Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Vì chuyện đám tiểu nhân lần trước, Lăng Việt dọn đến ngủ ở gian phòng bên trong viện của ta. Như vậy vừa tiện cho hắn bảo vệ ta, mà cũng vừa tiện cho ta… mò vào phòng hắn bây giờ.

Ta cẩn thận đẩy cửa phòng hắn ra, mới vừa mở được một khe nhỏ, một thanh kiếm mang theo hơi lạnh gác ngay lên vai ta.

“Là ta, là ta đây!”

“Cô nương?!” Lăng Việt trợn tròn mắt, hắn hiếm có biểu cảm sinh động như vậy.

“Bên ngoài lạnh quá, ta vào trong được không?”

Hắn gật đầu như máy móc, hơi nghiêng người nhường lối. Ta cúi đầu nhìn cái ngưỡng cửa dưới chân…

“Cô nương, cẩn thận.”

Lăng Việt đỡ lấy hình sắp ngã của ta, ta thuận vòng tay ôm lấy eo hắn, người nhào thẳng vào hắn. hình hắn cứng đờ nhưng không hề đẩy ta ra. mưa bên ngoài to dần, bên tai ta là tim đập thình thịch như sấm dậy.

“Lăng Việt, hôm nay có phải ngươi giận rồi không?”

Ta ngẩng đầu lên, trưng ra bộ dạng như sắp khóc đến nơi. Hắn lập tức trở lúng túng không biết làm sao, thậm chí vì cuống quýt giải mà còn tự cắn vào lưỡi .

“Khô… không phải đâu, không có, không có giận… giận người…”

Đáng ghét thật! Hắn đúng là đáng yêu đến mức phạm quy rồi!

16

“Nếu không giận, tại sao thấy ta là quay đầu đi thẳng?”

Tô Nhu câu , người Lăng Việt cứng lại.

“Bởi vì…” Lăng Việt không biết trả nào.

Người đưa nàng về là Mông tiểu quân lừng lẫy khắp kinh thành. Dưới ánh hoàng hôn, khung cảnh họ đứng bên nhau trông mới xứng đôi làm sao. Rồi nàng nhìn thấy hắn, nụ cười vẫn rạng rỡ hệt như lúc dưới tán hoa hải đường, khiến người ta không thể rời mắt.

Nhưng hắn trốn chạy, vì hắn không nàng nhìn thấy bộ dạng đố kỵ đến vặn vẹo của . Sẽ làm nàng sợ mất…

Hắn thừa nhận sự hèn mọn của bản , rõ ràng biết không xứng với nàng, nhưng vẫn tham luyến mỗi lần nàng chạm vào và gần gũi. Giống như lúc này đây.

Lăng Việt cười khổ. Người trong phát ra ngáy nhẹ nhàng, Lăng Việt hơi ngẩn ra, ánh mắt dần trở dịu dàng. Yết hầu chuyển động, lúc này hắn mới dám khẽ khàng trả câu lúc nãy:

“Bởi vì đố kỵ đấy cô nương, bởi vì đố kỵ đến mức sắp phát điên rồi…”

thì thầm nhỏ bé tan vào trong gió, bị mưa che lấp đi hết thảy. Đêm nay có người ngủ ngon, cũng có người thức trắng đêm.

17

Ta lại vào cung rồi. Nhưng lần này là do Vệ Kỳ Niên triệu kiến.

Trong thư phòng, ta ngáp ngắn ngáp dài đợi hắn tan triều sớm. Trong điện yên tĩnh vô cùng, ta lại phải dậy quá sớm ngồi trên ghế cứ gà gật mãi, rồi , cảnh vật trước mắt dần mờ ảo…

Trong làn sương mù, nước chảy róc rách, thấp thoáng bóng một người. Ống kính đẩy lại gần, người quay người lại.

Trời đất ơi, là Lăng Việt!!!

Hắn chậm rãi đứng dậy, từng dòng nước trượt dài trên những khối cơ bắp trần trụi.

“Hơ hơ hơ… hi hi hi…”

“Chậc, sao ngủ kiểu gì mà chảy nước miếng này, bẩn chết đi được.” “Này, Tô Nhu, tỉnh dậy, mau tỉnh dậy!”

Má bị ai vỗ cho đau điếng, ta mơ màng mở mắt ra. Khuôn mặt phóng đại của Vệ Kỳ Niên đập ngay vào mắt.

“…” Đúng là xui xẻo mà.

“Ngươi đúng là ngoài ăn ra thì chỉ có ngủ!” Hắn nhíu mày mắng ta, ta thì rũ mắt tỏ vẻ ngoan ngoãn, đầy uất ức.

“Không biết bệ hạ triệu kiến nữ là có chuyện gì ạ?”

Nhắc đến chuyện này, mặt Vệ Kỳ Niên sa sầm xuống, trong mắt còn lộ rõ vẻ giận dữ: “Hừ, dạo này ngươi với Mông đi lại với nhau có vẻ thiết nhỉ.”

“?” Ta cũng đâu có ! Ai mà biết mỗi lần Mộc Tần rủ ta đi chơi, cái tên Mông tiểu quân lúc nào cũng “tình cờ” chạm mặt bọn ta chứ?

“Bọn … cũng không lắm đâu ạ.” Ta cười gượng.

Vệ Kỳ Niên nhướng mày, phát ra một “Ồ” đầy mỉa mai. “ sao? Vậy mà mấy hôm trước, Mông tìm để xin ban ơn đấy.”

Ban ơn? Ban cái gì? Ân điển của hắn thì liên quan gì đến ta chứ?

“Hắn nói, xin cưới một nữ tử trong , mong thành toàn.” “Ngươi đoán nữ tử là ai?”

Ông anh à, có gì thì nói huỵch toẹt ra đi. Ngài kiểu này thì ta đoán đến 99,99% người là ta rồi.

nữ không biết.” “Ngươi đúng là đồ ngốc.” “…”

Rốt cuộc bao giờ thì tên Vệ Kỳ Niên này mới băng hà đây?

18

Trong điện yên tĩnh đến lạ thường, Vệ Kỳ Niên khẽ hắng .

“Giận rồi sao?” “ nữ không dám.”

biết ngươi vẫn còn giận chuyện đuổi ngươi ra khỏi cung.” Ta ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt thoáng chút hối lỗi của Vệ Kỳ Niên. Hắn thở dài, điệu cũng trở ôn hòa hơn:

“Là không tốt, vốn cho ngươi một bài học… nghĩ rằng đợi ngươi biết lỗi rồi sẽ đón ngươi về cung.”

Về cung? Vệ Kỳ Niên đang lảm nhảm cái gì ? Là não hắn có vấn đề là tai ta bị hỏng rồi?

“Nhưng thái y nói Quân Mai mang thai không ổn , không chịu được kích động, cần phải tịnh dưỡng thật tốt. Ngươi chịu khó đợi thêm ít ngày, đợi nàng ấy hạ sinh hoàng tử, nhất sẽ tìm cơ hội nói chuyện của ngươi với nàng ấy.”

“…”

quá nhỉ, tính ra hắn vừa giữ chân người tình trong mộng, vừa ăn lại “cỏ cũ” là ta đây sao? Của ngon vật lạ trên đời chắc để hắn hưởng hết một quá!

Ta im lặng một hồi, trong tính toán chối hắn nào cho ổn. Bỗng thấy Vệ Kỳ Niên tiến lên, hắn vậy mà nắm tay ta! Hành động này làm ta sợ đến mức thụt lùi ra sau.

“Nhu nhi, …”

Ngài cái gì mà ngài! Đồ tồi! Đồ tra nam! Biến! Biến ngay cho ta!

“Hoàng hậu nương nương giá đáo!”

Ta rưng rưng nước mắt nhìn ra cửa, hoàng hậu tới thật đúng lúc quá đi mất!

19

“Tô Nhu muội muội cũng ở đây sao? ra ta đến không đúng lúc rồi.” “Đúng lúc, đúng lúc lắm ạ, nương nương đến rất đúng lúc!”

Ta lon ton chạy tới, giống như vừa thoát chết mà nắm chặt lấy tay Thẩm Quân Mai. Nàng ta rút tay ra mấy lần không được, mặt đỏ lên, quát khẽ với ta: “Buông tay ra.”

Hức hức.

“Hôm nay sao không ngủ trưa?” Vệ Kỳ Niên đưa tay ra đỡ Thẩm Quân Mai, dịu dàng han. Nàng ta mỉm cười, vuốt bụng, ánh hào quang mẫu tử tỏa ra xung quanh.

“Ban nãy đứa bé đạp thiếp, thiếp vội vàng tới tìm bệ hạ.”

Vệ Kỳ Niên ngẩn ra, tay cũng sờ lên bụng Thẩm Quân Mai. “Thật sao?” “Thật mà bệ hạ, người không biết lực của nó mạnh nào đâu…”

Vị Thái tử tương lai lúc này rất giữ thể diện mà đạp Vệ Kỳ Niên một cái, hắn kích động đến mức lạc : “Quân Mai, nó, nó đạp rồi!”

Ta bị bỏ rơi sang một bên, nhìn gia đình ba người bọn họ tận hưởng thiên luân. Lúc này mà có thêm nắm hạt dưa nữa thì tuyệt cú mèo.

20

Đế – Hậu mặn nồng hồi lâu, nói chuyện lúc con sinh ra cho đến con thành , ta đứng bên cạnh ngáp ngủ.

“Là ta không tốt, nhìn , cứ nhắc đến chuyện con cái là quên hết . Tô Nhu muội muội vẫn còn ở đây sao! Đứng lâu như vậy, lại chuyện nãy giờ, chắc mệt rồi nhỉ?”

Thẩm Quân Mai cười híp mắt nhìn ta, ta lập tức bị “phản ứng có điều kiện”, người hơi run lên. Trời ạ, nữ chính đúng là con nhà , sát khí này đủ để dọa chết người ta rồi.

“Hoàng hậu nương nương nói gì vậy ạ, nữ chỉ chuyện gia đình thôi ạ, hơ hơ hơ…”

“Tô Nhu muội muội không trách ta là tốt rồi. Thật khéo muội lại ở đây, ta vốn còn đi tìm muội đấy. Không ngờ hoàng thượng lại tâm đầu ý hợp với ta, gọi muội vào cung trước một bước.”

đến đây, ta bỗng thấy mù mờ. Hai vợ chồng nhà này đang diễn kịch phối hợp với nhau đấy à?

“Không biết hoàng hậu nương nương… có việc gì tìm nữ ạ?” Ta khom lưng, cẩn thận .

“À…” Thẩm Quân Mai cười rạng rỡ, nàng ta còn tiến lên nắm lấy bàn tay nhỏ của ta, làm ta có chút hãi hùng. “Hôm tiệc kết thúc không lâu, Mông tiểu…”

“Hoàng hậu!” Vệ Kỳ Niên trầm ngắt nàng ta.

Sắc mặt nàng ta đờ ra một chút, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Mông tiểu quân, hắn tới tìm ta…”

“Hoàng hậu! Đủ rồi!”

Lực tay của Thẩm Quân Mai bỗng nhiên tăng mạnh. Đau đau đau đau đau! Ta hét lên, nhưng chạm phải ánh mắt như ăn tươi nuốt sống của nàng ta, ta sợ đến mức mất .

Thật là mạng khổ mà, hai vợ chồng mấy người đấu đá nhau, tại sao người bị thương lại là ta chứ!

Sắc mặt Vệ Kỳ Niên thối đến cực điểm, hắn không ai làm trái ý , nhưng hôm nay Thẩm Quân Mai làm trái ý hắn hai lần rồi. Nhưng dù sao cũng là nữ chính, là người hắn yêu nhất, hắn vẫn kiên nhẫn đưa ra một giải coi như hoàn hảo:

“Nhu nhi nàng ấy vốn không có ý với Mông , sau này những như vậy đừng nhắc lại nữa, tránh làm vấy bẩn sự trong sạch của con gái nhà người ta.”

“Thật vậy sao?” Thẩm Quân Mai nhìn ta, áp lực cực lớn khiến sống lưng ta lạnh toát. “Đúng, đúng vậy ạ, hoàng hậu nương nương.”

“Vậy Mông … muội vậy mà lại không vừa mắt hắn? Phải chăng chê hắn xuất võ biền, hành xử thô lỗ?” Nàng ta vẫn không bỏ cuộc.

Trong đầu ta bỗng hiện lên khuôn mặt của Lăng Việt một cách không đúng lúc. Ờ thì… ai mà chối được một chàng thị vệ sáu múi lại còn đỏ mặt chứ?

“Mông tiểu quân anh dũng phi phàm, nữ sao dám chê, chỉ là trong nữ có ý trung nhân rồi.”

“Ồ?” Thẩm Quân Mai vậy lập tức hào hứng: “Muội có người trong ? Là ai ?”

“…” Ta nuốt nước miếng, đang nghĩ là xin hoàng hậu ban hôn luôn cho ta và Lăng Việt cho xong. Nhưng vạn nhất Lăng Việt không đồng ý thì sao? Ta còn chưa ý kiến hắn, hắn cũng chẳng biết ta là “vợ bị bỏ”.

nữ… đúng là có người , nhưng mà…” Ta ngượng ngùng vò khăn tay, Thẩm Quân Mai đảo mắt truy vấn: “Nhưng mà cái gì?”

“Được rồi, hoàng hậu. Nhu nhi da mặt mỏng, chuyện này để sau hãy nói.”

Vệ Kỳ Niên chấm dứt cuộc hội đàm ba bên này. Thẩm Quân Mai dù tiếc nuối nhưng cũng không dám năm lần bảy lượt thách thức uy nghiêm của hoàng đế.

21

Ngoài cửa cung. “Lộp bộp, lộp bộp.”

vó ngựa quen thuộc vang lên, Mông xuất hiện đúng như dự đoán. Ta nghi ngờ không biết trên người có gắn vị GPS không nữa! Sao lần nào cũng có hắn ! Đừng lại đây, đừng lại đây mà!!!

“Tô tiểu thư!” Nhìn cái chân trái vừa đặt lên bậc xe ngựa, ta cam chịu rút về.

“Mông tiểu quân, th… thật là khéo quá nhỉ?” “Đúng vậy, tiểu thư duyên phận của hai ta kìa, sao cứ gặp nhau suốt !”

Hắn vẫn cười rạng rỡ như mọi , ta vội dùng khăn tay che mắt lại, suýt chút nữa lại bị hàm răng hắn làm cho lóa mắt.

“Tô tiểu thư vẫn thẹn thùng như vậy. Nhưng thấy các tiểu thư nhà quan khác đều che nửa mặt dưới, chỉ có tiểu thư là khác biệt, lần nào cũng che nửa mặt trên.” “Hả? Hơ hơ… , bị loạn thị bẩm sinh.”

Mông nghiêng đầu, dù không hiểu cái lạ lẫm kia là gì nhưng vẫn cười như “thằng ngốc nhà địa chủ”. Tiếp , hắn tung ra câu nói thương hiệu: “Trời tối rồi, để tiễn tiểu thư về.”

“…” Ta ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời vẫn đang đứng bóng, nắng đến mức không mở nổi mắt. ra, cái bệnh về mắt của tiểu quân phải nhờ thái y xét kỹ lại rồi.

Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, ta ngồi trên xe mà ngủ gà ngủ gật. Hôm nay bị tên cẩu hoàng đế đột ngột triệu vào cung, ta phải dậy lúc trời chưa sáng!! Bên ngoài thỉnh thoảng lại truyền vào nói đầy phấn khích của Mông . Ta cố gắng chống cái đầu sắp gục xuống để tiếp chuyện cái cơn thèm buôn dưa lê nồng nhiệt của hắn.

“Tô tiểu thư, mấy ngày nữa là lễ Thất Tịch rồi, là chúng ta cùng đi thả đèn hoa đăng đi!” “Ừm… hả?”

Sau một hồi im lặng, Mông kích động đến lạc đi: “Tiểu thư đồng ý rồi nhé!!”

Thất Tịch?! Hoa đăng?! Ta tỉnh táo ngay lập tức, ta vừa đồng ý cái gì cơ! Cơn buồn ngủ sợ hãi chạy biến mất, ta ra sức lắc đầu, kéo rèm xe vội vàng giải : “Không, không phải. Mông tiểu quân, ngài giải , ban nãy không rõ, đang ngủ gật …”

Tùy chỉnh
Danh sách chương