quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt dài và sắc sảo thoáng hiện chút khó chịu.
Cổ họng tôi khẽ nghẹn lại, nhưng vẫn vờ mạnh miệng: “Em , nhà Diệp đang sắp xếp anh đi xem mắt. Anh yên tâm, em sẽ không phiền nữa. Anh hiểu em mà, những lớn em luôn rất lý trí.”
Miệng nói nhẹ nhàng như không có gì, nhưng lòng tôi lại chua xót từng đợt.
Khoảng thời gian ở nhà , tôi suy nghĩ rất nhiều.
Một người như tôi, cái gì cũng chỉ hứng thú ba phút, thế mà lại có Diệp Tư Nhiên suốt hai mươi năm.
Kiểu kiên trì này, đến chính tôi cũng thấy phục bản thân.
Nhưng mà, dù là một cục băng, sưởi ấm suốt hai mươi năm, chẳng lẽ cũng không tan sao?
Thế nhưng Diệp Tư Nhiên, càng lớn lại càng xa tôi.
Thậm chí bây giờ, để tránh mặt tôi, anh dọn hẳn ra khỏi nhà Diệp.
Tôi muốn gặp một lần cũng phải nhờ Tinh Nhiên trung gian.
Chắc là không tôi, đến mức không chịu nổi quấn quýt này nữa nên mới muốn tránh xa đến vậy.
Tôi khổ.
Diệp Tư Nhiên giống như một cánh diều lơ lửng trên trời.
Tôi kiễng chân mười năm, nhưng sợi dây ấy chưa một lần rơi vào tay tôi.
Cô gái mà nhà Diệp sắp xem mắt anh, tôi từng gặp qua, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt.
Bảo sao, lần này anh lại chịu gật .
Tôi đè nén giác đắng nghẹn trong lòng, nở nụ : “Anh không nói gì coi như đồng ý nhé. Đến phía trước thả em xuống đi, em tự nhà.”
Hồi đi học, đường nhà chúng tôi chung một tuyến.
Nhưng bây giờ… không còn là đường nữa.
Diệp Tư Nhiên ngước mắt, ánh nhìn u tối mơ hồ: “Ai nói sẽ đưa em nhà Tô?”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh: “Không Tô gia đi đâu?”
Diệp Tư Nhiên thu lại ánh mắt, không trả lời.
Một dự chẳng lành chợt thoáng qua trong tôi.
Nhưng tôi không dám hỏi nhiều, chỉ trơ mắt nhìn chiếc xe rẽ vào một con đường hoàn toàn xa lạ.
08
Không đi bao lâu, xe dừng lại trước một căn biệt thự.
Nơi này rất kín đáo, xung quanh không thấy bất kỳ công trình hay bóng người nào.
Tôi bắt thấy bất an.
Diệp Tư Nhiên xuống xe trước, bước thẳng vào bên trong.
Khóe mắt lướt qua thấy tôi vẫn chưa nhúc nhích, anh lạnh giọng nói: “Còn không vào?”
Tôi nén bất an trong lòng, bước nhanh sau.
Biệt thự chỉ có hai màu đen trắng, lạnh lẽo như chính chủ nhân nó.
Tôi dường như đoán ra đây là đâu rồi.
Nhìn kiểu bài trí bầu không khí tĩnh lặng này, rõ ràng là nơi ở riêng Diệp Tư Nhiên.
Nghĩ cũng buồn .
Trước đây tôi từng dùng đủ cách để tìm nơi anh dọn đến sống, cuối vẫn không ra manh mối.
Vậy mà hôm nay, anh lại tự đưa tôi đến.
Trong biệt thự không có quản gia, không có người giúp việc, trống trải đến mức có phần đáng sợ.
Tôi lặng lẽ đi anh lên lầu, anh dừng lại trước một căn phòng.
Mở cửa, ra hiệu tôi vào.
Tôi ngoan ngoãn bước vào, vừa vào trong liền nhận ra nơi này khác biệt hoàn toàn không gian bên ngoài.
Rèm cửa bằng lụa mềm, thảm trải sàn màu kem… dịu dàng đến mức lạc điệu.
Tôi xoay người, định hỏi anh rốt cuộc là có ý gì.
Đúng lúc ấy, “cạch” một tiếng vang lên sau lưng.
Tiếng khóa cửa.
Diệp Tư Nhiên… nhốt tôi lại rồi.
Tôi hoảng hốt, nhào đến trước cửa, hét lên gọi tên anh.
Nhưng tiếng tôi như rơi vào khoảng không, không một chút hồi âm.
Tôi bắt sợ rồi.
Người trước mắt này… không giống Diệp Tư Nhiên mà tôi từng quen.
09
phản xạ, tôi định lấy điện thoại ra cầu cứu.
Lúc này mới nhớ — điện thoại tôi bị Diệp Tư Nhiên lấy mất ngay rời khỏi nhà .
Rốt cuộc anh muốn gì?
Chỉ vì tôi ngủ anh một lần, có tức đánh tôi một trận cũng , sao lại nhốt tôi thế này?
Chẳng lẽ anh muốn bỏ đói tôi, rồi hủy thi diệt tích?
Tôi rùng , giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
… một người như Diệp Tư Nhiên, không phải không xảy ra.
Anh ấy đuổi hoàn hảo đến mức biến thái.
Nhớ hồi đi học, có lần anh mời lên phát biểu trước toàn trường, trước lúc lên sân khấu bị tôi vô tình đổ cà phê lên áo sơ mi trắng.
Tôi sợ bị mắng nên không dám nói.
Sau bài phát biểu đưa lên trang web trường, anh chỉ liếc nhìn một cái, không nói câu nào.
Nhưng từ sau, anh không bao giờ mặc áo sơ mi trắng nữa.
Tôi đúng là quá sơ suất.
Diệp Tư Nhiên là kiểu người không dung nổi một hạt cát trong mắt, sao có dễ dàng bỏ qua này?
Tôi đi đi lại lại trong phòng, suy nghĩ cách đối phó.
đến tối, Diệp Tư Nhiên lại xuất hiện.
Anh mang bữa tối — là món cá kho mà tôi nhất.
Tôi ăn xong miếng cuối , nuốt nước canh rồi hỏi nhỏ: “ nào anh thả em ra? Ông nội mà không thấy em sẽ lo đấy.”
Diệp Tư Nhiên khẽ, giọng lành lạnh: “ em trốn sang nhà , sao không thấy lo có người nhớ em?”
Tôi nghẹn lời.
Chỉ còn đổi chủ đề: “Em , bị người không ngủ ai cũng thấy khó chịu… nhưng xảy ra rồi, nể tình chúng ta lớn lên nhau, anh bớt giận đi…”
Tôi nở một nụ lấy lòng.
Diệp Tư Nhiên nhìn tôi vẻ mặt khó hiểu.
Giọng trầm thấp cất lên: “Em Dục sao?”
“… Gì cơ?”
Tôi kinh ngạc nhìn anh, ngỡ là nghe nhầm.
Anh mím môi, đứng dậy rời khỏi phòng.
Lại để tôi một giữa căn phòng lặng như tờ.
Ba ngày trôi qua.
Tôi không ngoài kia xảy ra gì, giống như một con chim nhỏ bị gãy cánh, bị nhốt trong chiếc lồng không đường thoát.
Ngay tôi quyết tâm phải tìm cách trốn đi…
Đêm hôm , Diệp Tư Nhiên toàn thân nồng nặc mùi rượu, đột ngột xông vào phòng.
10
Anh ép tôi vào góc tường, đôi mắt đỏ rực, giọng khàn khàn chất vấn: “Em Dục đến vậy sao?”
“Tại sao lại không chọn anh?”
Xương bả vai tôi bị đẩy mạnh vào tường, đau đến tê dại. Bàn tay to, khớp xương rõ ràng anh siết chặt vai tôi, không hề có ý định buông ra.
Tôi gắng nói: “Anh… em đau rồi…”
Nhưng Diệp Tư Nhiên không nghe, chỉ lặp lại câu hỏi anh, giống như đang tự chìm vào xúc .
Anh như thế này, là lần tiên tôi thấy trong suốt hai mươi năm.
Không, nghĩ kỹ lại, ra… cũng không hẳn là lần .
Năm mười tám tuổi, sinh nhật tôi.
Tôi tỉ mỉ chuẩn bị một bữa tiệc tông màu đen — màu mà Diệp Tư Nhiên .
Còn mặc bộ váy mà tôi chọn từ mấy tháng trước, chỉ để mong thấy biểu anh nhìn thấy tôi hôm .
Nhưng tôi chờ từ sáng đến tối, anh vẫn không xuất hiện.
Tôi giận dỗi, kéo Dục đi leo núi, kết quả lại lạc đường trong rừng.
Tôi và Dục cả đêm không .
Sáng hôm sau, Diệp Tư Nhiên tìm chúng tôi. Đôi mắt anh đỏ rực, sát khí ngùn ngụt như sắp giết người.
là lần tiên tôi thấy anh mất kiểm soát như vậy.